Bầu trời vùng Balkan vào những ngày cuối xuân không mang vẻ dịu dàng của Paris hay sự rực rỡ của New York. Nó là một dải màu xám đục, nặng nề như những phiến đá vôi của dãy Alps xứ Dinaric. Victor Kael ngồi trong một quán cà phê nhỏ nhìn ra quảng trường Baščaršija ở Sarajevo, nơi mùi hương của cà phê Thổ Nhĩ Kỳ đậm đặc hòa quyện với mùi da thuộc và bụi bặm của những con phố cổ.
Đã ba tháng kể từ cuộc đối đầu tại tu viện St. Gotthard. Victor Kael không còn là người đàn ông xuất hiện trên các trang báo với danh hiệu thám tử tài ba. Ông đã tự xóa sổ danh tính của mình, biến thành một bóng ma di chuyển giữa các biên giới đang rạn nứt của Châu Âu. Bên cạnh ông, Bác sĩ Miller trông đã phong trần hơn, làn da sạm đi vì nắng gió và đôi mắt luôn canh cánh vẻ cảnh giác.
"Vogel đã nói đúng về một điều," Kael khẽ nói, mắt ông không rời khỏi một nhóm thanh niên đang tụ tập ở góc quảng trường. "Vùng đất này là một thùng thuốc súng. Mọi nỗ lực ngoại giao ở đây chỉ giống như việc cố gắng dập tắt một ngọn lửa rừng bằng những giọt nước mắt."
Kael lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt, nhưng thay vì xem giờ, ông mở nắp sau để lộ ra một bản đồ vi mô được vẽ trên lớp vỏ đồng. Đó là sơ đồ các chi hội của "Bàn tay đen" – một tổ chức dân tộc cực đoan mà theo tài liệu của Vogel, đang nhận được sự tài trợ ngầm từ hội Alchemy.
"Tại sao Alchemy lại quan tâm đến những nhóm phiến quân nhỏ bé này?" Miller hỏi, tay cầm tách cà phê nhưng không uống.
"Vì đó là những ngòi nổ rẻ tiền nhất," Kael giải thích. "Alchemy không cần phải trực tiếp khơi mào chiến tranh. Họ chỉ cần cung cấp cho những kẻ cuồng tín này những công cụ vượt quá khả năng của họ. Ông thấy gã thanh niên mặc áo khoác len thô ở kia không? Hắn đang cầm một tờ báo, nhưng ngón tay trỏ của hắn liên tục gõ vào cạnh bàn theo một nhịp điệu nhất định."
"Mật mã Morse?"
"Không. Đó là nhịp đập của một kẻ đang chịu ảnh hưởng của thuốc kích thích thần kinh. Một loại dẫn xuất của ephedrine mà tôi đã thấy trong phòng thí nghiệm của Moreau ở Malta. Alchemy đang thử nghiệm việc kiểm soát tâm lý thông qua hóa chất trên những con rối chính trị này."
Đêm đó, Sarajevo chìm trong sự im lặng giả tạo. Kael và Miller thâm nhập vào một kho chứa len cũ nằm bên bờ sông Miljacka. Theo tin tình báo mà Kael mua được từ một kẻ đào tẩu người Serbia, đây là nơi cất giấu "món quà" đầu tiên mà hội Alchemy gửi đến vùng Balkan.
Bên trong kho hàng, mùi len ẩm mốc không giấu được mùi đặc trưng của dầu bảo quản vũ khí và thuốc nổ không khói. Kael dùng đèn pin soi vào những kiện hàng lớn. Khi bật nắp một chiếc hòm gỗ, Miller suýt chút nữa đã kêu thành tiếng.
Bên trong không phải là súng trường hay lựu đạn thông thường. Đó là những thiết bị cơ khí tinh vi: những quả bom hẹn giờ có kích thước chỉ bằng một bao thuốc lá, nhưng được trang bị hệ thống kích nổ bằng sóng vô tuyến sơ khai.
"Thiết bị kích nổ từ xa," Kael lẩm bẩm, đôi tay ông rà soát trên những bảng mạch sơ khai. "Năm 1896 mà họ đã làm được thế này. Vogel thực sự đã đẩy nhanh tiến trình kỹ thuật của thế giới này thêm ít nhất hai thập kỷ."
"Chúng định dùng chúng vào việc gì?"
"Vào buổi lễ kỷ niệm của quân đội Áo-Hung diễn ra vào tuần tới. Nếu một quả bom phát nổ giữa đám đông mà không có kẻ đánh bom tự sát, sự nghi ngờ sẽ đổ dồn vào các thế lực thù địch có công nghệ cao. Nó sẽ phá vỡ mọi nỗ lực hòa bình giữa Vienna và Belgrade."
Kael đang định tháo rời bộ phận kích nổ thì một luồng sáng xanh từ phía cửa kho quét qua.
"Đứng yên tại chỗ, Ngài Kael," một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Từ bóng tối, một nhóm người bước ra. Họ không mặc áo choàng như ở Vienna hay Malta. Họ mặc quân phục của lực lượng biên phòng địa phương, nhưng phù hiệu trên vai đã bị xé bỏ. Dẫn đầu nhóm người là một gương mặt mà Kael không bao giờ quên: Steiner – đại úy tình báo Phổ với vết sẹo trên má, kẻ tưởng chừng đã bị vùi lấp trong đống đổ nát ở Thư viện Berlin.
"Ngài có mạng sống của một con mèo, đại úy," Kael nói, ông không hề tỏ ra sợ hãi, tay vẫn giữ nguyên vị trí trên quả bom.
