Leo là người đầu tiên bước qua khe nứt không gian, theo sau là Tom và Maya. Ngay lập tức, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Cậu cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng đến mức gần như vô trọng lực, và không khí xung quanh biến thành một chất lỏng đặc quánh, sánh mịn, có vị kim loại và lưu huỳnh nồng nặc. Họ đang thở, nhưng không phải bằng không khí thông thường, mà bằng Nước Cảm Ứng (Sentient Water) – một môi trường được tạo nên từ năng lượng tinh thần, nơi mọi cảm xúc và ý niệm đều trở thành vật chất hữu hình.
Họ đã chính thức đặt chân vào Cõi Vô Định của Poseidon, vùng đất bị rạn nứt trong tâm trí vị Thần Biển.
Không có bầu trời, không có mặt trời, chỉ có một vòm nước xanh thẫm khổng lồ bao la không thấy giới hạn, chứa đựng tất cả sự tĩnh lặng và nỗi thống khổ. Dưới chân họ, nơi tưởng chừng là đáy đại dương, là một thành phố cổ đại tuyệt đẹp một thời – một Athens dưới nước – nhưng giờ đây đang bị ăn mòn một cách khủng khiếp. Các cột đá cẩm thạch trắng bị rỗ, mục nát và nứt toác, như thể thời gian đang trôi ngược một cách bạo tàn. Các bức tượng khổng lồ của Poseidon, đáng lẽ phải hùng vĩ, lại bị bao phủ bởi một loại rêu độc màu đen, biểu thị cho sự giận dữ bị kìm nén và nỗi đau tinh thần mà Vị Thần đang phải chịu đựng.
"Đây là sự suy thoái tinh thần vật chất hóa," Tom nhận xét qua bộ đàm liên lạc được thiết kế đặc biệt. Giọng cậu có vẻ căng thẳng. Thiết bị của cậu báo động liên tục về sự mất ổn định của vật lý. "Các định luật vật lý ở đây đang bị phá vỡ. Vật chất và ý chí hòa lẫn vào nhau. Cõi này đang sụp đổ."
Họ nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm không chỉ đến từ môi trường. Xung quanh họ, các Thực Thể Nước Cổ Đại (Ancient Water Elementals) bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là cá hay sinh vật biển thông thường, mà là những luồng xoáy nước có hình thù méo mó, được tạo thành từ sự giận dữ và nỗi thất vọng còn sót lại của Vị Thần. Chúng chuyển động nhanh nhẹn đến kinh ngạc trong môi trường đặc quánh, và tấn công bằng những dòng nước áp suất cao có khả năng cắt xuyên qua lớp giáp bảo hộ.
Leo, với sự tập trung cao độ và bộ óc phân tích nhanh nhạy của mình, nhận ra một quy luật trong sự hỗn loạn: các Thực Thể Nước chỉ tấn công theo những mô hình lặp lại, giống như các phép toán sai lệch đang cố gắng tìm lại lời giải đúng. Cậu hướng dẫn Tom và Maya di chuyển theo quỹ đạo phi logic, luôn thay đổi hướng đột ngột để tránh đòn tấn công.
"Tránh theo mô hình Fibonacci!" Leo hét lên qua bộ đàm. "Chúng đang cố gắng lặp lại các chuỗi tuần hoàn! Di chuyển bất đối xứng!"
Maya, người nhạy cảm với năng lượng tinh thần, cảnh báo: "Em cảm nhận được sự tuyệt vọng cực độ từ chúng. Chúng không muốn tấn công, chúng chỉ đang gào thét. Chúng là những mảnh vỡ ý thức đau khổ của Poseidon."
Trong lúc chạy trốn khỏi các Thực Thể Nước, họ chạm trán với một sinh vật đáng sợ hơn: Corrupted Siren (Siren bị tha hóa). Cô ta là một sinh vật đáng thương, bị biến dạng khủng khiếp bởi năng lượng tiêu cực. Da cô ta có màu xanh tái, gần như trong suốt, và mái tóc là những sợi tảo biển sắc nhọn và xoắn xuýt. Siren bắt đầu hát, giọng hát của cô không chỉ là âm thanh mà là một dạng sóng tinh thần. Giọng hát của cô xuyên thẳng qua bộ đàm, qua lớp giáp và đi sâu vào tâm trí họ, gieo rắc sự tuyệt vọng, sự nghi ngờ bản thân và ảo ảnh về sự thất bại của chính họ trong những nhiệm vụ quá khứ.
Họ biết rằng, nếu không vượt qua được ảo ảnh này, họ sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong nỗi tuyệt vọng vật chất hóa của Cõi Vô Định đầu tiên, trở thành những mảnh vỡ ý thức giống như các Thực Thể Nước Cổ Đại.