MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của bóng tốiChương 6: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG LỜI DỐI TRÁ

Bản giao hưởng của bóng tối

Chương 6: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG LỜI DỐI TRÁ

2,247 từ · ~12 phút đọc

Paris, tháng Mười hai năm 1895. Kinh đô ánh sáng hiện lên trong mắt Victor Kael không phải là một thành phố của nghệ thuật hay tình yêu, mà là một mê cung của những ống cống chằng chịt, những đại lộ thênh thang che giấu các âm mưu chính trị và những nhà hát lộng lẫy nơi cái chết có thể được trình diễn như một tiết mục giải trí.

Kael và Miller đến ga Gare du Nord vào một buổi tối muộn. Không giống như sự thâm trầm của London hay vẻ kỷ luật thép của Berlin, Paris mang một bầu không khí náo nhiệt và đầy rẫy những biến động xã hội. Những tờ báo mới nhất dán đầy trên các bức tường gạch báo hiệu về sự kiện văn hóa lớn nhất năm: Buổi công diễn bản giao hưởng số 9 của Beethoven tại Nhà hát Opera Garnier, với sự tham dự của Tổng thống Pháp và các đặc phái viên cấp cao từ Đế quốc Anh.

"Hành động của chúng ta phải cực kỳ cẩn trọng, Miller," Kael nói khi họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ ở quận Marais, ánh đèn gas hắt lên những tờ bản đồ chằng chịt. "Tại Berlin, chúng ta đã đối đầu với quân đội. Ở đây, chúng ta đối đầu với những bóng ma. 'Les Ombres' có tai mắt ở mọi ngóc ngách của tòa nhà Garnier."

Kael lấy ra tập tài liệu lấy được từ Thư viện Berlin. Ông tập trung vào sơ đồ kiến trúc của nhà hát Opera. Đó là một công trình kỳ vĩ với hệ thống tầng hầm sâu hoắm và các hành lang bí mật vốn được thiết kế để phục vụ các cuộc hẹn hò kín đáo của giới thượng lưu, nhưng giờ đây chúng là địa điểm lý tưởng cho một cuộc tấn công.

"Dự án 1896 đề cập đến một thuật ngữ: 'Sự cộng hưởng vô thanh'," Kael chỉ vào một dòng chú thích nhỏ. "Trong khoa học âm thanh, mỗi vật thể đều có một tần số dao động tự nhiên. Nếu ta tạo ra một âm thanh có cùng tần số đó với cường độ đủ lớn, vật thể sẽ tự vỡ tan. Đó là nguyên lý khiến một ca sĩ opera có thể làm vỡ ly pha lê."

"Nhưng một nhà hát bằng đá và thép thì làm sao vỡ được?" Miller hỏi, vẻ hoài nghi hiện rõ.

"Không phải nhà hát vỡ, Miller. Mà là con người," Kael giải thích, đôi mắt ông lạnh lùng. "Hệ thống tiền đình trong tai người và các mạch máu não rất nhạy cảm với hạ âm – những âm thanh tần số thấp dưới ngưỡng nghe của tai người. Nếu họ lắp đặt một thiết bị khuếch đại hạ âm ngay trong hầm lò sưởi dưới sân khấu, buổi hòa nhạc sẽ biến thành một lò mổ tập thể. Mọi người sẽ chết vì xuất huyết não hoặc ngưng tim mà không hề nghe thấy một tiếng nổ nào."

Sáng hôm sau, Kael bắt đầu thâm nhập vào nhà hát dưới danh nghĩa một kỹ sư kiểm tra hệ thống thông hơi mới của công ty khí đốt. Với bộ đồ bảo hộ lấm lem dầu mỡ và chiếc túi đựng dụng cụ nặng trịch, ông dễ dàng đi qua các chốt bảo vệ. Kael di chuyển dọc theo các đường ống dẫn hơi, đôi tai nhạy bén lắng nghe những rung động không tự nhiên của tòa nhà.

Tại tầng hầm thứ ba, nơi đặt các nồi hơi khổng lồ, Kael phát hiện ra một sự bất thường. Có một hệ thống ống đồng mới được lắp đặt trái phép, chạy xuyên qua vách đá và dẫn thẳng lên phía dưới dàn nhạc giao hưởng.

"Đây rồi," Kael thầm nghĩ. Ông rút chiếc kính hiển vi cầm tay, quan sát bề mặt của các ống đồng. Chúng không mang hơi nước. Chúng là những ống cộng hưởng.

Ông dùng một chiếc búa nhỏ gõ nhẹ vào thành ống. Âm thanh phát ra trầm đục và kéo dài một cách bất thường. Kael lấy một thiết bị đo tần số thô sơ tự chế – một bình nước nhỏ với các vạch chia chính xác. Khi ông đặt bình nước lên thành ống, mặt nước bắt đầu xuất hiện những gợn sóng hình học hoàn hảo dù không có chấn động mạnh nào.

"Tần số 7 Hertz," Kael lẩm bẩm. "Đúng là hạ âm chết người."

Ngay lúc đó, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau những kiện hàng gỗ. Kael không quay lại ngay. Ông từ tốn cất thiết bị vào túi, tay kia bí mật nắm lấy cán dao giấu trong ống tay áo.

"Ngài Kael, ngài quả là người không biết từ bỏ," một giọng nói nữ giới vang lên.

Elena bước ra từ bóng tối của lò hơi. Lần này cô ta mặc bộ đồ nhung đỏ sang trọng của một quý phà đi xem nhạc, nhưng tay cô ta lại cầm một khẩu súng lục nhỏ bọc bạc.

"Tiểu thư Elena," Kael xoay người lại, gương mặt bình thản. "Cô trông rạng rỡ hơn nhiều so với lần cuối chúng ta gặp nhau trong đường hầm đầy khói thuốc nổ."

"Thành phố này hợp với tôi hơn là những đỉnh núi lạnh lẽo," cô ta mỉm cười, nhưng họng súng vẫn không hề xao nhãng. "Ngài đã thấy hệ thống của chúng tôi rồi đấy. Nó là một kiệt tác của vật lý học. Trong ba giờ nữa, khi bản giao hưởng số 9 vang lên đến chương cuối cùng, 'Khải hoàn ca' sẽ trở thành khúc nhạc đưa tiễn cho nền Cộng hòa Pháp."

"Cô thực sự tin rằng giết chết một vài chính trị gia sẽ thay đổi được dòng chảy lịch sử sao?"

"Chúng tôi không chỉ giết chính trị gia. Chúng tôi giết chết niềm tin vào sự trật tự. Khi thảm kịch này xảy ra, các nước sẽ đổ lỗi cho nhau về một loại vũ khí bí mật mới. Chiến tranh sẽ bùng nổ trong vòng một tuần. Đó là cách thế giới tiến hóa, Kael."

"Khoa học không được tạo ra để phục vụ sự hủy diệt vô nghĩa," Kael nói, ông bắt đầu di chuyển một cách chậm rãi về phía van xả chính của lò hơi.

"Đừng cử động!" Elena gằn giọng. "Tôi đã được lệnh phải kết liễu ngài nếu ngài xuất hiện ở đây. Nhưng tôi vẫn muốn dành cho ngài một sự tôn trọng cuối cùng. Hãy đi cùng tôi, chúng ta có thể rời khỏi đây trước khi buổi hòa nhạc bắt đầu."

Kael nhìn đồng hồ quả quýt. 7 giờ 45 phút tối. Phía trên đầu họ, tiếng khán giả đang bắt đầu ổn định chỗ ngồi vang vọng xuống.

"Tôi e là tôi có một buổi hẹn khác với sự thật," Kael đáp.

Bất thình lình, Kael ném chiếc túi dụng cụ nặng trịch về phía Elena. Cô ta bóp cò, viên đạn găm vào chiếc túi da khiến những chiếc kìm và búa văng ra tung tóe. Tận dụng khoảnh khắc đó, Kael không lao về phía cô ta mà lao về phía đường ống cộng hưởng. Ông dùng một thanh sắt lớn, đâm mạnh vào khớp nối của ống đồng.

Áp suất khí nén bị tích tụ bên trong thoát ra ngoài với một tiếng rít kinh người. Luồng không khí cực mạnh hất văng Elena sang một bên. Kael không dừng lại, ông chạy nhanh về phía cầu thang dẫn lên sân khấu. Ông cần phải cảnh báo cho dàn nhạc, hoặc ít nhất là làm lệch tần số của hệ thống.

Tại hậu trường sân khấu, sự hỗn loạn đang diễn ra. Các nhạc công đang chuẩn bị nhạc cụ, những người phục trang chạy đôn chạy chạy đáo. Kael nhìn thấy nhạc trưởng đang đứng chuẩn bị bước ra sân khấu.

"Dừng lại!" Kael hô lên, nhưng giọng ông bị át đi bởi tiếng vỗ tay vang dội của khán giả khi Tổng thống Pháp bước vào hộp VIP.

Kael biết mình không thể dừng buổi hòa nhạc bằng cách thông thường. Ông nhìn lên giàn đèn chùm khổng lồ treo giữa trần nhà hát. Nếu ông có thể làm giàn đèn rung động, nó sẽ tạo ra một tần số nhiễu phá vỡ sự cộng hưởng của hạ âm dưới tầng hầm.

Ông chạy lên khu vực kỹ thuật trên cao, nơi những dây cáp thép giữ giàn đèn nặng hàng tấn. Miller, người đã thâm nhập vào từ một cửa khác, đang đợi sẵn ở đó với một vẻ mặt hoảng hốt.

"Kael! Có lính canh ở mọi lối thoát!"

"Bỏ qua họ đi, Miller! Giúp tôi tháo chốt hãm của dây cáp số 3!"

Hai người cùng dồn sức vào chiếc tời quay khổng lồ. Những bánh răng nghiến lên những tiếng ken két khô khốc. Phía dưới sân khấu, tiếng nhạc bắt đầu vang lên. Những nốt nhạc đầu tiên của Beethoven đầy uy lực và trang nghiêm.

Kael quan sát bình nước ông mang theo. Mặt nước bắt đầu rung động dữ dội. Hệ thống hạ âm dưới hầm đã bắt đầu hoạt động.

"Nhanh lên!" Kael gào lên.

Khi bản nhạc tiến dần đến đoạn cao trào, Kael dùng một chiếc rìu cứu hỏa chặt đứt sợi cáp phụ. Giàn đèn chùm khổng lồ không rơi xuống, nhưng nó bắt đầu đung đưa theo một quỹ đạo hình elip. Sự chuyển động của khối lượng lớn này tạo ra một sóng âm phản hồi mạnh mẽ.

Hai luồng sóng âm – một từ dưới hầm và một từ trên cao – va chạm vào nhau giữa không gian nhà hát. Một âm thanh u u kỳ quái vang lên, khiến khán giả bắt đầu xì xào và cảm thấy chóng mặt.

Elena xuất hiện trên lối đi kỹ thuật, gương mặt cô ta biến dạng vì giận dữ. Cô ta bắn liên tiếp về phía Kael. Một viên đạn sượt qua vai ông, máu thấm đỏ lớp áo bảo hộ.

Kael không bắn lại. Ông nhìn vào chiếc đèn chùm đang lắc lư. "Sự cộng hưởng đã bị phá vỡ, Elena! Nhìn xem!"

Mặt nước trong bình không còn hình học nữa; nó bắn tung tóe hỗn loạn. Áp suất ngược từ sự nhiễu loạn sóng âm đã làm nổ tung các ống đồng dưới hầm lò hơi. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất, làm rung chuyển sàn sân khấu nhưng không gây sập tòa nhà.

Elena nhận ra kế hoạch đã thất bại. Cô ta nhìn xuống sân khấu, nơi các nhạc công đang bàng hoàng dừng lại, rồi nhìn về phía Kael với một ánh mắt vừa căm thù vừa nể phục.

"Ngài đã thắng vòng này, Kael. Nhưng bản giao hưởng của chúng tôi có nhiều chương hơn ngài tưởng."

Nói rồi, cô ta nhảy qua lan can, bám vào một sợi dây phông màn và biến mất vào bóng tối của những cánh gà cao vút.

Kael quỵ xuống, tay ôm lấy vết thương ở vai. Miller chạy lại, vội vã dùng khăn tay băng bó cho ông.

"Chúng ta phải đi thôi, cảnh sát đang lên đây," Miller giục.

Họ thoát ra ngoài qua đường mái vòm của nhà hát, nhìn xuống Paris đang rực rỡ ánh đèn. Buổi hòa nhạc đã bị gián đoạn, các nhà lãnh đạo đang được sơ tán trong sự bảo vệ nghiêm ngặt. Dù không có thảm sát diễn ra, nhưng sự hoảng loạn đã bắt đầu lan rộng.

"Vụ án tại nhà hát đã kết thúc," Kael nói, giọng ông yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Nhưng bản danh sách chúng ta lấy được ở Berlin cho thấy đây mới chỉ là một cuộc thử nghiệm. 'Nhạc trưởng' thực sự vẫn còn đang lẩn trốn."

"Hắn ở đâu?"

Kael nhìn về phía đông, nơi những chòm sao đang lấp lánh trên bầu trời đêm. "Vienna. Nơi mọi bí mật về dòng máu và quyền lực ở Châu Âu bắt đầu. Chúng ta cần tìm ra kẻ đã chế tạo ra hệ thống hạ âm này."

Trong bóng đêm của Paris, Victor Kael lấy ra một mẫu nhỏ của miếng đệm cao su mà ông đã thu thập được từ ống đồng dưới hầm. Trên đó có in một biểu tượng nhỏ: một hình tam giác lồng trong một vòng tròn.

"Biểu tượng của Hội kín Alchemy," Kael thầm nghĩ. "Hóa ra đây không chỉ là chính trị. Đây là một sự cuồng tín khoa học."

Kael đứng dậy, dù vết thương vẫn còn đau nhức. Mỗi vụ án qua đi, ông lại càng lún sâu vào một mạng lưới phức tạp hơn, nơi những thông tin khoa học, kỹ thuật và văn học cổ điển đan xen vào nhau tạo thành một cái bẫy khổng lồ. Nhưng với Victor Kael, sự thật là một thứ ánh sáng duy nhất mà ông sẽ theo đuổi cho đến hơi thở cuối cùng, dù nó có dẫn ông vào tận hang ổ của những bóng ma.

"Đi thôi, Miller. Chuyến tàu đêm đi Vienna sẽ khởi hành trong một giờ nữa."

Họ bước đi trong màn sương mù Paris, để lại sau lưng nhà hát Opera lộng lẫy vừa thoát khỏi một thảm họa trong gang tấc. Cuộc điều tra của cựu đặc nhiệm Victor Kael vẫn còn dài, và mỗi chương tiếp theo sẽ là một cuộc giải phẫu sâu hơn vào trái tim đen tối của một Châu Âu đang chuyển mình đầy máu và nước mắt.