Tháng Mười một năm 1895. London bị bủa vây bởi một màn sương mù dày đặc và vàng đục, thứ mà người dân địa phương vẫn gọi bằng cái tên đầy mỉa mai là "súp đậu". Thứ sương ấy mang theo mùi than đá nồng nặc từ hàng vạn ống khói, bám chặt lấy những cỗ xe ngựa đang lầm lũi di chuyển trên phố Victoria và len lỏi vào tận những hành lang lát đá hoa cương của nhà ga Victoria.
Giữa đám đông ồn ào và vội vã, Victor Kael đứng tĩnh lặng như một bức tượng tạc từ đá granite. Ông mặc một chiếc áo choàng dài bằng vải tweed dày màu xám, đôi găng tay da dê ôm sát lấy đôi bàn tay dài và khô khốc. Dưới vành mũ phớt, đôi mắt xám của ông bình thản quan sát vạn vật, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào: từ nhịp rung nhẹ ở khóe mắt của một người đưa thư đang trễ giờ, cho đến vết bùn đỏ lạ lẫm trên đế giày của một quý ông vừa bước ra từ toa hạng nhất.
Kael không phải là người của đám đông. Sau mười năm phục vụ trong các đơn vị đặc nhiệm tại các thuộc địa và năm năm làm việc tại bộ phận điều tra trọng án, ông đã học được rằng sự im lặng luôn chứa đựng nhiều thông tin hơn lời nói. Đối với ông, mỗi con người là một tập hợp của những thói quen và mỗi hiện trường vụ án là một phương trình cần được triệt tiêu các sai số.
Tiếng còi tàu rít lên, báo hiệu chuyến tàu tốc hành xuyên lục địa chuẩn bị khởi hành. Kael nhấc chiếc rương da nhỏ của mình lên. Bên trong không có nhiều quần áo, thay vào đó là những dụng cụ đo đạc chính xác của người Đức, một bộ kính hiển vi cầm tay đời mới nhất của hãng Zeiss và những ống nghiệm chứa hóa chất cơ bản để phân định các nhóm máu và nồng độ arsenic. Ông bước lên toa số 4, bắt đầu hành trình đến dãy Alps theo lời mời của một người bạn cũ, nhưng trong thâm tâm, Kael biết rõ một cựu cảnh sát điều tra không bao giờ thực sự có một kỳ nghỉ.
Toa hạng nhất là một không gian đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Mùi gỗ gụ đánh bóng, mùi da thuộc mới và hương thơm nhẹ nhàng của trà Earl Grey tạo nên một bầu không khí sang trọng và giả tạo. Kael tìm thấy khoang của mình. Ông treo mũ lên móc, ngồi xuống ghế đệm nhung và mở một tờ báo Times còn thơm mùi mực in.
Ngay lúc đó, cửa khoang mở ra. Một người đàn ông có vóc dáng thấp đậm, gương mặt đỏ gay vì hơi men hoặc sự kích động, bước vào. Đó là Bá tước Friedrich von Hohenlohe. Ông ta nhìn Kael với vẻ dò xét trước khi ngồi xuống ghế đối diện.
"Ông cũng đi Zurich chứ, thưa ông?" Friedrich lên tiếng, giọng nói khàn đặc.
"Tôi đi xa hơn một chút, đến St. Moritz," Kael đáp ngắn gọn, mắt không rời tờ báo.
"St. Moritz vào mùa này chỉ toàn tuyết và những kẻ giàu có đang chán nản với cuộc sống của chính mình," vị Bá tước cười nhạt, lấy ra một chiếc hộp thuốc lá bằng bạc. "Tôi là Friedrich. Tôi kinh doanh thép tại vùng Ruhr."
Kael hạ tờ báo xuống, ánh mắt ông dừng lại ở bàn tay của Friedrich. Những móng tay được cắt tỉa kỹ lưỡng nhưng có những vết chai đặc trưng ở lòng bàn tay trái – dấu vết của một người thường xuyên cầm dây cương ngựa, không phải của một doanh nhân chỉ biết ngồi bàn giấy. "Hân hạnh, tôi là Victor Kael. Ngài Friedrich, có vẻ như chuyến đi này của ngài không chỉ đơn thuần là kinh doanh thép."
Friedrich khựng lại, điếu thuốc dừng giữa không trung. "Sao ông lại nói vậy?"
"Dấu bùn trên giày của ngài có màu vàng nhạt của vùng đất sét phía Nam London, nhưng ngài lại khẳng định vừa từ Đức sang. Hơn nữa, chiếc nhẫn ấn chương ở ngón áp út của ngài có vết mòn phía bên phải, chứng tỏ ngài thường xuyên dùng nó để đóng dấu vào các văn bản không chính thức với một lực tay rất mạnh. Một người buôn thép sẽ không lo lắng đến mức vặn chiếc nhẫn liên tục như vậy trong suốt hai phút vừa qua."
Sự im lặng bao trùm khoang tàu. Chỉ có tiếng xình xịch của bánh xe nghiến trên đường ray sắt. Friedrich thu nụ cười lại, thay vào đó là một vẻ mặt cảnh giác. "Người ta nói đúng về ông, Thanh tra Kael. Khả năng quan sát của ông quả thực phiền phức."
"Tôi đã giải ngũ," Kael nói, giọng trung tính. "Bây giờ tôi chỉ là một hành khách bình thường."
Nhưng chuyến tàu không cho phép ông làm một hành khách bình thường. Khi đoàn tàu rời khỏi ga Ashford và bắt đầu tăng tốc vào vùng nông thôn tối tăm của nước Anh, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía toa ăn. Tiếng hét không kéo dài, nó bị chặt đứt bởi một âm thanh khô khốc, giống như tiếng gốm sứ bị đập vỡ, hoặc một đốt xương bị gãy.
Kael đứng dậy ngay lập tức. Bản năng của một đặc nhiệm và một cảnh sát điều tra trỗi dậy, kiểm soát mọi cơ bắp. Ông bước ra hành lang. Sương mù bên ngoài cửa sổ tàu dường như đã tràn vào bên trong tâm trí các hành khách. Mọi người bắt đầu ló đầu ra khỏi khoang với vẻ mặt ngơ ngác.
Tại toa ăn, khung cảnh hiện ra trước mắt Kael là một sự hỗn độn có trật tự. Một người phục vụ đứng chết trân cạnh bàn số 5. Trên bàn, một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc cực kỳ sang trọng, đang gục đầu vào đĩa súp hành kiểu Pháp. Chất lỏng màu nâu nhạt tràn ra khăn trải bàn trắng tinh, hòa lẫn với một vệt chất lỏng khác đậm đặc và đỏ thẫm. Đó là máu.
"Đừng ai chạm vào hiện trường!" Giọng của Kael vang lên, không quá lớn nhưng có uy lực khiến tất cả mọi người phải dừng lại.
Ông bước tới, không đi trực tiếp vào lối đi chính mà đi sát mép tường để tránh làm xáo trộn bất kỳ dấu vết nào trên thảm. Kael lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra: 9 giờ 42 phút tối.
Nạn nhân là Ngài Julian Blackwood, một cổ đông lớn của ngân hàng Anh quốc. Kael quan sát vị trí đầu của nạn nhân. Vết thương nằm ở phía sau gáy, một vết cắt sắc lẹm và chuẩn xác đến mức kinh ngạc. Không có dấu hiệu của sự giằng co. Bộ đồ ăn vẫn nguyên vị trí, chiếc khăn ăn vẫn được cài cẩn thận trên cổ áo của Blackwood.
"Ông là ai mà dám ra lệnh?" Một hành khách có vẻ ngoài cao ngạo, đeo kính một mắt bước tới.
"Victor Kael, cựu Thanh tra Scotland Yard," Kael trả lời trong khi vẫn đang quan sát thi thể. "Bác sĩ Miller, tôi biết ông đang có mặt trên toa này. Phiền ông bước tới đây."
Một người đàn ông có râu quai nón tỉa gọn, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi bước ra từ đám đông. Miller là một bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng mà Kael từng gặp trong một vụ án tại London hai năm trước.
"Lại gặp ông trong hoàn cảnh này sao, Kael?" Miller thở dài, đeo đôi găng tay y tế mang theo người.
"Khám nghiệm sơ bộ đi, Miller. Nhưng đừng di chuyển thi thể quá 5 cm," Kael yêu cầu.
Trong khi Miller làm việc, Kael bắt đầu thực hiện phương pháp điều tra đặc trưng của mình. Ông không nhìn vào cái xác. Ông nhìn vào những thứ xung quanh. Một mẩu tàn thuốc lá nằm dưới gầm bàn – không phải loại thuốc lá phổ biến ở Anh. Một vết xước nhỏ trên thành cửa sổ bằng gỗ gụ. Và đặc biệt nhất, một mùi hương lạ lẫm phảng phất trong không khí, đè lên mùi súp hành và mùi máu. Đó là mùi của tinh dầu hạnh nhân đắng hòa lẫn với xạ hương.
"Nạn nhân chết ngay lập tức," Miller ngẩng đầu lên, gương mặt tái đi. "Vết cắt cắt đứt tủy sống ngay đốt sống cổ thứ nhất. Hung thủ phải là kẻ am hiểu cực kỳ tường tận về giải phẫu học hoặc là một tay sát thủ chuyên nghiệp. Nhưng có một điều lạ..."
"Chảy máu quá ít đúng không?" Kael ngắt lời.
"Đúng vậy. Với một vết thương như thế này, máu phải bắn ra rất nhiều. Nhưng ở đây, máu chỉ chảy chậm và đông lại rất nhanh."
Kael gật đầu. Ông cúi xuống, dùng một chiếc nhíp nhỏ nhặt một vật gì đó gần chân bàn. Đó là một hạt pha lê nhỏ xíu, chỉ bằng hạt cát, nhưng có độ lấp lánh kỳ lạ. Ông cho nó vào một chiếc túi nhỏ.
"Đây không phải là một vụ án mạng bột phát," Kael nói với giọng đều đều, ánh mắt quét qua những gương mặt đang đứng ở hành lang. "Nó được lên kế hoạch với độ chính xác của một cuộc phẫu thuật. Hung thủ vẫn còn ở trên tàu này. Toa tàu đã bị phong tỏa khi đi qua đường hầm tiếp theo. Không ai được phép rời đi."
Trưởng tàu bước tới, mồ hôi đầm đìa trên trán. "Thưa ngài Kael, chúng ta không thể dừng tàu ở đây. Chúng ta đang ở giữa vùng nông thôn Kent, và lịch trình..."
"Lịch trình của ngài không quan trọng bằng một kẻ sát nhân đang tự do," Kael nhìn thẳng vào mắt trưởng tàu. "Hãy cho tôi danh sách hành khách của toa số 3 và số 4. Tôi muốn biết nghề nghiệp, quốc tịch và lý do họ có mặt trên chuyến tàu này. Và hãy phong tỏa toa ăn ngay lập tức."
Kael quay lại nhìn cái xác của Blackwood. Trong giới điều tra, ông nổi tiếng với lý thuyết về "Sự mâu thuẫn của sự hoàn hảo". Một hiện trường quá sạch sẽ luôn che giấu một sự thật cực kỳ bẩn thỉu. Tại sao một ngân hàng gia giàu có lại bị giết ngay tại toa ăn công cộng mà không ai nghe thấy tiếng động? Tại sao vết thương lại không chảy máu theo cách tự nhiên?
Ông bước lại gần cửa sổ. Gió lạnh từ bên ngoài lùa vào qua khe hở nhỏ. Tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết đầu mùa mỏng manh bám vào mặt kính rồi tan chảy như những giọt nước mắt. Kael biết rằng, phía sau vụ án này là một mạng lưới những bí mật ẩn giấu từ nhiều năm trước. Blackwood không đơn thuần là một nạn nhân; ông ta là quân cờ đầu tiên bị loại bỏ trong một ván cờ lớn hơn nhiều.
"Thưa ngài Kael," một giọng nói nữ giới trầm thấp vang lên phía sau.
Kael quay lại. Đó là Tiểu thư Elena, người mà ông đã để mắt tới từ lúc ở nhà ga. Cô ta mặc một bộ đồ tang màu đen, mạng che mặt hơi vén lên, lộ ra đôi mắt xanh thẳm chứa đầy sự sợ hãi nhưng cũng cực kỳ tỉnh táo.
"Ngài Blackwood không chết vì vết cắt đó đâu," cô thì thầm, đủ để chỉ mình Kael nghe thấy.
"Tại sao cô lại nghĩ vậy?" Kael hỏi, đôi mắt ông thu hẹp lại để phân tích từng cử động trên cơ mặt của Elena.
"Vì ông ấy đã chết từ mười phút trước khi tiếng hét vang lên. Tôi đã thấy ông ấy ngồi bất động, và người phục vụ đó... người phục vụ đó không phải là người của đoàn tàu."
Kael nhìn về phía người phục vụ đang đứng co rúm ở góc phòng. Ông bước tới, nắm lấy cổ tay người đàn ông đó. Một phản xạ đặc nhiệm: ông không kiểm tra mạch, ông kiểm tra các vết chai trên tay. Bàn tay của người này mềm mại, không có vết chai của người làm việc lao động chân tay lâu năm, nhưng ở ngón trỏ phải có một vết lằn của người thường xuyên bóp cò súng.
"Tên ngài là gì?" Kael hỏi bằng tiếng Pháp.
Người phục vụ không trả lời, gương mặt gã biến dạng vì một cơn đau đột ngột. Gã đổ sụp xuống sàn, bọt mép trào ra.
"Miller! Thuốc giải độc nhanh!" Kael hô lên, nhưng đã quá muộn.
Chỉ trong vòng chưa đầy năm phút, toa ăn đã có hai cái xác. Một bị giết bằng kỹ thuật giải phẫu, một bị diệt khẩu bằng chất độc liều cao.
Kael đứng giữa căn phòng, xung quanh là tiếng la hét và sự hỗn loạn của hành khách. Ông chậm rãi lấy ra chiếc khăn tay, lau sạch một vết bẩn vô hình trên găng tay của mình. Mạch truyện của vụ án này đã bắt đầu theo một cách đáng sợ nhất.
"Ba mươi sáu hành khách," Kael tự nhủ, "Mười hai nghi phạm tiềm năng trong toa này. Một kẻ sát nhân giấu mặt. Và một bí mật nằm sâu trong các ngân hàng ở London."
Tiếng bánh xe lửa vẫn đều đặn nghiến trên ray: xình xịch, xình xịch. Đoàn tàu tốc hành tiếp tục lao vào màn đêm và tuyết trắng, mang theo những kẻ sống sót và những linh hồn vừa lìa đời vào một hành trình không có đường lui. Victor Kael biết rằng, từ giây phút này, giấc ngủ của ông đã chính thức kết thúc.
Ông nhìn vào hạt pha lê nhỏ trong túi áo. Đó không phải là pha lê thông thường. Đó là một mảnh kính từ kính áp tròng quân sự, một công nghệ mới nhất mà chỉ những đặc nhiệm cấp cao nhất mới được trang bị.
Vụ án mạng trên chuyến tàu này không chỉ là một vụ giết người cướp của. Nó là một thông điệp được gửi tới ông – Victor Kael.
"Trò chơi bắt đầu rồi," Kael thầm nghĩ, gương mặt ông vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng như băng đá dưới ánh đèn dầu hỏa đang leo lét cháy.
Chương đầu tiên của vụ án đã khép lại với những câu hỏi chưa có lời đáp, mở ra một chuỗi những mâu thuẫn mà chỉ có bộ óc logic tuyệt đối của Kael mới có thể phân tích. Sương mù ngoài kia vẫn dày, và sự thật thì vẫn đang lẩn khuất đâu đó giữa những toa tàu lạnh lẽo.