"Và ngài có sự tò mò của một kẻ sắp chết, Kael," Steiner bước tới, khẩu súng lục nòng dài nhắm thẳng vào đầu Kael. "Giáo sư Vogel đã ra lệnh rằng nếu ngài xuất hiện tại Sarajevo, chúng tôi không cần phải đưa ngài về nữa. Một ngôi mộ vô danh ở vùng Balkan là kết thúc phù hợp cho một thám tử lỗi thời."
"Lỗi thời?" Kael nhếch mép. "Lỗi thời là khi ngài vẫn tin rằng một khẩu súng có thể giải quyết được một phương trình logic. Ngài có biết tại sao tôi lại chọn đứng chính xác ở vị trí này không?"
Steiner nhíu mày, sự cảnh giác hiện rõ trên gương mặt đầy sẹo.
"Vì dưới chân ngài là đường ống dẫn khí metan của khu vực này. Và tôi đang cầm một thiết bị kích nổ áp suất," Kael giơ tay trái lên, trong tay ông là một bộ điều khiển nhỏ mà ông đã âm thầm nối vào hệ thống của kho hàng khi Steiner đang mải mê nói chuyện. "Chỉ cần một cái nhấp ngón tay, kho hàng này sẽ trở thành một hố sụt khổng lồ. Ngài và các học thuyết về trật tự thế giới của ngài sẽ tan thành bụi trước khi kịp bóp cò."
Steiner khựng lại. Hắn biết Kael không bao giờ đe dọa suông. Trong thế giới của những hằng số vật lý, Kael là kẻ nắm giữ chiếc chìa khóa của sự hủy diệt chính xác.
"Ngài sẽ chết cùng chúng tôi sao?" Steiner gằn giọng.
"Sự khác biệt giữa tôi và ngài là tôi đã chuẩn bị cho cái chết từ lâu, còn ngài vẫn đang mơ về vương triều của Alchemy," Kael đáp. "Miller, đi ra cửa sau. Ngay lập tức."
Miller chần chừ một giây rồi chạy biến vào bóng tối. Kael vẫn đứng đó, mắt nhìn xoáy vào Steiner. Không khí trong kho hàng trở nên đặc quánh, căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim đập.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía ngoài phố, theo sau là tiếng còi báo động của cảnh sát Sarajevo. Kael đã sắp xếp để một đầu mối địa phương báo tin cho cảnh sát về một vụ buôn lậu thuốc phiện tại kho hàng này.
Sự xao lãng của Steiner chỉ diễn ra trong một phần mười giây, nhưng đối với Kael, đó là một khoảng thời gian vô tận. Ông không kích nổ khí metan – đó chỉ là một đòn tâm lý. Thay vào đó, ông ném quả bom hẹn giờ nhỏ về phía Steiner và lao mình xuống sau những kiện len dày.
Quả bom không nổ tung như thuốc nổ thông thường. Nó giải phóng một luồng khí gây mê đậm đặc và ánh sáng magie chói lòa. Trong sự hỗn loạn của sương mù nhân tạo và tiếng bước chân dồn dập của cảnh sát, Kael biến mất qua một lối thông gió mà ông đã nghiên cứu từ trước.
Họ gặp nhau tại một điểm hẹn bên bờ sông. Miller thở dốc, mặt tái mét. "Victor, ông điên rồi! Ông suýt nữa đã làm nổ tung cả khu phố!"
"Khoa học tâm lý, Miller," Kael chỉnh lại cổ áo, gương mặt vẫn không một chút biến sắc. "Kẻ thù càng mạnh mẽ về vũ khí, họ càng yếu đuối về niềm tin. Steiner tin rằng tôi sẽ hy sinh vì sự thật, và niềm tin đó đã cứu mạng chúng ta."
Tuy nhiên, Kael không hề vui mừng. Ông nhìn vào mảnh bản đồ nhỏ lấy được từ túi của một tên lính canh trong lúc xô xát. Đó là một danh sách các tọa độ trải dài từ Sarajevo đến Belgrade.
"Chúng ta chỉ mới lấy đi một phần nhỏ kho vũ khí của họ," Kael nói, ánh mắt ông nhìn về phía những ngọn núi xa xăm. "Vogel không định dùng bom để giết người. Hắn định dùng bom để tạo ra những bằng chứng giả. Những quả bom này có ký hiệu của quân đội Nga. Nếu chúng nổ ở Sarajevo, Áo-Hung sẽ có lý do để tuyên chiến với Serbia, và từ đó kéo theo toàn bộ hệ thống liên minh của Châu Âu vào cuộc."
"Dự án 1896 thực sự đang tiến triển nhanh hơn chúng ta tưởng," Miller thì thầm.
"Đúng vậy. Nhưng chúng ta cũng đã có một bước tiến," Kael lấy ra một chiếc huy hiệu nhỏ bằng bạc mà ông đã tước được từ Steiner. Nó không có hình con rắn của Alchemy, mà là hình một con mắt đặt trong một khối lập phương. "Đây là biểu tượng của chi hội 'Gnomon' – những kẻ phụ trách về thời gian và địa chính trị."
Kael đứng dậy, nhìn về phía ga tàu Sarajevo. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn. Cảnh sát sẽ sớm nhận ra họ bị lừa. Chúng ta cần đến Belgrade. Nếu chúng ta có thể chặn đứng chuyến hàng vũ khí tiếp theo, chúng ta có thể kéo dài thời gian hòa bình thêm một vài năm nữa."
"Mười tám năm, