Sương mù bắt đầu loãng dần khi những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói phía trên đỉnh Jungfrau, nhưng bầu không khí bên trong những toa tàu bị kẹt lại vẫn đặc quánh vẻ tang tóc. Sau vụ nổ tại cửa hầm, đoàn tàu tốc hành giờ đây chỉ còn là những khối thép lạnh lẽo nằm bất động giữa lòng núi. Tiếng tuyết lở bên ngoài đã ngưng, nhường chỗ cho tiếng tí tách của những giọt nước tan chảy từ trần hầm đá.
Victor Kael ngồi trong khoang hạng nhất của mình. Ông không ngủ. Trên chiếc bàn xếp nhỏ bằng gỗ gụ, ông đã bày ra những vật chứng thu thập được: mảnh vòng tay đồng hình con rắn, hạt pha lê nhỏ từ hiện trường vụ án Blackwood, và một mẩu giấy cháy sém mà ông vừa nhặt được gần vị trí chiếc chốt nối toa tàu bị phá hủy.
Ông dùng chiếc kẹp bạc, khéo léo trải phẳng mẩu giấy. Đó là một góc của một bản danh sách, chỉ còn lại vài ký tự viết bằng mực mật mã: "L-14... B-27... Dự án 1896".
"Dự án 1896," Kael lẩm bẩm. Một năm nữa. Những kẻ lập kế hoạch này luôn đi trước thời đại.
Tiếng gõ cửa vang lên, ngắt quãng dòng suy nghĩ của ông. Bác sĩ Miller bước vào, tay bưng một khay trà nhỏ nhưng gương mặt vẫn chưa hết bàng hoàng.
"Kael, tôi vừa kiểm tra lại các hành khách ở toa hạng hai. Có ba người mất tích," Miller báo cáo, đặt khay trà xuống một cách cẩn thận. "Tiểu thư Elena, tất nhiên rồi. Nhưng cả gã doanh nhân người Bỉ và người thư ký của Ngài Blackwood cũng không thấy đâu. Tôi e là họ đã nhảy khỏi tàu trước khi vụ nổ xảy ra."
Kael gật đầu, không hề ngạc nhiên. "Họ không nhảy đâu, Miller. Họ đã được sơ tán. Một tổ chức có khả năng điều khiển cả đầu tàu và đặt thuốc nổ nén khí sẽ không để những quân cờ quan trọng của mình bị chôn vùi trong hầm đá. Những người mất tích đó chính là những kẻ giám sát cuộc ám sát."
"Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Cảnh sát Zurich sẽ tới đây trong vài giờ tới."
"Chúng ta sẽ để họ làm công việc của họ: thu dọn xác chết và lập biên bản tai nạn," Kael đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng muốt. "Còn chúng ta, Miller, chúng ta sẽ đi tìm thứ mà Elena đã bỏ lỡ."
"Ý ông là gì?"
Kael chỉ vào thi thể của Ngài Blackwood vẫn đang được đặt tạm trong toa ăn để chờ khám nghiệm chính thức. "Khi tôi khám xét gáy của Blackwood lần thứ hai, tôi nhận thấy một điều mâu thuẫn. Một người mang theo những tài liệu quan trọng như vậy sẽ không để chúng trong một chiếc cặp táp dễ dàng bị đánh cắp. Blackwood là một chuyên gia về bảo mật ngân hàng. Ông ta tin vào những thứ được gắn liền với cơ thể hơn là những vật ngoài thân."
Kael dẫn Miller quay lại toa ăn. Ông yêu cầu người phục vụ duy nhất còn tỉnh táo mang đến một chậu nước ấm và dung dịch i-ốt.
"Ông định giải phẫu sao?" Miller hỏi, hơi run rẩy.
"Không cần thiết," Kael đáp. Ông dùng bông thấm dung dịch i-ốt, nhẹ nhàng lau lên vùng da cánh tay trái của nạn nhân.
Dưới tác động của hóa chất, một dãy số và ký tự dần hiện lên trên lớp biểu bì. Đây là kỹ thuật xăm mực vô hình, chỉ lộ diện khi gặp phản ứng oxy hóa của i-ốt.
"6-12-22. Ngân hàng Union, Zurich. Hầm chứa số 409," Miller đọc to, giọng đầy kinh ngạc.
"Đây mới chính là thứ chúng muốn," Kael nói, đôi mắt xám lóe lên tia sáng sắc sảo. "Chiếc cặp táp mà Elena lấy đi chỉ là mồi nhử. Blackwood đã biết trước mình bị theo dõi nên đã ghi lại mật mã thực sự lên chính da thịt mình. Ông ta định dùng cái chết của mình để bảo vệ bí mật, hoặc có lẽ, để chuyển giao nó cho một người mà ông ta tin rằng sẽ tìm ra sự thật."
Kael lấy sổ tay ra, chép lại dãy số rồi dùng dung dịch trung hòa xóa sạch dấu vết trên tay nạn nhân. "Bây giờ, Miller, chúng ta cần phải rời khỏi đây trước khi cảnh sát phong tỏa mọi lối đi."
"Nhưng làm thế nào? Chúng ta đang ở giữa một đường hầm bị sập!"
Kael nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đã tan hẳn, để lộ ra những vách đá dựng đứng của dãy Alps. "Có một lối thoát hiểm dành cho công nhân hầm mỏ cách đây 500 mét về phía Nam. Nếu Arbuthnot nói đúng về việc ông ta lên tàu từ một trạm dừng không chính thức, thì chắc chắn phải có một con đường mòn dẫn xuống thung lũng."
Họ thu dọn hành lý một cách nhanh chóng. Trước khi đi, Kael dừng lại trước khoang của Đại tá Arbuthnot. Vị sĩ quan già đang ngồi thẫn thờ, nhìn ra cửa sổ.
"Đại tá," Kael lên tiếng. "Tôi biết ngài không đơn thuần là người bảo vệ. Ngài là người giám sát của Blackwood từ Bộ Chiến tranh. Ngài đã để ông ta chết vì ngài cũng muốn biết thứ nằm trong hầm chứa 409, đúng không?"
Arbuthnot giật mình, đôi mắt lão lộ rõ vẻ bối rối. "Tôi... tôi có nhiệm vụ của mình, Kael."
"Nhiệm vụ của ngài đã thất bại khi ngài để cảm xúc và sự do dự can thiệp vào. Bây giờ, nếu ngài muốn chuộc lỗi, hãy ở lại đây và khai với cảnh sát rằng tất cả tài liệu đã bị hủy hoại trong vụ nổ. Đừng nhắc đến dãy số trên tay Blackwood. Nếu ngài làm vậy, có thể ngài sẽ cứu được những gì còn lại của danh dự quân đội Anh."
Arbuthnot im lặng một hồi lâu, rồi lão gật đầu chậm rãi. "Chúc may mắn, Kael. Ngài đang dấn thân vào một cuộc chiến mà không có đồng đội đâu."
"Tôi đã quen với việc chiến đấu một mình," Kael trả lời ngắn gọn.
Kael và Miller rời khỏi toa tàu, lách qua những khối đá đổ nát trong hầm. Không khí bên ngoài lạnh buốt, làm phổi họ thắt lại. Họ lần theo một con đường mòn nhỏ phủ đầy tuyết, uốn lượn quanh sườn núi dốc đứng. Sau hai giờ đi bộ gian khổ, họ nhìn thấy những mái nhà gỗ của làng Andermatt hiện ra dưới thung lũng.
Tại một quán trọ nhỏ bên đường, Kael dùng điện tín gửi một tin nhắn mã hóa về London cho một địa chỉ không tên. Nội dung chỉ vỏn vẹn: "Con tốt đã đổ. Đang di chuyển đến ô 409."
"Ông vừa gửi tin cho ai vậy?" Miller hỏi khi họ đang ngồi sưởi ấm bên lò lửa.
