Tiếng bánh xe thép nghiến lên đường ray tạo thành một nhịp điệu dồn dập, khô khốc, vang vọng giữa đại ngàn của vùng núi Balkan. Chuyến tàu Orient Express – biểu tượng của sự xa hoa và quyền lực – đang lao đi trong màn đêm như một con rồng lửa xuyên qua bóng tối. Nhưng bên trong lớp vỏ bọc nhung lụa và rượu champagne ấy, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra, nơi vận mệnh của các tòa soạn báo lớn nhất Châu Âu đang nằm gọn trong một toa tàu bưu chính bọc thép.
Victor Kael đứng ở khoảng nối giữa toa hạng nhất và toa hành lý. Gió rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của sương núi và mùi than đá nồng nặc. Ông không còn mặc bộ đồ nam tước. Giờ đây, Kael khoác lên mình bộ đồng phục của nhân viên soát vé tàu, một chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất đôi mắt xám sắc sảo.
“Miller, ông đã sẵn sàng chưa?” Kael thì thầm vào thiết bị truyền tin thô sơ – một ống nói bằng đồng kết nối qua dây dẫn mà ông đã bí mật chạy dọc theo gầm toa tàu.
“Tôi đã ở vị trí gần nồi hơi,” giọng Miller vang lên qua ống nói, xen lẫn tiếng rung bần bật của con tàu. “Nếu ông ra hiệu, tôi sẽ xả van áp suất dư. Khói sẽ bao trùm toàn bộ hành lang phía sau trong vòng mười giây.”
Kael gật đầu, dù biết bạn mình không nhìn thấy. Mục tiêu của ông là Toa 9 – toa bưu chính đặc biệt được bảo vệ bởi các tay súng của “The Broker”. Theo cuốn sổ tay lấy được từ Belgrade, bên trong toa tàu đó là một hệ thống máy in quay tay đời mới nhất, đang âm thầm sản xuất hàng vạn bản in đặc biệt của tờ báo “Tiếng nói Sự thật”. Những trang báo này mang nội dung ngụy tạo về một cuộc thảm sát tại biên giới Bulgaria, được thiết kế để kích động sự phẫn nộ của công chúng Nga và đẩy Sa hoàng vào một cuộc chiến không lối thoát.
Kael rút ra một thiết bị bẻ khóa từ tính – một nam châm điện vĩnh cửu có khả năng làm nhiễu các lẫy khóa cơ khí phức tạp.
Khi Kael tiến sát cửa toa bưu chính, hai gã đàn ông mặc vest đen, vai rộng và gương mặt vô cảm bước ra chặn đường. Chúng không hỏi han, mà trực tiếp đưa tay vào trong áo khoác.
“Kiểm tra hệ thống đèn, thưa các quý ông,” Kael nói bằng giọng khàn đặc, tay phải giấu dưới khay dụng cụ đã bí mật mở chốt an toàn của khẩu súng gây mê nén khí.
Trước khi tên lính canh kịp rút súng, Kael đã bóp cò. Hai mũi kim tẩm độc tùng lam (aconite) nồng độ thấp găm chính xác vào cổ chúng. Hai gã khổng lồ đổ gục xuống sàn tàu mà không kịp phát ra một tiếng động nhỏ nào giữa tiếng ầm ầm của động cơ.
Kael áp tai vào cửa thép. Bên trong là tiếng máy in chạy đều đặn: Xạch, xạch, xạch. Đó là âm thanh của những lời dối trá đang được nhân bản.
Ông dùng thiết bị từ tính vô hiệu hóa chốt cửa và lách mình vào trong. Một không gian hẹp, sặc sụa mùi mực in và dầu máy hiện ra. Giữa toa tàu, một người đàn ông gầy gò với đôi mắt sắc lẹm và ngón tay dài mảnh khảnh đang đứng kiểm tra một bản in thử. Đó chính là “The Broker”.
“Ngài Kael,” gã môi giới lên tiếng mà không cần ngoảnh lại. “Tôi đã tính toán rằng ngài sẽ lên tàu tại ga Sofia, nhưng ngài lại chọn cách mạo hiểm nhảy tàu từ đoạn dốc Dragoman. Sự liều lĩnh của ngài là một biến số không đẹp mắt trong biểu đồ của tôi.”
“Bản in này sẽ không bao giờ ra khỏi toa tàu này, Broker,” Kael nói, họng súng hướng về phía gã.
“Ngài định đốt chúng sao? Giấy đã được tẩm hóa chất chống cháy li tâm. Ngài định ném chúng xuống vực? Tôi có người đợi sẵn ở mỗi ga dừng,” The Broker thản nhiên quay lại, trên tay hắn cầm một chiếc đồng hồ bấm giờ. “Trong ba phút nữa, chúng ta sẽ đi ngang qua cầu Belovo. Tại đó, các bao tải báo sẽ được thả xuống và chuyển thẳng đến các văn phòng đại diện tại St. Petersburg.”
Kael quan sát hệ thống máy in. Ông không nhìn vào những chồng báo, mà nhìn vào trục lăn chính của máy in – một khối thép quay ở tốc độ cao.
“Tôi không định đốt báo,” Kael nói, đôi mắt ông ánh lên vẻ tính toán. “Tôi định thay đổi nội dung của chúng.”
The Broker khựng lại, nụ cười nhạt trên môi dập tắt. “Ngài nói gì?”
“Tôi đã mang theo một ống nghiệm chứa dung dịch axit nitric đậm đặc,” Kael lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ. “Nếu tôi đổ nó vào khay mực của máy in, nó sẽ không phá hủy giấy ngay lập tức. Nhưng khi mực khô và tiếp xúc với không khí trong vòng một giờ, axit sẽ ăn mòn các sợi cellulose. Những tờ báo của ngài khi đến tay độc giả sẽ chỉ còn là những mảnh giấy trắng vụn nát. Lời dối trá của ngài sẽ tự tan biến trước khi kịp được đọc.”
The Broker biến sắc. Hắn hiểu rằng Kael không chỉ tấn công vào vật chất, mà còn tấn công vào tính chính xác của kế hoạch. Hắn rút ra một con dao găm nhỏ giấu trong ống tay áo và lao về phía Kael với tốc độ kinh ngạc.
Cuộc đấu tay đôi diễn ra trong không gian chật hẹp giữa những chồng giấy cao ngất. The Broker chiến đấu bằng sự xảo quyệt và tốc độ, trong khi Kael sử dụng các đòn thế khóa và quật của đặc nhiệm. Con tàu Orient Express nghiêng mạnh khi đi vào khúc cua, khiến cả hai bị hất văng vào vách toa.
Kael tận dụng khoảnh khắc đó, ông tung một cú đá chính xác vào tay cầm dao của đối phương, đồng thời đổ lọ axit vào khay mực đang quay. Một luồng khói vàng nhạt, hắc nồng bốc lên.
“Dừng máy lại!” The Broker gào lên, cố gắng lao về phía cần gạt khẩn cấp.
“Quá muộn rồi,” Kael gằn giọng, ông dùng một sợi dây cáp thép khóa chặt tay gã môi giới vào cột trụ của máy in.
Phía trước, tiếng còi tàu vang lên báo hiệu sắp đến cầu Belovo. Kael nhanh chóng điều chỉnh lại tốc độ máy in lên mức tối đa. Những tờ báo tẩm axit tuôn ra như thác đổ, được đóng bao tự động.
“Miller! Xả khói ngay!” Kael hét vào ống nói.
Một giây sau, một luồng khói trắng xóa từ nồi hơi bao trùm lấy toàn bộ toa bưu chính và các toa lân cận. Trong sự hỗn loạn và tầm nhìn bằng không, Kael kéo Miller (vừa chạy tới) rời khỏi toa tàu. Họ sử dụng một chiếc dù hãm nhỏ tự chế để nhảy khỏi con tàu đang giảm tốc độ chuẩn bị vào ga.
Hai bóng người lăn tròn trên thảm cỏ ven đường ray. Kael đứng dậy, nhìn theo ánh đèn cuối cùng của Orient Express mất hút trong màn sương.
“Chúng ta đã làm được chưa?” Miller hỏi, mặt đầy nhọ than.
“Những bao báo đó sẽ được giao đúng hạn,” Kael đáp, hơi thở ông dần ổn định. “Nhưng khi các tổng biên tập ở St. Petersburg mở chúng ra vào sáng mai, họ sẽ thấy một đống bột giấy trắng xóa. Sự kiện ‘thảm sát’ mà Alchemy dày công dàn dựng sẽ trở thành một trò đùa lố bịch của ngành bưu điện.”
Tuy nhiên, gương mặt Kael không hề có vẻ nhẹ nhõm. Ông nhặt lên một mảnh báo mẫu mà ông đã kịp giấu vào túi trước khi đổ axit. Dưới ánh trăng, ông đọc kỹ những dòng chữ nhỏ ở góc trang – một mật mã khác của hội Alchemy.
“Đây không phải là mục tiêu cuối cùng,” Kael nói trầm ngâm. “Các bản in này có chứa tọa độ của một cuộc gặp gỡ tại Istanbul. ‘Nhà hát của những linh hồn’.”
“Istanbul?” Miller rên rỉ. “Chúng ta đang tiến sâu hơn về phía Đông, Kael. Đó là vùng đất của Đế chế Ottoman, nơi pháp luật của Châu Âu không còn hiệu lực.”
“Đó là nơi mà Vogel định kích hoạt giai đoạn hai của cuộc đảo chính chính trị,” Kael xếp lại mảnh báo. “Hắn định ám sát Đại sứ Anh ngay tại Nhà hát Opera Istanbul bằng một loại vũ khí mà chúng ta chưa từng thấy. Nếu Đại sứ Anh chết trên đất Thổ Nhĩ Kỳ bởi tay một sát thủ Nga, toàn bộ hệ thống phòng thủ của Địa Trung Hải sẽ sụp đổ.”
Kael nhìn vào đôi bàn tay mình, những vết bỏng nhẹ do axit đang sưng tấy. Mỗi bước đi của ông trong hành trình này giống như một cuộc giải phẫu vào cơ thể của một thế giới đang ung nhọt. Ông không chỉ là một thám tử, ông đã trở thành một bác sĩ phẫu thuật cho lịch sử, cố gắng cắt bỏ những khối u của Alchemy trước khi chúng di căn.
“Đi thôi, Miller. Chúng ta cần bắt kịp chuyến tàu bưu chính địa phương để đến Istanbul trước khi buổi hòa nhạc bắt đầu.”
Đêm Balkan vẫn lạnh lẽo, nhưng trong lòng Victor Kael, ngọn lửa của sự thật đang cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hội Alchemy có thể có máy in, có vũ khí hóa học và có những kẻ môi giới xảo quyệt, nhưng họ không có sự kiên định của một người đàn ông nhìn thấy vẻ đẹp của sự thật trong những định luật vật lý khô khốc nhất.
Dưới bầu trời sao, hai người lữ hành lặng lẽ bước đi dọc theo đường ray, hướng về phía thành phố của hai lục địa. Cuộc chiến tại ga Sofia đã khép lại, nhưng nốt nhạc cao trào nhất của bản giao hưởng bóng tối đang chờ đợi họ ở bên kia eo biển Bosporus.
Trong cuốn sổ tay của mình, Kael gạch chéo cái tên The Broker. Một quân cờ nữa đã bị loại bỏ, nhưng bàn cờ vẫn còn quá nhiều cạm bẫy.
“Istanbul,” Kael thào thào trong gió. “Nơi mặt trời mọc sẽ soi sáng những âm mưu đen tối nhất.”
Một chiến thắng chiến thuật quan trọng, nhưng đồng thời mở ra một mặt trận mới đầy hiểm nguy tại phương Đông huyền bí, nơi ranh giới giữa sự thật và ảo ảnh mỏng manh như một sợi tơ tằm.