MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của bóng tốiChương 13: BÀI TOÁN XÁC SUẤT TẠI BELGRADE

Bản giao hưởng của bóng tối

Chương 13: BÀI TOÁN XÁC SUẤT TẠI BELGRADE

1,857 từ · ~10 phút đọc

Belgrade hiện ra dưới ánh hoàng hôn như một pháo đài cổ kính đang cố gắng khoác lên mình chiếc áo choàng của sự hiện đại. Thành phố nằm ở ngã ba sông Danube và sông Sava, nơi những dòng chảy của lịch sử luôn cuộn xoáy giữa sự giao thoa của các nền văn minh. Đối với Victor Kael, mỗi con phố ở đây không chỉ là những lối đi bằng đá, mà là những đường thẳng trong một biểu đồ xác suất về sự diệt vong.

Kael và Miller đến Belgrade bằng một con tàu hơi nước nhỏ xuôi dòng từ Sarajevo. Họ không còn mang dáng vẻ của những người lữ hành mệt mỏi. Kael giờ đây là “Nam tước Von Zale”, một nhà quý tộc Phổ đam mê sưu tầm đồng hồ và các thiết bị cơ khí chính xác, trong khi Miller đóng vai một quản gia có vẻ ngoài nghiêm nghị và kín tiếng. Danh tính mới này cho phép họ tiếp cận với giới thượng lưu Serbia, nơi những âm mưu chính trị được bàn thảo bên cạnh những ly rượu Rakija nồng nàn.

“Ngài có chắc chắn rằng kẻ trung gian sẽ xuất hiện tại buổi dạ tiệc của Bộ trưởng không?” Miller hỏi khi đang điều chỉnh lại chiếc nơ trắng cho Kael trong một căn phòng khách sạn sang trọng nhìn ra pháo đài Kalemegdan.

“Hội Alchemy không bao giờ giao dịch ở những nơi tối tăm khi họ có thể làm điều đó ngay dưới ánh đèn chùm,” Kael đáp, mắt ông quan sát một sơ đồ các mối quan hệ xã hội mà ông đã vẽ trên mặt sau của một tờ thực đơn. “Kẻ trung gian chúng ta tìm kiếm có mật danh là ‘The Broker’ (Người môi giới). Hắn không quan tâm đến lý tưởng dân tộc. Hắn chỉ quan tâm đến dòng tiền chảy từ các ngân hàng Thụy Sĩ vào túi của những kẻ ám sát.”

Kael lấy ra một thiết bị nhỏ, trông giống như một chiếc kính lúp cầm tay nhưng có cấu tạo thấu kính phức tạp hơn. “Đây là máy quang phổ cầm tay sơ khai. Nó cho phép tôi nhận diện các hợp chất hóa học đặc trưng trên giấy tờ. Mực mà hội Alchemy sử dụng có chứa một lượng nhỏ muối bari nhạy sáng, thứ giúp họ xác thực các tài liệu mật dưới một bước sóng nhất định.”

Buổi dạ tiệc tại dinh thự của Bộ trưởng Ngoại giao Serbia là một màn trình diễn xa hoa. Những bản nhạc của Strauss vang lên từ dàn nhạc giao hưởng, hòa quyện với tiếng cười nói của các nhà ngoại giao Nga, Áo và những sĩ quan quân đội Serbia trong bộ quân phục rực rỡ. Kael di chuyển giữa đám đông với vẻ thản nhiên, đôi mắt xám không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Ông dừng lại gần một nhóm người đang vây quanh một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón được tỉa tót kỹ lưỡng. Đó là Konstantin Dragutin, một thương nhân giàu có được biết đến với việc cung cấp trang thiết bị hậu cần cho quân đội.

“Nam tước Von Zale, thật vinh dự được đón tiếp một chuyên gia về cơ khí như ngài,” Dragutin nói, giọng hắn trầm và vang. “Tôi nghe nói ngài đang tìm kiếm những chiếc đồng hồ cát bằng thạch anh hiếm có?”

“Tôi tìm kiếm sự chính xác, ngài Dragutin,” Kael đáp, ánh mắt ông chạm vào chiếc nhẫn vàng trên tay trái của thương nhân. Chiếc nhẫn có khắc hình một con mắt đặt trong khối lập phương – biểu tượng của chi hội Gnomon mà ông đã thấy ở Sarajevo. “Sự chính xác là thứ duy nhất ngăn cách trật tự với hỗn loạn.”