"Một người bạn cũ ở Scotland Yard, người duy nhất chưa bị mua chuộc bởi những đồng tiền từ ngành công nghiệp vũ khí," Kael đáp. Ông lấy ra một bản đồ vùng Zurich, đánh dấu vị trí của ngân hàng Union. "Miller, vụ án này không chỉ đơn thuần là một vụ ám sát. Blackwood đã phát hiện ra một kế hoạch tái thiết lập bản đồ Châu Âu thông qua các cuộc khủng hoảng tài chính và ám sát chính trị. Tổ chức 'Những bóng ma' mà Elena phục vụ chỉ là phần nổi của tảng băng trôi."
"Tại sao họ lại chọn Ngài làm mục tiêu mồi nhử trên chuyến tàu?"
Kael khựng lại, đôi mắt ông nhìn xoáy vào ngọn lửa. "Họ không chọn tôi làm mục tiêu. Họ chọn tôi làm chứng nhân. Họ muốn một thám tử nổi tiếng như Victor Kael xác nhận rằng Blackwood đã chết vì tai nạn hoặc vì một vụ ám sát đơn lẻ, từ đó khép lại cuộc điều tra. Họ đã đánh giá thấp một điều: tôi không bao giờ chấp nhận một sự thật quá dễ dàng."
Sáng hôm sau, họ đến Zurich bằng một chuyến xe ngựa bưu chính. Thành phố này vào cuối thế kỷ 19 là trung tâm của những dòng chảy tiền tệ và những âm mưu xuyên quốc gia. Những tòa nhà đá sừng sững dọc theo hồ Zurich mang một vẻ đẹp lạnh lùng và kín kẽ.
Ngân hàng Union nằm trong một tòa kiến trúc kiểu Tân cổ điển với những hàng cột đá lớn. Kael bước vào sảnh chính với vẻ ngoài của một quý ông lịch lãm. Ông không dùng thẻ căn cước của mình. Thay vào đó, ông đưa ra một chiếc chìa khóa nhỏ mà ông đã lấy được từ trong lớp lót bí mật của chiếc rương da của Blackwood khi còn trên tàu.
"Tôi muốn truy cập vào hầm chứa 409," Kael nói với viên quản lý bằng tiếng Đức chuẩn xác.
Viên quản lý nhìn chiếc chìa khóa, rồi nhìn dãy số Kael viết trên giấy. Ông ta cúi đầu cung kính: "Mời ngài đi lối này. Ngài Blackwood đã dặn rằng chỉ người mang theo chìa khóa và mật mã này mới được phép vào."
Hầm chứa nằm sâu dưới lòng đất, được bảo vệ bởi những cánh cửa thép dày và hệ thống khóa cơ học phức tạp nhất thời bấy giờ. Khi cánh cửa hầm 409 mở ra, Miller nín thở.
Bên trong không có vàng bạc hay đá quý. Chỉ có một chiếc hộp thiếc nhỏ và một chồng tài liệu dày. Kael mở chiếc hộp. Bên trong là những bản phim âm bản và một danh sách tên tuổi.
Kael lật nhanh từng trang. Gương mặt ông vốn lạnh lùng giờ đây hiện lên vẻ kinh ngạc hiếm thấy. "Đây không phải là danh sách sát thủ," ông thì thầm. "Đây là danh sách các chính trị gia và tướng lĩnh ở khắp Châu Âu đang nằm dưới sự kiểm soát của một tập đoàn tài chính ngầm. 'Dự án 1896' chính là kế hoạch gây ra một cuộc chiến tranh tổng lực để xóa nợ và tái cấu trúc quyền lực."
"Trời đất ơi," Miller bàng hoàng. "Nếu thứ này lọt vào tay công chúng..."
"Thì thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn trước khi cuộc chiến thực sự bắt đầu," Kael ngắt lời. "Nhưng nếu chúng ta giữ nó, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu săn đuổi của mọi cơ quan tình báo trên lục địa này."
Ngay lúc đó, tiếng báo động của ngân hàng vang lên dồn dập. Kael liếc nhìn qua khe cửa hầm. Một nhóm người mặc áo choàng dài, vũ trang bằng những khẩu súng lục đời mới, đang tiến vào khu vực hầm chứa. Dẫn đầu là một người phụ nữ với mái tóc vàng quen thuộc.
Elena đã tìm đến.
"Họ nhanh hơn tôi nghĩ," Kael nói, ông nhanh chóng nhét tập tài liệu vào túi áo choàng và rút súng ra. "Miller, ông biết cách sử dụng khẩu súng này chứ?"
Kael đưa cho Miller khẩu súng của Arbuthnot mà ông vẫn giữ.
"Tôi là bác sĩ, Kael! Tôi chưa bao giờ bắn ai cả!"
"Vậy thì hôm nay là một khởi đầu tốt để bảo vệ mạng sống của chính mình," Kael bình thản nói. Ông quan sát sơ đồ hầm chứa. Có một đường ống dẫn hơi sưởi chạy dọc trần nhà.
"Chúng ta sẽ không thoát ra bằng cửa chính," Kael nói. Ông dùng báng súng đập vỡ van áp suất của đường ống hơi nước.
Hơi nước nóng rực phun ra mù mịt, lấp đầy không gian hẹp của hành lang hầm chứa. Tiếng súng bắt đầu nổ vang, đạn găm vào các vách thép tạo ra những âm thanh chói tai. Trong màn sương trắng xóa, Kael di chuyển như một bóng ma. Ông không bắn bừa bãi. Mỗi phát đạn của ông đều nhắm vào những điểm yếu của đối phương: một bàn tay cầm súng, một đầu gối đang di chuyển.
Ông tiếp cận Elena từ phía sau màn hơi nước. Một cuộc cận chiến nổ ra. Elena dùng một lưỡi dao nhỏ giấu trong cổ tay, tấn công với những chiêu thức tàn khốc. Kael chống trả bằng những đòn đánh chính xác của đặc nhiệm. Ông tước được con dao, nhưng Elena đã kịp thời ném một quả lựu đạn khói nhỏ xuống sàn.
Khi khói tan, Elena đã biến mất một lần nữa, nhưng tập tài liệu vẫn nằm an toàn trong tay Kael.
"Đi mau!" Kael kéo Miller chạy theo đường hầm thông gió hướng về phía bờ sông Limmat.
Họ thoát ra ngoài khi trời đã sập tối. Thành phố Zurich vẫn lung linh ánh đèn, dường như không hề hay biết về cuộc chiến ngầm vừa diễn ra dưới lòng đất.
Kael đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước chảy xiết. Ông biết rằng mình vừa mở ra một chiếc hộp Pandora. Vụ án tại St. Moritz và chuyến tàu Phương Đông chỉ là những chương mở đầu cho một cuốn tiểu thuyết trinh thám thực tế mà ông chính là nhân vật chính đang bị dồn vào đường cùng.
"Bây giờ chúng ta đi đâu?" Miller hỏi, giọng run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Kael lấy bản danh sách ra, nhìn vào cái tên tiếp theo được đánh dấu đỏ. "Berlin. Chúng ta cần gặp một người ở Thư viện Hoàng gia. Nếu bản danh sách này là thật, thì mật mã tiếp theo nằm trong một cuốn sách chưa bao giờ được xuất bản."
Victor Kael kéo cao cổ áo, bước đi vào bóng đêm của thành phố Zurich. Ông biết rằng mỗi bước đi từ nay về sau sẽ là một bước đi trên lưỡi dao. Nhưng đối với một người thám tử luôn đi tìm sự thật, bóng tối không phải là kẻ thù; nó chỉ là nơi chứa đựng những dữ kiện chưa được ánh sáng chiếu tới.
Phía sau họ, tiếng còi tàu vang lên từ xa, báo hiệu một hành trình mới. Một hành trình mà ở đó, ranh giới giữa chính và tà, giữa thám tử và tội phạm, bắt đầu mờ nhạt dần dưới lớp tuyết phủ của lịch sử Châu Âu cuối thế kỷ 19.