MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của bóng tốiChương 2: NHỮNG LỜI KHAI TRONG BÓNG TỐI

Bản giao hưởng của bóng tối

Chương 2: NHỮNG LỜI KHAI TRONG BÓNG TỐI

2,343 từ · ~12 phút đọc

Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu hỏa trên toa tàu chập chờn, hắt lên vách gỗ gụ những bóng ma dài ngoẵng và nhảy múa theo nhịp rung lắc của đoàn tàu. Mùi thuốc súng khét lẹt ban nãy đã tan đi, thay vào đó là mùi hăng hắc của amoniac mà Bác sĩ Miller đang dùng để đánh thức một vài hành khách nữ vừa ngất xỉu. Hai thi thể nằm đó, cách nhau chưa đầy ba mét, tạo thành một hiện trường kỳ quái: một bên là sự sang trọng tột bậc bị vấy máu, một bên là sự thâm trầm của một kẻ thủ tiêu vừa bị diệt khẩu.

Victor Kael đứng ở đầu toa ăn, đôi tay đan vào nhau đặt sau lưng. Ông không nhìn vào những xác chết nữa. Ông đang nhìn vào những người còn sống. Mười hai người khách thuộc toa hạng nhất đang tụ tập ở phía cuối hành lang, gương mặt họ là một bảng màu của sự sợ hãi, nghi ngờ và cả sự thản nhiên giả tạo. Đối với Kael, mỗi gương mặt lúc này là một trang sách mở, và ông cần đọc chúng trước khi hung thủ có thời gian chỉnh sửa lại nội dung.

"Trưởng tàu," Kael gọi, giọng ông vang lên khô khốc và chuẩn xác. "Hãy đưa từng người vào khoang riêng của tôi ở toa số 4. Tôi sẽ tiến hành lấy lời khai sơ bộ. Miller, ông ở lại đây. Tôi cần ông bảo quản hiện trường và ghi chép lại chính xác sự thay đổi nhiệt độ của hai thi thể sau mỗi mười lăm phút. Đừng dùng tay trần chạm vào bất cứ thứ gì, kể cả túi áo của nạn nhân."

Bác sĩ Miller gật đầu, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đầy tin tưởng vào sự điều hành của Kael.

Người đầu tiên bị triệu tập là Bá tước Friedrich von Hohenlohe. Ông ta bước vào khoang tàu của Kael với dáng vẻ bồn chồn, đôi bàn tay liên tục vặn chiếc nhẫn ấn chương, đúng như những gì Kael đã quan sát thấy trước đó.

"Ngài Bá tước," Kael bắt đầu, ông ngồi đối diện, tay cầm một cuốn sổ nhỏ và một cây bút chì. "Vào thời điểm 9 giờ 30 phút, tức là mười hai phút trước khi tiếng hét vang lên, ngài đã ở đâu?"

Friedrich hắng giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm của một quý tộc vùng Ruhr. "Tôi đã nói rồi, tôi ở trong khoang của mình để đọc báo. Tôi chỉ bước ra ngoài khi nghe thấy tiếng động hỗn loạn."

"Ngài có hút thuốc không?"

"Có, nhưng điều đó thì liên quan gì?"

"Mẫu tàn thuốc tôi tìm thấy dưới gầm bàn của Ngài Blackwood là loại thuốc lá đen vùng Balkan, loại mà ngài đang để trong hộp bạc kia. Tuy nhiên, vết cháy trên thảm cho thấy nó đã được vứt đi khi còn cháy dở, không phải bị dập tắt bình thường. Ngài có giải thích gì về sự hiện diện của mình tại bàn ăn của Blackwood trước khi vụ án xảy ra không?"

Gương mặt Friedrich chuyển từ đỏ sang tái mét. "Tôi... tôi có qua đó. Chúng tôi có một vài tranh chấp nhỏ về việc cung cấp thép cho dự án đường sắt tại Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng tôi thề, khi tôi rời đi, ông ta vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Ông ta còn đang phàn nàn về độ mặn của món súp."

"Ngài rời đi vào lúc mấy giờ?"

"Khoảng 9 giờ 35 phút. Tôi nhìn thấy gã phục vụ đó – kẻ vừa chết kia – đang mang khay trà tới."

"Cảm ơn ngài, hãy về khoang và không được khóa cửa," Kael nói, gạch một đường dưới tên Friedrich trong sổ tay.

Người tiếp theo là Tiểu thư Elena. Cô bước vào với phong thái điềm tĩnh đến lạ lùng. Kael quan sát lớp mạng che mặt bằng ren đen của cô; nó hơi ẩm, có lẽ do hơi thở dồn dập hoặc do cô đã đứng ở gần cửa sổ mở trong một thời gian dài.

"Tiểu thư Elena, cô đã nói rằng Ngài Blackwood đã chết từ trước khi tiếng hét vang lên. Tại sao cô lại chắc chắn như vậy?"

Elena ngồi xuống, lưng thẳng tắp. "Tôi quan sát thấy một con ruồi đậu trên vành tai của ông ta. Vào mùa này, trên một đoàn tàu ấm áp như thế này, ruồi sẽ tìm kiếm những nguồn nhiệt. Nhưng con ruồi đó không hề bị xua đuổi, và quan trọng hơn, Ngài Blackwood không hề chớp mắt trong suốt năm phút tôi nhìn ông ấy từ bàn đối diện. Một người đang ăn súp nóng sẽ không giữ nguyên tư thế đó lâu như vậy."

"Cô là một người quan sát sắc sảo," Kael nhận xét, đôi mắt xám của ông soi xét gương mặt cô. "Vậy cô có thấy ai tiếp cận ông ta sau khi Bá tước Friedrich rời đi không?"

"Có một người phụ nữ mặc áo choàng có mũ trùm đầu màu xanh thẫm. Cô ta đi ngang qua, hơi cúi người xuống như thể nhặt một thứ gì đó bị rơi, rồi đi thẳng về phía toa hạng hai. Đó là lúc tôi thấy gã phục vụ bước tới với khay trà."

"Màu xanh thẫm," Kael lẩm bẩm, nhớ lại mảnh sợi tơ nhỏ ông tìm thấy tại hiện trường. "Cô có thấy mặt cô ta không?"

"Không, nhưng tôi thấy tay cô ta. Cô ta đeo một chiếc vòng tay bằng đồng có hình con rắn quấn quanh trục gỗ – biểu tượng của ngành y dược cổ điển."

Kael gật đầu, ra hiệu cho cô rời đi. Những mảnh ghép bắt đầu hình thành nhưng chúng vẫn chưa ăn khớp hoàn toàn. Nếu Blackwood chết trước khi gã phục vụ giả mạo xuất hiện, thì vai trò của gã phục vụ đó là gì? Và tại sao gã lại bị diệt khẩu ngay lập tức bằng chất độc?

Vụ án này không chỉ là một hành động sát nhân; nó là một vở kịch được dàn dựng để đánh lừa dòng thời gian. Kael đứng dậy, đi dọc hành lang toa số 4. Ông dừng lại trước khoang của Đại tá Arbuthnot. Vị sĩ quan Anh đang lau chùi một thanh kiếm ngắn trang trí, một thói quen cũ từ thời chiến trận.

"Đại tá, ngài có nghe thấy tiếng súng không?" Kael hỏi trực diện.

Arbuthnot ngước lên, đôi mắt già nua nhưng tinh anh. "Không có tiếng súng nào cả, Kael. Tôi đã ở Afghanistan đủ lâu để nhận biết mùi thuốc súng và âm thanh của nó dù là nhỏ nhất. Nhưng tôi có nghe thấy một tiếng xì nhẹ, giống như hơi nước thoát ra từ một chiếc van bị hở, ngay trước khi tiếng hét vang lên."

"Tiếng xì nhẹ," Kael lặp lại. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh một thiết bị nén khí cầm tay – một loại vũ khí ám sát mới đang được thử nghiệm ở lục địa. Nó có thể bắn ra những mũi kim tẩm độc hoặc những viên đạn nhỏ với tốc độ cực cao mà không gây tiếng động.

Kael quay lại toa ăn. Miller đang cúi xuống gần thi thể gã phục vụ.

"Kael, nhìn này," Miller nói, chỉ vào cánh tay của gã phục vụ vừa được kéo ống áo lên. "Vết xăm này... nó là ký hiệu của một đơn vị tình báo đã bị giải thể sau cuộc chiến tranh Pháp - Phổ."

Kael quỳ xuống. Trên cẳng tay gã đàn ông là một hình xăm mờ nhạt: một con chim ưng gãy cánh. Đôi mắt Kael tối lại. Ông biết hình xăm này. Đó là đơn vị "Les Ombres" (Những bóng ma) – một nhóm chuyên thực hiện các vụ ám sát chính trị bí mật.

"Vậy là chúng ta có một cựu ám sát viên đóng giả phục vụ, một ngân hàng gia có quá nhiều kẻ thù, và một người phụ nữ áo xanh có kiến thức y khoa," Kael tổng kết một cách lạnh lùng. "Miller, ông đã tìm thấy gì trong tách trà của nạn nhân chưa?"

"Có dấu vết của Atropine," Miller đáp. "Nó làm giãn đồng tử và gây liệt cơ tim. Nhưng nồng độ này không đủ để giết người ngay lập tức. Nó chỉ có tác dụng làm nạn nhân bất động."

Kael đứng dậy, bước tới bàn ăn của Blackwood. Ông cầm tách trà lên, soi dưới ánh đèn dầu. Có một lớp màng rất mỏng, gần như vô hình trên mặt nước. Ông lấy một mẩu giấy quỳ từ túi dụng cụ, nhúng vào. Giấy quỳ lập tức chuyển sang màu xanh đậm.

"Kiềm mạnh," Kael lẩm bẩm. "Không phải Atropine giết ông ta. Trà chỉ là cái bẫy để giữ ông ta ngồi yên. Blackwood bị giết bằng một kỹ thuật mà tôi đã từng thấy ở Viễn Đông: một mũi châm cứu cực mảnh đâm xuyên qua hành tủy, gây ra cái chết tức thì mà không để lại nhiều dấu vết máu ngoại trừ một lỗ kim nhỏ."

Ông dùng kính hiển vi cầm tay soi kỹ gáy của nạn nhân. Giữa những sợi tóc bạc trắng, một lỗ châm nhỏ xíu, xung quanh hơi tím tái hiện ra.

"Vết cắt mà chúng ta thấy ban nãy," Kael tiếp tục, "Chỉ là đòn hỏa mù. Hung thủ đã dùng một con dao sắc rạch thêm vào vết châm sau khi nạn nhân đã chết để đánh lạc hướng chúng ta về hung khí và phương thức gây án. Hắn muốn chúng ta tìm kiếm một kẻ dùng dao thô bạo, trong khi thực tế chúng ta đang đối đầu với một nghệ nhân của cái chết."

Lúc này, đoàn tàu rung lắc dữ dội khi đi vào một khúc cua gắt. Tuyết bên ngoài đã bắt đầu phủ dày trên các khung cửa sổ, ngăn cách thế giới bên trong toa tàu với thực tại. Kael nhìn về phía toa hạng hai – nơi người phụ nữ áo xanh đã đi tới.

"Trưởng tàu! Hãy tập trung tất cả phụ nữ ở toa hạng nhất và hạng hai lại," Kael ra lệnh. "Tôi cần kiểm tra vòng tay của họ."

Tuy nhiên, khi trưởng tàu vừa định bước đi, một âm thanh đổ vỡ khác vang lên từ phía cuối đoàn tàu. Tiếng kim loại va chạm vào nhau chát chúa, và đoàn tàu bắt đầu giảm tốc độ một cách đột ngột.

