Bóng tối trong đường hầm xuyên núi Alps không giống như bóng tối của đêm London. Nó đặc quánh, mang theo hơi lạnh từ những tảng băng nghìn năm thấm qua vách đá và mùi gỉ sắt lâu ngày. Ngọn nến trên tay Victor Kael khẽ chao nghiêng, đổ bóng của ông và Đại tá Arbuthnot lên vách toa tàu thành những hình thù vặn vẹo.
"Ngài có vẻ rất tự tin vào khứu giác của mình, Kael," Arbuthnot nói, giọng lão vẫn giữ được sự trầm tĩnh của một người đã kinh qua hàng chục chiến dịch tại biên giới Ấn Độ. Tuy nhiên, nòng súng lục mà lão đang chĩa vào lưng Kael lại không hề run rẩy. "Nhưng trong quân đội, chúng tôi dạy rằng sự tự tin quá mức là bước đầu tiên dẫn đến huyệt mộ."
Kael đứng yên, đôi mắt ông không nhìn vào bóng tối trước mặt mà đang tập trung lắng nghe những dao động âm thanh nhỏ nhất. Ông nhận ra tiếng gió rít qua khe cửa toa tàu đã thay đổi tần số, chứng tỏ có một cánh cửa nào đó ở phía xa đang được mở ra.
"Dầu bảo quản súng loại Young’s 303," Kael nói, giọng thản nhiên như đang giảng bài trong một phòng thí nghiệm. "Nó có mùi nhựa thông đặc trưng. Ngài đã dùng nó để lau thanh kiếm trong khoang, nhưng thực chất là để chuẩn bị cho khẩu Webley mà ngài đang cầm. Ngài Đại tá, việc giết tôi sẽ không giải quyết được vấn đề của ngài. Cái chết của Julian Blackwood đã kích hoạt một hệ thống mà ngay cả ngài cũng không thể ngăn chặn."
"Ông không biết mình đang can thiệp vào chuyện gì đâu," Arbuthnot gằn giọng. "Blackwood không chỉ là một ngân hàng gia. Ông ta là một kẻ phản bội. Ông ta đã bán các bản vẽ thiết kế pháo đài vùng biên giới cho phía đối phương. Những gì tôi làm chỉ là thực thi công lý quân đội."
"Bằng cách dùng một mũi châm cứu đâm vào hành tủy?" Kael nhếch mép, một nụ cười không có hơi ấm. "Không, Arbuthnot. Ngài là một người lính, và người lính giết người bằng đạn hoặc lưỡi lê, không phải bằng kỹ thuật tinh vi của các sát thủ phương Đông. Ngài đang bao che cho một ai đó. Có lẽ là người đã kéo phanh khẩn cấp?"
Đúng lúc đó, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía nóc toa tàu. Arbuthnot khẽ giật mình, và chỉ cần một phần mười giây mất tập trung đó, Kael đã hành động.
Với một chuyển động xoay người nhanh như chớp, Kael gạt họng súng của Arbuthnot sang bên trái. Một tiếng nổ chói tai vang lên, viên đạn găm thẳng vào vách gỗ gụ, làm bắn ra những mảnh vụn li ti. Kael không dùng súng trả đũa. Ông sử dụng một đòn khóa tay đặc nhiệm, bẻ gập cổ tay của Arbuthnot khiến khẩu súng rơi xuống sàn tàu.
"Ngài đã già rồi, Đại tá," Kael nói khi ép lão vào thành toa. "Và ngài nói dối rất tệ. Vết bùn trên giày của ngài ban nãy... đó không phải bùn từ nhà ga Victoria. Đó là đất sét trắng, thứ chỉ có ở các mỏ khai thác quanh vùng biên giới Pháp - Đức. Ngài không từ London đến đây. Ngài đã bí mật lên tàu từ một trạm dừng không chính thức."
Arbuthnot thở dốc, gương mặt lão trở nên nhợt nhạt dưới ánh nến lẻ loi. "Miller... họ đã bắt Miller..." lão thào thào.