Dragutin khựng lại một nhịp, đôi mắt hắn híp lại đầy cảnh giác. “Vậy thì ngài nên ghé thăm văn phòng của tôi vào tối mai. Tôi có một số ‘máy móc’ có thể khiến ngài quan tâm.”

Khi Kael rời khỏi nhóm người, ông nhận thấy Miller đang đứng ở ban công, ra hiệu bằng một mật hiệu kín đáo. Kael tiến lại gần, giả vờ như đang ngắm cảnh sông Danube ban đêm.

“Có kẻ đang theo dõi chúng ta, Victor,” Miller thì thầm. “Một gã mặc đồ đen, nấp sau những cây cột ở sảnh chính. Hắn không giống cảnh sát mật của Serbia.”

“Đó là ‘The Shadow’ (Cái bóng), lực lượng ám sát cận vệ của chi hội Gnomon,” Kael nói, ông không hề quay đầu lại. “Hắn ở đây không phải để giết chúng ta ngay lúc này. Hắn ở đây để đảm bảo rằng chúng ta không lấy đi thứ gì quan trọng hơn mạng sống.”

Đêm đó, thay vì chờ đến tối mai, Kael quyết định thâm nhập vào văn phòng của Dragutin ngay lập tức. Ông biết rằng lời mời của thương nhân chỉ là một cái bẫy để di chuyển các tài liệu quan trọng đến một nơi an toàn hơn.

Văn phòng của Dragutin nằm trong một tòa nhà bằng đá kiên cố gần khu vực cảng. Kael và Miller lẻn vào qua đường cửa sổ ở tầng ba bằng cách sử dụng một thiết bị ròng rọc nén khí không gây tiếng động. Bên trong, căn phòng chứa đầy những bản đồ quân sự và các hợp đồng thương mại.

Kael tiến thẳng đến chiếc két sắt khổng lồ đặt ở góc phòng. Ông không dùng thuốc nổ. Thay vào đó, ông áp một thiết bị đo rung động bằng pha lê vào ổ khóa.

“Ổ khóa tổ hợp bốn vòng xoay,” Kael lẩm bẩm. “Mỗi vòng xoay tạo ra một dao động cơ học riêng biệt khi khớp nối chạm vào nấc. Tôi cần ông giữ nhịp tim của mình ổn định, Miller. Mọi rung động dư thừa sẽ làm nhiễu kết quả.”

Sử dụng sự nhạy cảm của các ngón tay và thiết bị đo, Kael giải mã thành công chiếc két sắt trong vòng chưa đầy mười phút. Bên trong không có vàng. Chỉ có một chiếc rương thiếc nhỏ chứa đầy những tờ hối phiếu ngân hàng và một cuốn sổ tay bìa da đen.

Kael quét máy quang phổ lên trang giấy. Các ký tự màu xanh neon nhạt dần hiện lên dưới ánh sáng của thiết bị. Đó là một bản kế hoạch tài chính mang tên “Dòng chảy Balkan”.

“Miller, nhìn này,” Kael chỉ vào những con số. “Đây không phải là tiền mua vũ khí. Đây là tiền mua chuộc các biên tập viên báo chí tại Vienna và St. Petersburg. Alchemy không chỉ muốn nổ bom; họ muốn điều khiển dư luận. Họ đang tài trợ cho một chiến dịch truyền thông bẩn để kích động lòng thù hận sắc tộc giữa các đế quốc.”

“Họ muốn người dân tự đòi hỏi chiến tranh,” Miller thốt lên kinh ngạc.

“Chính xác. Một khi công chúng bị kích động bởi những tin tức giả về các vụ tàn sát không có thật, các chính phủ sẽ bị ép phải hành động quân sự. Đó là bài toán xác suất về sự cuồng nộ đám đông.”

Ngay lúc đó, cửa văn phòng bật mở. Dragutin bước vào cùng với hai tên sát thủ mặc đồ đen. Hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Kael.

“Ngài Nam tước, ngài nhanh hơn tôi tưởng,” Dragutin nói, tay hắn cầm một khẩu súng lục Browning đời mới. “Nhưng ngài đã mắc một sai lầm cơ bản. Ngài nghĩ rằng thông tin là vũ khí mạnh nhất, nhưng ở đây, tại Belgrade, thứ mạnh nhất là chì và thuốc súng.”

“Ngài nói đúng về vũ lực, ngài Dragutin,” Kael đứng thẳng người, cuốn sổ tay vẫn cầm trong tay. “Nhưng ngài lại quên mất một quy luật của hóa học. Ông có ngửi thấy mùi gì không?”

Dragutin nhíu mày, hít một hơi thật sâu.

“Đó là phốt pho trắng dạng lỏng mà tôi đã bôi lên tay nắm cửa và các khe hở của két sắt khi tôi mở nó,” Kael giải thích, giọng ông lạnh lùng và đầy tính toán. “Ở nhiệt độ phòng và với sự ma sát khi ngài mở cửa quá mạnh, nó đang bắt đầu phản ứng oxy hóa.”

Một luồng khói trắng bất ngờ bùng lên từ phía cửa phòng, nơi các tên sát thủ đang đứng. Phốt pho trắng bắt lửa nhanh chóng, tạo ra một màn khói dày đặc và ánh sáng chói mắt. Sự hoảng loạn bao trùm lấy đối phương.

Kael ném một quả cầu thép nhỏ về phía Dragutin. Quả cầu không nổ, nhưng nó giải phóng một luồng điện trường từ các bình ắc quy vi mô bên trong, làm giật bắn khẩu súng khỏi tay thương nhân.

“Đi mau, Miller!”

Kael và Miller lao ra cửa sổ, tuột xuống dây cáp trong khi tiếng súng nổ loạn xạ phía sau. Họ chạy xuyên qua những con hẻm tối tăm của khu cảng, hướng về phía con thuyền đã đợi sẵn.

Khi đã an toàn trên dòng sông Sava, Kael lật mở cuốn sổ tay bìa da. Ở trang cuối cùng, có một bản đồ của đường sắt Orient Express với một dấu chấm đỏ tại ga Sofia, Bulgaria.

“The Broker không ở đây,” Kael nói khi nhìn những đốm lửa xa dần của Belgrade. “Dragutin chỉ là một kẻ giữ kho. Kẻ điều phối thực sự đang ở trên chuyến tàu tốc hành đi về phía Đông. Hắn đang mang theo các bản in cuối cùng của những bài báo sẽ châm ngòi cho cuộc chiến.”

Miller nhìn bạn mình, gương mặt ông vẫn chưa hết bàng hoàng vì cuộc thoát hiểm. “Vậy chúng ta sẽ lên tàu Orient Express?”

“Không chỉ lên tàu,” Kael đáp, ánh mắt ông ánh lên một sự quyết tâm sắt đá. “Chúng ta sẽ thâm nhập vào toa tàu bưu chính. Nếu chúng ta có thể tiêu hủy những bản in đó trước khi chúng đến tay các tòa báo ở Châu Âu, chúng ta sẽ dập tắt được ngọn lửa truyền thông của Alchemy ít nhất là trong mùa hè này.”

Kael lấy bút chì, gạch bỏ cái tên Belgrade trong cuốn sổ tay của mình. “Hội Alchemy nghĩ rằng họ có thể điều khiển lịch sử bằng xác suất và sự hận thù. Họ quên mất rằng chỉ cần một biến số không xác định – một người thám tử không chịu lùi bước – là toàn bộ phương trình sẽ bị đổ vỡ.”

Bầu trời Belgrade bắt đầu hửng sáng. Dòng sông Danube vẫn trôi lặng lẽ, mang theo những bí mật và những âm mưu vào biển cả. Victor Kael ngồi ở mũi thuyền, tay siết chặt cuốn sổ tay. Cuộc chiến của ông giờ đây đã chuyển sang một mặt trận mới: mặt trận của thông tin và sự thật. Mỗi khoảng khắc, mỗi câu chuyện đang dần hé lộ một bức tranh toàn cảnh về một thế giới đang bị điều khiển bởi những bàn tay vô hình, và Kael biết rằng, phía sau ga Sofia, những thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu.