MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của bóng tốiChương 15: MÊ CUNG BOSPORUS

Bản giao hưởng của bóng tối

Chương 15: MÊ CUNG BOSPORUS

2,037 từ · ~11 phút đọc

Thành phố Istanbul hiện lên giữa ranh giới của hai lục địa như một viên ngọc quý đang rạn nứt dưới sức ép của lịch sử. Khi con tàu bưu chính địa phương chậm rãi tiến vào ga Sirkeci, Victor Kael nhìn thấy những ngọn tháp nhọn của các thánh đường Hồi giáo đâm xuyên qua màn sương mù mỏng manh từ eo biển Bosporus. Đây không phải là vẻ đẹp kỷ luật của Berlin hay sự xa hoa phù phiếm của Paris; Istanbul là một mê cung của những âm mưu chồng chéo, nơi một lời thì thầm trong khu chợ Grand Bazaar có thể làm lung lay cả ngai vàng của Sultan.

Kael và Miller bước xuống ga trong bộ đồ của những thương nhân buôn thảm người Hy Lạp. Làn da của Kael đã được nhuộm nhẹ bằng nước cốt vỏ hạt dẻ, và đôi mắt xám của ông giờ đây ẩn sau cặp kính râm màu trà. Họ không còn thời gian để nghỉ ngơi. Theo mảnh báo mẫu lấy được từ toa tàu Orient Express, "Nhà hát của những linh hồn" – một công trình kiến trúc cổ nằm sâu trong khu vực Pera – chính là nơi hội Alchemy chọn để thực hiện nốt nhạc tiếp theo.

"Istanbul là một cái túi không đáy, Victor," Miller nói khi họ băng qua cây cầu Galata đông đúc, nơi hàng trăm cần câu cá đang vươn ra mặt nước như những xúc tu của một sinh vật biển khổng lồ. "Cảnh sát mật của Thổ Nhĩ Kỳ, gián điệp Nga, mật vụ Anh... tất cả đều đang lùng sục ở đây. Làm sao chúng ta tìm thấy sát thủ của Vogel trước khi hắn ra tay?"

"Bằng cách nhìn vào thứ mà họ không nhìn thấy," Kael đáp, mắt ông quan sát những vệt dầu loang trên mặt nước eo biển. "Sát thủ của Alchemy không dùng những phương thức truyền thống. Một phát súng hay một nhát dao quá tầm thường đối với Giáo sư Vogel. Hắn thích sự 'thanh nhã' của vật lý học. Hãy để ý những đường dây điện mới được lắp đặt dọc theo các con phố dẫn đến nhà hát."

Kael dẫn Miller vào một cửa hiệu kim hoàn nhỏ nằm sâu trong ngõ tối của khu chợ cổ. Chủ cửa hiệu là một người đàn ông già nua tên là Isaac, một chuyên gia về chế tác đồng hồ, người đã từng nợ Kael một mạng sống trong chiến dịch ở Ai Cập năm xưa.

"Tôi cần một máy dò từ trường cầm tay," Kael nói ngắn gọn. "Và một bản đồ về hệ thống đường ống hơi nước của cung điện Yıldız chảy qua khu vực Pera."

Isaac nhìn Kael qua chiếc kính lúp gắn trên mắt. "Ngài đang tìm kiếm thứ gì đó rất nguy hiểm, Nam tước. Có những báo cáo về một 'luồng sáng xanh' xuất hiện trong các tầng hầm của nhà hát vào ban đêm. Những người thợ thủ công ở đó nói rằng họ nghe thấy tiếng hát của những linh hồn, nhưng tôi nghĩ đó là tiếng rít của các cuộn dây điện cảm."

Sau khi nhận được thiết bị, Kael và Miller thâm nhập vào khu vực kỹ thuật phía sau "Nhà hát của những linh hồn". Công trình này là một sự pha trộn kỳ lạ giữa kiến trúc Gothic và phong cách phương Đông. Bên trong, không khí nặng nề mùi nhung cũ và sáp nến. Buổi tối hôm đó, một vở opera của Verdi sẽ được trình diễn với sự hiện diện của Đại sứ Anh và các quan chức cấp cao của Đế chế Ottoman.

Kael đặt thiết bị dò từ trường lên vách tường đá. Kim chỉ thị bắt đầu dao động mạnh, nhảy vọt về phía vùng đỏ.

"Rất gần," Kael thì thầm. "Dòng điện ở đây không dùng để thắp sáng. Nó đang được tích tụ vào một hệ thống tụ điện khổng lồ."

Họ đi theo những sợi dây đồng được ngụy trang khéo léo sau các bức phù điêu trên tường, dẫn thẳng xuống hầm rượu bên dưới sân khấu. Tại đây, trong ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn bão, một thiết bị kỳ quái hiện ra. Nó trông giống như một chiếc loa phát thanh khổng lồ, nhưng bên trong không phải là màng rung bằng giấy mà là một hệ thống các thấu kính thạch anh và các lá thép mỏng được sắp xếp theo hình xoắn ốc Fibonacci.

"Máy chiếu siêu thanh," Kael thốt lên, đôi mắt ông rực sáng sự kinh ngạc pha lẫn kinh tởm. "Vogel đã nâng cấp công nghệ hạ âm từ Paris lên một tầm cao mới. Thay vì phá hủy vật chất bằng tần số thấp, thiết bị này tạo ra một luồng sóng âm tần số cao được hội tụ cực độ. Nó không giết người bằng một vụ nổ. Nó giết người bằng cách tạo ra các bóng khí trong mạch máu – hội chứng bọt khí cấp tính."

"Vậy là khi buổi hòa nhạc đạt đến đoạn cao trào, thiết bị này sẽ được kích hoạt?" Miller hỏi, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương.

"Đúng vậy. Nó sẽ nhắm thẳng vào hộp VIP của Đại sứ Anh. Cái chết sẽ trông như một vụ đột quỵ hoặc vỡ mạch máu não tự phát. Không có bằng chứng, không có vết thương. Chỉ có sự hỗn loạn ngoại giao."

Kael bắt đầu tháo rời bộ phận điều khiển từ xa của thiết bị. Tuy nhiên, khi ông vừa chạm vào cuộn dây cảm ứng, một tiếng động lạ vang lên từ bóng tối phía sau những thùng rượu.

Một nhóm sát thủ mặc trang phục của lực lượng Janissary (ngự lâm quân) nhưng đeo mặt nạ bằng bạc hình khối lập phương bước ra. Chúng cầm trên tay những thanh kiếm cong sắc lẹm và một loại súng hơi nén nhỏ gọn.

"Sát thủ của chi hội Gnomon," Kael gằn giọng, ông đẩy Miller lùi lại phía sau một cột đá. "Họ không dùng súng đạn để tránh gây tiếng động trong nhà hát."

Cuộc đối đầu nổ ra trong không gian chật hẹp và ẩm thấp của hầm rượu. Kael sử dụng kỹ năng cận chiến tuyệt đỉnh, kết hợp giữa võ thuật phương Đông và các đòn khóa của tình báo Anh. Ông dùng một chiếc xà beng thép để đỡ những đường kiếm hiểm hóc, tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát vang vọng trong hầm tối.

Một tên sát thủ lao tới, đường kiếm của hắn sượt qua ngực áo Kael. Kael nhanh chóng xoay người, dùng gót chân đá mạnh vào khớp gối đối phương, đồng thời dùng xà beng đánh văng chiếc mặt nạ bạc. Phía sau lớp mặt nạ không phải là một gương mặt người bình thường, mà là một kẻ đã bị phẫu thuật cắt bỏ vành tai và dây thanh quản – những "con rối" thực sự của Alchemy, những kẻ không thể nghe và không thể nói để giữ bí mật tuyệt đối.

"Miller! Đổ chai cồn vào các tụ điện kia!" Kael hô lớn khi đang vật lộn với tên thủ lĩnh.

Miller chụp lấy chai cồn y tế trong túi, ông liều mình lao qua làn đạn của súng hơi nén và tưới đẫm lên hệ thống dây dẫn đang tích điện.

Kael tung một cú đấm móc khiến tên thủ lĩnh lảo đảo, sau đó ông rút khẩu súng lục nòng ngắn ra. Ông không bắn vào các tên sát thủ. Ông bắn vào các tụ điện đã bị tẩm cồn.

Xoẹt! ĐOÀNG!

Một luồng hồ quang điện khổng lồ bùng lên, lan theo dòng cồn và thiêu rụi toàn bộ hệ thống điều khiển của máy chiếu siêu thanh. Ánh sáng xanh lóa mắt và tiếng nổ điện làm các tên sát thủ bị choáng váng. Kael tận dụng cơ hội, kéo Miller chạy ngược lên cầu thang phía sau sân khấu.

Phía trên, vở opera đang đến hồi kết. Tiếng vỗ tay vang dội của khán giả che lấp đi sự hỗn loạn dưới tầng hầm. Kael nhìn qua kẽ hở của bức màn nhung, thấy Đại sứ Anh vẫn an toàn trong hộp VIP, hoàn toàn không biết rằng cái chết vừa sượt qua mình trong gang tấc.

Tuy nhiên, cuộc thoát hiểm chưa kết thúc. Khi họ ra đến con hẻm phía sau nhà hát, Steiner và một toán lính Alchemy khác đã đợi sẵn.

"Ngài Kael, ngài có một thói quen rất xấu là phá hỏng các kiệt tác nghệ thuật," Steiner đứng dưới ánh đèn đường khí gas, gương mặt đầy sẹo trông càng thêm dữ tợn. "Nhưng ở Istanbul, chúng tôi có nhiều hơn một máy chiếu."

"Và tôi có nhiều hơn một giải pháp," Kael đáp, ông lấy từ trong túi ra thiết bị dò từ trường mà ông đã bí mật đấu nối lại. "Thiết bị này giờ đây đã trở thành một bộ kích xung điện từ (EMP) sơ khai. Trong vòng năm giây, tôi sẽ phóng thích toàn bộ năng lượng tích tụ từ các tụ điện dưới hầm qua dây dẫn này."

Kael nhấn nút. Một luồng xung điện mạnh đến mức làm nổ tung các bóng đèn đường trong bán kính năm mươi mét. Toàn bộ khu phố Pera chìm vào bóng tối đặc quánh. Trong sự bất ngờ của Steiner và toán lính, Kael và Miller nhảy xuống một đường cống ngầm dẫn thẳng ra eo biển Bosporus, nơi Isaac đã đợi sẵn trên một chiếc thuyền đánh cá nhỏ.

Khi con thuyền rời xa bờ biển Istanbul, Kael ngồi lặng lẽ ở mũi tàu, nhìn về phía những ngọn tháp nhạt nhòa trong đêm.

"Chúng ta đã ngăn chặn được vụ ám sát," Miller thở hổn hển, tay lau những vệt máu trên mặt. "Nhưng Steiner nói đúng, họ còn nhiều thiết bị khác."

"Không phải ở đây," Kael nói, giọng ông mang một âm hưởng trầm buồn. "Dự án 1896 đã thất bại ở mặt trận âm thanh, nhưng Vogel đã chuyển sang giai đoạn ba. Nhìn vào chiếc mặt nạ bạc này xem."

Kael giơ chiếc mặt nạ của tên sát thủ lên. Ở phía trong lớp bạc, có khắc một địa chỉ bằng mật mã hàng hải: 33.94° S, 18.42° E.

"Mũi Hảo Vọng, Nam Phi," Kael giải thích. "Đó là nơi đang diễn ra cuộc chiến tranh Boer. Alchemy không chỉ muốn kích động chiến tranh ở Châu Âu. Họ đang thử nghiệm một loại 'chiến tranh tàn sát mới' trên các cánh đồng cỏ của Nam Phi. Một loại vũ khí tự động có khả năng quét sạch một trung đoàn trong vài phút."

"Súng máy?"

"Hơn cả súng máy. Một loại súng máy chạy bằng hơi nước áp suất cao với tốc độ bắn mười ngàn viên mỗi phút – thứ mà Vogel gọi là 'Cỗ máy thu hoạch linh hồn'. Nếu chúng ta không ngăn chặn chuyến hàng vũ khí này đến tay lực lượng Boer, Anh quốc sẽ bị sa lầy vào một cuộc chiến tiêu hao kéo dài, và khi đó, Châu Âu sẽ không còn ai canh giữ hòa bình."

Kael lấy cuốn sổ tay ra, gạch bỏ cái tên Istanbul. Hành trình của ông giờ đây đã vượt ra khỏi biên giới của hai lục địa, hướng về điểm tận cùng của phương Nam. Cuộc chiến chống lại Alchemy đã trở thành một cuộc chạy đua với thời gian và công nghệ, nơi mỗi thất bại sẽ dẫn đến một thảm cảnh toàn cầu.

"Đi Nam Phi sao, Victor?" Miller hỏi, ánh mắt phản chiếu sự mệt mỏi cùng cực nhưng vẫn đầy kiên định.

"Đi Nam Phi," Kael đáp. "Nơi mặt trời sẽ không bao giờ lặn trên những âm mưu của Alchemy."

Con thuyền nhỏ lướt đi trên sóng biển Bosporus, mang theo hai linh hồn đang gồng gánh vận mệnh của cả một thời đại. Phía trước họ là đại dương bao la và những trận chiến khốc liệt nhất đang chờ đón. Bản giao hưởng bóng tối của Giáo sư Vogel vẫn tiếp diễn, nhưng Victor Kael, với trí tuệ và lòng can đảm, đang từng bước viết lại những nốt nhạc cuối cùng của nó.