Kael buông tay ra. "Ai bắt?"
"Những kẻ không có khuôn mặt. Blackwood mang theo một chiếc cặp táp chứa các vi phim. Chúng muốn thứ đó. Tôi chỉ là người được thuê để bảo vệ ông ta, nhưng tôi đã thất bại."
Kael nhặt khẩu súng của Arbuthnot lên, tháo ổ đạn rồi ném trả khẩu súng không cho lão. "Đi theo tôi. Nếu Miller còn sống, ông ấy sẽ ở toa hành lý. Đó là nơi duy nhất có đủ không gian để giấu một người mà không bị phát hiện ngay lập tức."
Họ bước đi trong sự im lặng nặng nề. Toa hạng hai vắng ngắt đến rợn người. Những hành khách khác dường như đã bị bóng tối và nỗi sợ hãi giam hãm trong khoang của mình. Khi đi ngang qua phòng làm việc của trưởng tàu, Kael dừng lại. Cánh cửa hé mở. Bên trong, người trưởng tàu nằm gục trên bàn, nhưng không có máu. Ông ta chỉ bị đánh ngất bằng một cú đánh chính xác vào huyệt đạo sau gáy.
"Kỹ thuật tương tự," Kael lẩm bẩm.
Họ tiến đến toa hành lý. Cánh cửa kim loại nặng nề bị khóa chặt bằng một ổ khóa đòn bẩy đời cũ. Kael lấy từ trong túi áo ra một sợi dây thép mảnh và một chiếc kẹp nhỏ. Ông áp tai vào ổ khóa, cảm nhận sự chuyển động của các lá kim loại bên trong.
Tách.
Cánh cửa mở ra. Một mùi hôi nồng nặc của da thú và bụi bặm xộc vào mũi. Bên trong, giữa những kiện hàng hóa cao ngất, Bác sĩ Miller đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ, miệng bị bịt kín bằng băng gạc y tế. Đôi mắt ông mở to đầy kinh hoàng, nhìn về phía góc tối của toa xe.
"Đừng cử động, Miller," Kael cảnh báo, ông nâng khẩu súng lục của mình lên, hướng về phía bóng tối. "Tôi biết ngài đang ở đó, Tiểu thư Elena. Hay tôi nên gọi ngài bằng một mật danh khác?"
Từ sau một kiện hàng lớn, một bóng người thanh mảnh bước ra. Elena không còn mặc bộ đồ tang đen. Cô ta mặc một bộ đồ da ôm sát, mái tóc vàng búi gọn, và trên tay là một thiết bị kỳ lạ: một ống thổi bằng đồng được chế tác tinh xảo, thứ có thể phóng ra những mũi kim tẩm độc mà không gây tiếng động.
"Ngài quả thực là một đối thủ đáng gờm, Victor Kael," Elena nói, giọng cô ta không còn vẻ sợ hãi của một tiểu thư khuê các mà trở nên sắc lạnh và đầy uy quyền. "Làm thế nào ngài biết là tôi?"
"Mùi xạ hương trên áo choàng của cô," Kael đáp, mắt không rời mục tiêu. "Nó là một thành phần trong thuốc bôi trơn các thiết bị cơ khí chính xác. Cô không dùng nó làm nước hoa. Cô dùng nó để bảo trì món đồ chơi trên tay mình. Và mảnh sợi tơ xanh tôi tìm thấy ban nãy? Nó cùng loại với lớp lót bên trong chiếc áo choàng mà cô đã vứt lại. Cô đã giết Blackwood ngay trước mắt mọi người bằng cách đóng giả một hành khách đi ngang qua, rồi dùng gã phục vụ kia làm vật tế thần."
Elena cười nhẹ, một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong toa hành lý. "Blackwood là một mắt xích yếu. Ông ta định đầu hàng phe Hiệp ước. Tổ chức của tôi không chấp nhận sự yếu đuối. Còn Bác sĩ Miller đây... ông ấy đã thấy quá nhiều trong lúc khám nghiệm tử thi. Ông ấy nhận ra lỗ kim trên gáy nạn nhân nhanh hơn tôi tưởng."
"Cô định giết tất cả chúng tôi sao?" Arbuthnot gầm lên.
"Chỉ những người cần thiết," Elena bình thản nói. "Nhưng đoàn tàu này sẽ không bao giờ ra khỏi đường hầm. Một lượng thuốc nổ nitroglycerin đã được đặt ở lối ra. Khi sương mù tan, thế giới sẽ chỉ thấy một vụ tai nạn thảm khốc do lở tuyết."
Kael tính toán khoảng cách. Mười mét. Quá xa để áp sát trước khi cô ta kịp phóng kim độc. Tuy nhiên, ông nhận ra một chi tiết: Elena đang đứng ngay cạnh một kiện hàng ghi chữ "Fragile" (Dễ vỡ) với ký hiệu của một công ty hóa chất Đức.
"Cô biết không, Elena," Kael nói, giọng ông trầm xuống, đánh lạc hướng sự chú ý của cô ta. "Khoa học có một đặc điểm là nó luôn khách quan. Cô có thể giỏi về giải phẫu, nhưng cô dường như bỏ qua kiến thức về hóa lý."
"Ngài đang định câu giờ sao?"
"Không, tôi đang quan sát bình chứa khí nén bên cạnh chân cô. Nó đang bị rò rỉ do cú va chạm khi tàu dừng đột ngột. Và tôi đang cầm một ngọn nến."
Elena liếc nhìn xuống chân. Một làn khói mỏng màu trắng đang bốc lên từ chiếc bình thép bị nứt. Đó là khí Hydro nén.
"Đừng!" Elena hét lên khi thấy Kael ném ngọn nến về phía chiếc bình.
Một tiếng nổ lớn rung chuyển cả toa hành lý. Áp suất từ vụ nổ đẩy văng mọi thứ xung quanh. Kael đã kịp thời kéo Arbuthnot nằm xuống sau một thùng gỗ dày. Khói và bụi mù mịt bao phủ không gian.
Khi khói tan bớt, Elena đã biến mất qua cánh cửa thoát hiểm ở cuối toa hành lý, để lại chiếc ống thổi bị bẻ cong do sức ép. Miller vẫn an toàn, dù ông bị chấn động mạnh bởi tiếng nổ.
Kael nhanh chóng cởi trói cho Miller. "Ông ổn chứ?"
"Tôi... tôi nghĩ vậy," Miller ho sặc sụa. "Kael, cô ta mang theo chiếc cặp của Blackwood. Trong đó có chứa thứ gì đó rất quan trọng liên quan đến bản đồ các tuyến đường sắt chiến lược của Châu Âu."
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Kael nhìn đồng hồ. 10 giờ 30 phút. "Nếu lời cô ta nói là thật, chúng ta có chưa đầy mười lăm phút trước khi đoàn tàu chạm vào khối thuốc nổ ở cửa hầm."
"Chúng ta phải báo cho người lái tàu!" Arbuthnot nói.
"Vô ích thôi, hệ thống liên lạc đã bị cắt," Kael phân tích nhanh. "Chúng ta cần phải tách các toa phía sau ra khỏi đầu tàu. Nếu chúng ta dừng được các toa hành khách ở đây, sức nổ từ cửa hầm sẽ chỉ phá hủy đầu tàu trống."
Kael quay sang Arbuthnot: "Đại tá, ngài am hiểu về các chốt nối toa tàu quân sự chứ?"
"Tôi có thể làm được, nhưng cần một người giữ phanh tay từ bên trong để các toa không bị trôi ngược lại vách núi."
"Miller, ông ở lại toa này và giữ chặt cần phanh cơ học khi tôi ra tín hiệu," Kael ra lệnh.
