MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN ĐỒ HUYỀN THOẠI: OLYMPUS GLITCHChương 5: Cõi Bị Ăn Mòn Của Poseidon (Tiếp theo)

BẢN ĐỒ HUYỀN THOẠI: OLYMPUS GLITCH

Chương 5: Cõi Bị Ăn Mòn Của Poseidon (Tiếp theo)

768 từ · ~4 phút đọc

Cảm giác nặng nề của Nước Cảm Ứng (Sentient Water) làm nhóm khó khăn trong việc di chuyển. Môi trường tinh thần đặc quánh này không chỉ gây trở ngại về thể chất mà còn là một bộ khuếch đại cho áp lực tâm lý từ giọng hát của Corrupted Siren. Tiếng hát của cô, giờ đây, không còn là âm thanh xa xôi mà là một cuộc tấn công trực diện, không ngừng nghỉ vào những điểm yếu tinh thần sâu kín nhất của mỗi người.

Leo bắt đầu thấy mình bị lạc trong ảo ảnh của sự thất bại: những phòng thí nghiệm tan chảy, những công thức toán học bị chỉ trích là sai lầm, và đám đông chế giễu cậu vì đã quá tin vào logic và khoa học trong một vũ trụ vốn dĩ phi logic. Cậu cảm thấy sự tự tin, nền tảng của trí tuệ cậu, đang bị ăn mòn.

Tom thấy tất cả các thiết bị công nghệ của mình tan chảy thành những khối kim loại vô dụng dưới áp lực của Nước Cảm Ứng. Những bộ giáp, hệ thống liên lạc, và đặc biệt là mảnh Đồng Zenith quý giá – tất cả đều trở thành phế liệu không thể cứu vãn. Cậu tuyệt vọng vì không thể bảo vệ bạn bè bằng chính thứ mà cậu giỏi nhất: công nghệ.

Maya là người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Giọng hát của Siren dệt nên ảo ảnh về sự cô độc tột cùng, nơi không ai có thể hiểu được trực giác nhạy cảm của cô, nơi mọi nỗ lực thấu cảm của cô đều bị hiểu lầm. Cô thấy mình bị đẩy ra khỏi nhóm, lạc lõng trong một thế giới chỉ tôn thờ logic và sắt thép. Nước Cảm Ứng, môi trường của cảm xúc, càng làm nỗi sợ bị cô lập này trở nên chân thực và sắc nét.

Tuy nhiên, chính Maya, dù bị nhấn chìm sâu nhất trong nỗi tuyệt vọng, lại là người đầu tiên bừng tỉnh. Cô nhớ lại lý do họ ở đây: tìm kiếm sự thật để hàn gắn các Vị Thần. Cô cố gắng vượt qua nỗi sợ cô độc, tập trung vào sự thật cảm xúc mà cô cảm nhận được từ Siren. Tiếng hát đầy tuyệt vọng, sự đau đớn, không hề có ác ý hay hiểm độc. Siren không phải là kẻ tấn công độc ác, cô ta là một nạn nhân đáng thương của sự hỗn loạn tinh thần đang tàn phá Poseidon.

Sử dụng ý chí phi thường và khả năng thấu cảm đã được luyện tập, Maya gửi một luồng cảm xúc an ủi và chấp nhận thuần khiết qua Nước Cảm Ứng. Cô không dùng lời nói, vì lời nói vô nghĩa ở đây; cô dùng ý nghĩ, truyền tải một thông điệp rõ ràng: “Chúng tôi hiểu nỗi đau bị lãng quên, nỗi đau bị tha hóa của cô. Chúng tôi biết cô bị mắc kẹt. Chúng tôi ở đây không phải để chiến đấu, mà để giúp cô và Vị Thần của cô.”

Siren khựng lại. Giọng hát xuyên thấu tâm trí bị cắt đứt. Năng lượng hỗn loạn bao bọc cơ thể cô chùng xuống, những sợi tảo sắc nhọn rũ xuống. Đôi mắt đỏ ngầu của cô dần dịu đi, thay thế bằng sự kinh ngạc và một tia biết ơn. Cô nhìn Maya với sự tôn kính, như thể Maya là người đầu tiên nhìn thấy cô vượt ra ngoài sự tha hóa. Cô chỉ tay về phía một đền thờ nhỏ, một công trình kiến trúc cẩm thạch gần đó, gần như bị chôn vùi trong lớp rêu độc. Đó là Đền Thờ Biển, nơi ẩn giấu Vật Phẩm Thần Lực đầu tiên.

Tom, nhanh chóng lợi dụng khoảnh khắc Siren bị phân tâm và tiếng hát dừng lại, lập tức kích hoạt một xung điện từ nhỏ từ mảnh Đồng Zenith. Xung điện này không nhằm tấn công mà tạo ra một lớp bong bóng bảo vệ tạm thời bên trong Nước Cảm Ứng, đủ để tạo ra một vùng không bị ảnh hưởng bởi áp lực tinh thần. Cả nhóm lách qua các Thực Thể Nước còn lại, những luồng xoáy nước đang di chuyển một cách chậm chạp và bối rối, và tiến nhanh vào đền thờ.

Siren gật đầu, như một lời tạm biệt và cảm ơn thầm lặng, trước khi chìm sâu hơn vào dòng nước màu xanh thẫm của ký ức và nỗi đau, để lại cho nhóm một lối thoát khỏi ảo ảnh tâm linh.