MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của bóng tốiChương 5: MẬT MÃ TRONG THÁP TRẦM MẶC

Bản giao hưởng của bóng tối

Chương 5: MẬT MÃ TRONG THÁP TRẦM MẶC

2,194 từ · ~11 phút đọc

Sau chuyến hành trình nghẹt thở rời khỏi Zurich, Victor Kael và Bác sĩ Miller đặt chân đến Berlin vào một buổi chiều xám xịt. Thành phố này là trái tim của Đế chế Đức đang vươn mình mạnh mẽ, nơi những ống khói nhà máy và những tòa nhà hành chính kiểu Phổ đứng sừng sững như những quân cờ khổng lồ trên bàn cờ quyền lực. Tuyết ở đây không trắng tinh khôi như trên đỉnh Alps mà mang màu xám của tro than và bụi công nghiệp.

Kael dẫn Miller đến một căn hộ áp mái nhỏ nằm gần Unter den Linden. Đây là một trong những địa điểm an toàn mà ông đã thiết lập từ nhiều năm trước thông qua một mạng lưới các cựu điệp viên đã giải ngũ.

"Chúng ta không thể đến khách sạn," Kael giải thích khi ông đang lau chùi khẩu súng lục bằng một mảnh vải nỉ khô. "Hồ sơ của chúng ta đã nằm trên bàn của Cục Cảnh sát Chính trị Berlin ngay khi chúng ta bước xuống ga tàu. Ở đây, mọi ánh mắt đều là của nhà nước."

Miller ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ, tay vẫn còn run rẩy. "Kael, tập tài liệu đó... tại sao nó lại dẫn chúng ta đến Thư viện Hoàng gia? Tại sao một tập đoàn tài chính lại giấu bí mật trong những cuốn sách cũ?"

Kael dừng tay, ánh mắt ông nhìn xoáy vào tập phim âm bản đang được soi dưới ánh đèn dầu. "Vì sách là nơi trú ẩn an toàn nhất cho những sự thật mà người ta muốn quên đi. Những kẻ cầm quyền ở Berlin tin vào sức mạnh của văn bản. Blackwood đã ghi chú lại một mã số: 'Codex 18-B'. Đó không phải là mật mã ngân hàng, đó là ký hiệu lưu trữ của một bản thảo cổ thuộc về triều đại Hohenzollern."

Sáng hôm sau, Kael xuất hiện tại Thư viện Hoàng gia với một diện mạo hoàn toàn khác. Ông mặc bộ đồ của một giáo sư thần học, đeo kính cận dày và bộ râu giả được tỉa tót kỹ lưỡng. Miller đóng vai một trợ lý nghiên cứu lóng ngóng.

Thư viện là một mê cung của những giá sách gỗ sồi cao ngất trời, nơi mùi giấy cũ và da thuộc tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên sàn đá cẩm thạch.

"Tôi muốn tìm bản thảo về các nghi lễ ngoại giáo vùng Rhineland, mã số 18-B," Kael nói với người thủ thư già bằng giọng khàn đặc của một người dành cả đời trong phòng thí nghiệm.

Người thủ thư nhìn ông qua cặp kính lão, rồi chậm rãi lật cuốn sổ cái. "Bản thảo đó đang nằm trong khu vực hạn chế, thưa Giáo sư. Nó vừa được trả lại bởi một nhà nghiên cứu khác vào sáng nay."

"Một nhà nghiên cứu khác?" Kael hỏi, cơ bụng ông thắt lại một nhịp đầy cảnh giác. "Ông có nhớ tên người đó không?"

"Một phụ nữ. Cô ấy tự giới thiệu là Tiến sĩ von Berg đến từ Đại học Vienna. Một người rất am hiểu về cổ ngữ."

Kael gật đầu, ra hiệu cho Miller đi theo. Họ bước sâu vào khu vực lưu trữ những bản thảo quý hiếm. Ánh sáng ở đây rất yếu, chỉ được cung cấp bởi những cửa sổ nhỏ trên cao. Khi họ đến dãy kệ 18, Kael dừng lại.

Cuốn sách nằm trên bàn gỗ, mở sẵn ở trang giữa. Đó là một tập giấy da dê dày, các cạnh đã mòn vẹt. Tuy nhiên, điều khiến Kael chú ý không phải là nội dung văn học, mà là một vệt nước nhỏ vẫn chưa khô hoàn toàn trên bề mặt trang giấy – một dấu hiệu cho thấy có người vừa sử dụng một loại hóa chất để kiểm tra mực bí mật.

"Miller, giữ cửa," Kael ra lệnh ngắn gọn.

Ông lấy từ trong túi áo một lọ dung dịch đặc biệt do chính ông pha chế – hỗn hợp của cồn và một loại muối bạc nhạy sáng. Ông dùng một cây cọ lông tơ mềm, quét nhẹ lên những khoảng trắng giữa các dòng chữ cổ ngữ.

Dưới tác động của ánh sáng đèn dầu, những dòng chữ nhỏ li ti dần hiện lên. Đó không phải là tiếng Đức, cũng không phải tiếng Latin. Đó là một hệ thống ký hiệu toán học phức tạp phối hợp với các sơ đồ kỹ thuật.

"Đây là bản vẽ..." Miller thốt lên khi nhìn qua vai Kael. "Đây là bản vẽ của một loại động cơ đốt trong dùng cho khí cầu quân sự."

"Không chỉ có vậy," Kael nói, đôi mắt ông di chuyển cực nhanh trên các dòng số liệu. "Đây là tọa độ của các kho chứa nhiên liệu bí mật trải dài khắp biên giới Pháp - Đức. Nếu ai đó nắm được bản vẽ này, họ có thể phát động một cuộc tấn công từ trên không mà không cần báo trước. Đây chính là xương sống của 'Dự án 1896'."

Ngay lúc đó, một tiếng động nhẹ phát ra từ phía sau giá sách lớn bên trái. Kael lập tức thổi tắt đèn dầu, kéo Miller nấp vào bóng tối.

Một bóng người bước ra. Không phải Elena. Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc quân phục Phổ không phù hiệu, gương mặt lạnh lùng với một vết sẹo dài chạy dọc má. Trên tay hắn là một khẩu súng trường nòng ngắn có gắn ống giảm thanh sơ khai – một công nghệ vượt thời đại.

"Giao cuốn sách ra, Ngài Kael," người đàn ông nói bằng giọng trầm đục. "Tôi là Đại úy Steiner của Cục Tình báo Đế chế. Ngài đang nắm giữ tài sản quốc gia."

"Tài sản quốc gia hay là công cụ của một cuộc thảm sát?" Kael trả lời từ trong bóng tối, giọng ông vang vọng khiến Steiner không thể xác định chính xác vị trí. "Tôi biết ngài không làm việc cho Hoàng đế. Ngài làm việc cho tập đoàn thép của Friedrich. Ngài là kẻ đã giết người thư ký của Blackwood tại nhà ga Zurich."

Steiner cười nhạt, họng súng của hắn quét qua các kệ sách. "Ở Berlin, ranh giới giữa nhà nước và doanh nghiệp chỉ là một sợi chỉ mỏng. Chúng tôi cần bản vẽ đó để cân bằng quyền lực Châu Âu. Ngài là một thám tử, không phải một chính trị gia. Đừng tự làm khó mình."

"Tôi là một nhà khoa học về sự thật," Kael nói. Ông thò tay vào túi, lấy ra một quả cầu nhỏ bằng thủy tinh chứa đầy bột magie. "Và sự thật thì thường rất chói mắt."

Kael ném quả cầu về phía Steiner. Khi quả cầu chạm đất và vỡ tung, Kael nổ một phát súng chính xác vào khối magie. Một luồng ánh sáng trắng lòa mắt bùng lên, chiếu sáng cả gian phòng tối trong một tích tắc.

Steiner bị lóa mắt, hắn bắn bừa bãi về phía trước. Kael tận dụng cơ hội, lao tới như một con báo. Ông dùng kỹ thuật cận chiến đặc nhiệm, đánh mạnh vào cổ tay Steiner làm khẩu súng văng ra, rồi bồi thêm một cú đá vào mạn sườn khiến hắn ngã gục.

"Miller! Lấy cuốn sách và chạy ra cửa sau!" Kael hô lớn.

Họ chạy qua những hành lang tối tăm của thư viện, hướng về phía lối thoát hiểm dành cho nhân viên vệ sinh. Phía sau họ, tiếng còi báo động của lính canh thư viện bắt đầu vang lên. Steiner đã kịp đứng dậy và đang hô hoán đồng bọn.

Khi ra đến phố, Kael và Miller leo nhanh lên một cỗ xe ngựa đã đợi sẵn. Kael thúc ngựa chạy về phía khu vực ngoại ô Spandau.

"Chúng ta đã có bản vẽ, nhưng chúng ta vẫn thiếu một mảnh ghép," Kael nói khi đoàn xe đã ổn định tốc độ. Ông lật trang cuối cùng của cuốn sách. Ở đó có một dấu triện hình chim ưng gãy cánh – biểu tượng của đơn vị 'Les Ombres'.

"Tại sao một đơn vị ám sát lại liên quan đến công nghệ khí cầu?" Miller hỏi, cố gắng lấy lại nhịp thở.

"Bởi vì họ không chỉ ám sát con người, họ đang ám sát hòa bình," Kael trả lời, ánh mắt ông nhìn đăm đăm vào màn sương đêm của Berlin. "Họ dùng công nghệ này để tạo ra các vụ nổ bí ẩn, từ đó đổ lỗi cho các quốc gia thù địch, tạo ra cái cớ hoàn hảo cho chiến tranh. Blackwood đã phát hiện ra điều này khi ông ta tài trợ cho dự án chế tạo động cơ này tại Ruhr."

Đêm đó, trong một hầm rượu cũ dưới lòng đất Spandau, Kael bắt đầu thực hiện một công việc tỉ mỉ. Ông dùng các hóa chất chuyên dụng để bóc tách các lớp giấy của cuốn sách. Ông nhận thấy bìa sau của cuốn sách dày hơn bình thường.

Bên trong lớp bìa da là một tấm phim nhỏ bằng móng tay. Khi soi dưới kính hiển vi, Kael thấy đó là một bản danh sách các tọa độ khác tại Paris – Nhà hát Opera Paris.

"Vụ án tiếp theo sẽ diễn ra ở đó," Kael nói. "Buổi công diễn bản giao hưởng số 9 của Beethoven vào tuần tới. Đó là nơi tất cả các nhà lãnh đạo hàng đầu của Pháp và Anh sẽ tụ họp."

"Họ định làm nổ tung nhà hát bằng khí cầu?" Miller bàng hoàng.

"Hoặc một thứ gì đó tinh vi hơn," Kael trầm ngâm. "Elena đã nhắc đến 'Bản giao hưởng cuối cùng'. Đó không phải là một cách nói ẩn dụ. Đó là một mật danh cho một vụ tấn công bằng sóng âm hoặc một loại khí độc không màu mùi."

Kael lấy bản danh sách ra, gạch bỏ cái tên Berlin. "Chúng ta cần phải đi Paris ngay lập tức. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không đi tàu. Chúng ta sẽ đi đường biển qua Hamburg để cắt đuôi sự theo dõi của Steiner."

"Kael, tại sao ông lại liều mạng như vậy?" Miller hỏi, nhìn vào đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của người bạn đồng hành. "Ông có thể giao thứ này cho Đại sứ quán Anh."

Kael im lặng một lúc lâu. Ông nhìn vào vết sẹo trên bàn tay mình – dấu tích của một nhiệm vụ thất bại trong quá khứ do sự phản bội từ cấp trên. "Miller, trong thế giới này, lòng tin là một thứ xa xỉ phẩm mà tôi không còn đủ khả năng chi trả. Nếu tôi giao thứ này cho chính phủ, nó sẽ bị tiêu hủy hoặc bị sử dụng cho một mục đích tồi tệ hơn. Sự thật chỉ an toàn khi nó được phơi bày trước ánh sáng của công chúng, hoặc được giữ trong tay những kẻ không còn gì để mất."

Sáng hôm sau, khi lính chì Berlin vẫn còn đang lùng sục khắp các thư viện và nhà ga, Victor Kael và Bác sĩ Miller đã ngồi trên một chiếc tàu chở hàng nhỏ xuôi dòng sông Elbe hướng về biển Bắc.

Trong hành lý của Kael, ngoài khẩu súng và bộ dụng cụ khoa học, giờ đây còn có một bản vẽ có thể làm thay đổi cục diện thế giới. Ông ngồi trên boong tàu, gió biển lạnh buốt thổi tung mái tóc bạc sớm. Ông bắt đầu ghi chép vào cuốn nhật ký của mình những mâu thuẫn trong lời khai của Friedrich và Steiner.

Có một điểm chung: cả hai đều sợ hãi một cái tên mà họ chưa bao giờ dám nhắc đến. Một kẻ đứng sau 'Les Ombres'. Kael gọi kẻ đó là 'Nhạc trưởng' – người đang điều khiển bản giao hưởng của bóng tối này.

"Mọi vụ án đều có một lỗ hổng trong sự logic," Kael thầm nghĩ. "Và lỗ hổng của Nhạc trưởng chính là sự kiêu ngạo khi tin rằng khoa học chỉ thuộc về kẻ ác."

Con tàu tiến vào vùng biển động. Sóng vỗ mạnh vào mạn tàu như nhịp đập hối hả của một trái tim đang lo âu. Victor Kael nhắm mắt lại, nhưng trong đầu ông, những tọa độ tại Paris đã bắt đầu hiện lên như những vết sẹo rực đỏ trên bản đồ Châu Âu. Cuộc đấu trí tại Berlin đã khép lại, nhưng vở kịch thực sự chỉ vừa mới bắt đầu mở màn tại kinh đô ánh sáng.

Khoa học hình sự của thế kỷ 19 đã giúp ông tìm ra dấu vết, nhưng để ngăn chặn một cuộc chiến tranh, Kael biết ông cần nhiều hơn là những ống nghiệm và kính hiển vi. Ông cần sự can trường của một kẻ bị ruồng bỏ và sự chính xác của một đặc nhiệm đã từng đi xuyên qua cái chết.

"Paris," Kael thào thào trong gió biển. "Nơi những bí mật sẽ được phơi bày dưới ánh đèn sân khấu."