Họ bắt đầu cuộc chạy đua với tử thần. Kael và Arbuthnot leo ra ngoài hành lang nối giữa toa hành lý và toa ăn. Gió tuyết quất thẳng vào mặt họ. Dưới chân, những thanh ray sắt sáng loáng trong bóng tối đang lướt đi với tốc độ đáng sợ. Đoàn tàu bắt đầu chuyển động trở lại – có vẻ như đồng bọn của Elena đã chiếm quyền điều khiển đầu tàu.
Kael đu người xuống khoảng không gian hẹp giữa hai toa. Ông dùng chiếc đèn pin nhỏ soi vào chốt nối bằng thép dày. Nó bị kẹt do áp lực và băng giá.
"Arbuthnot! Đưa tôi thanh kiếm của ngài!"
Kael dùng thanh kiếm làm đòn bẩy, kết hợp với sức nặng của cơ thể để ép chiếc chốt sắt. Những tia lửa bắn ra khi kim loại ma sát vào nhau. Cánh tay của Kael căng lên, những thớ cơ của một cựu đặc nhiệm hoạt động hết công suất.
Rắc!
Chiếc chốt gãy đôi. Hai toa tàu bắt đầu tách rời.
"Miller! Phanh ngay!" Kael hét lên.
Tiếng rít của phanh kim loại nghiến trên đường ray vang lên chói tai. Các toa hành khách bắt đầu chậm lại, trong khi đầu tàu và toa chứa than phía trước vẫn lao vút đi vào bóng tối sâu thẳm của đường hầm.
Vài giây sau, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía xa. Ánh lửa bùng lên rực sáng cả đường hầm, theo sau đó là tiếng sạt lở của hàng tấn đất đá. Áp suất không khí đẩy một luồng gió mạnh ngược trở lại, làm vỡ tung các cửa kính của toa tàu đang dừng lại.
Mọi thứ sau đó chìm vào một sự im lặng đáng sợ.
Kael đứng dậy, phủi lớp bụi trên áo choàng. Ông nhìn về hướng vụ nổ. Đầu tàu đã bị vùi lấp hoàn toàn. Elena có thể đã kịp nhảy ra ngoài, hoặc cô ta đã tan biến cùng vụ nổ. Nhưng ông biết chắc một điều: cuộc chiến này mới chỉ là sự khởi đầu.
"Ngài đã cứu tất cả mọi người, Kael," Miller nói khi bước ra từ toa hành lý, gương mặt vẫn còn lấm lem khói súng.
"Tôi chỉ cứu những quân cờ còn giá trị trên bàn cờ này thôi," Kael đáp, giọng ông lại trở về vẻ trung tính thường lệ. Ông nhặt mảnh vòng tay đồng của Elena lên, quan sát biểu tượng con rắn. "Vụ án Blackwood đã kết thúc, nhưng bí mật về 'Những bóng ma' vừa mới được mở ra. Arbuthnot, ngài nợ tôi một lời giải thích đầy đủ về những gì có trong chiếc cặp đó khi chúng ta tới được Zurich."
Arbuthnot cúi đầu, không nói gì.
Giữa bóng tối của đường hầm xuyên Alps, Victor Kael lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. 10 giờ 45 phút. Chuyến tàu đã dừng lại, nhưng mạch truyện của những tội ác kinh điển vẫn đang tiếp diễn, kéo dài từ những cung điện ở Vienna đến những con ngõ tối của Paris.
Kael bước về phía khoang của mình, băng qua những hành khách đang hoang mang. Đối với ông, mỗi vụ án là một cuộc giải phẫu sự thật, và đôi khi, vết cắt phải đủ sâu thì người ta mới thấy được bản chất của nỗi đau.
Tuyết vẫn rơi bên ngoài đường hầm, phủ trắng lên những tàn tích của một âm mưu vừa bị bẻ gãy. Nhưng trong tâm trí Kael, ông đã bắt đầu phác thảo sơ đồ cho vụ án tiếp theo – một vụ án mà ở đó, kẻ thù không còn lộ diện với một chiếc áo choàng xanh thẫm, mà ẩn mình ngay trong những trang sách của lịch sử.