"Có chuyện gì vậy?" Miller hoảng hốt.

"Ai đó đã kéo phanh khẩn cấp," Kael nói, tay ông đã rút ra một khẩu súng lục ổ quay nòng ngắn từ dưới áo choàng. "Và người đó không muốn chúng ta rời khỏi đoạn đường hầm này."

Đoàn tàu dừng lại hẳn trong bóng tối mịt mù của đường hầm xuyên núi. Sự im lặng chết chóc bao trùm. Tiếng rít của hơi nước thoát ra từ đầu tàu nghe như tiếng thở dài của một con quái vật bị thương. Kael thắp một ngọn nến cầm tay, ánh sáng le lói chỉ đủ soi rõ vài bước chân trước mặt.

Ông bước về phía toa hạng hai, nơi bóng tối dường như đậm đặc hơn. Tại đây, ông tìm thấy chiếc áo choàng màu xanh thẫm bị vứt lại trên sàn hành lang. Bên cạnh nó là một chiếc vòng tay bằng đồng bị bẻ gãy, hình con rắn quấn quanh trục gỗ.

"Trò chơi trốn tìm đã kết thúc," Kael nói nhỏ, tiếng ông vang vọng trong hành lang vắng lặng.

Ông nhận ra rằng mình đã phạm một sai lầm nhỏ. Người phụ nữ áo xanh không phải là hung thủ; cô ta là một nạn nhân khác, hoặc ít nhất là một kẻ mồi chài bị lợi dụng. Hung thủ thực sự là kẻ có khả năng điều khiển cả gã ám sát viên và người phụ nữ này, kẻ am hiểu lịch trình của đoàn tàu và biết chính xác vị trí của đoạn đường hầm này để dừng tàu.

Kael quay lại nhìn về phía toa ăn. Miller không còn ở đó.

"Miller?" Kael gọi, nhưng không có tiếng trả lời.

Trên thảm, dấu chân của Miller dẫn về phía cửa thoát hiểm của toa tàu, nhưng có một dấu chân khác lạ xen vào – dấu giày quân đội với những chiếc đinh sắt dưới đế. Loại giày mà Đại tá Arbuthnot đang đi.

Kael nhận ra mạch truyện của vụ án này phức tạp hơn ông tưởng. Nó không phải là một vụ giết người vì thù hận hay tiền bạc đơn thuần. Nó liên quan đến những bí mật quân sự mà Arbuthnot, Blackwood và gã ám sát viên kia đều là những mắt xích.

Ông bước chậm rãi, hơi thở điều hòa, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất của kim loại co giãn vì lạnh. Trong bóng tối của đường hầm, Victor Kael không còn là một thanh tra hay một hành khách. Ông đã trở lại làm một đặc nhiệm, đang săn lùng những bóng ma trong một mê cung không có lối thoát.

Bàn tay ông siết chặt cán súng. Khoa học đã cho ông biết cách nạn nhân chết, nhưng chỉ có bản năng và sự lạnh lùng mới giúp ông tìm ra kẻ đang cầm dao trong bóng tối. Sự thật đang nằm ở đâu đó giữa những toa tàu bị đóng băng này, ẩn giấu sau những lời khai đầy mâu thuẫn và những danh tính giả mạo.

"Thưa ngài Kael," một giọng nói vang lên ngay sau gáy ông, lạnh lẽo như một lưỡi dao. "Ngài đã đi quá xa vào một câu chuyện không dành cho mình."

Kael không quay đầu lại. Ông mỉm cười một cách cay đắng. "Một kẻ luôn lau chùi kiếm như ngài, Đại tá, thường để lại mùi dầu máy đặc trưng trên tay áo. Ngài đã đứng đó được ba mươi giây rồi."

Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu dưới lòng núi Alps, nơi tuyết và máu chuẩn bị hòa làm một.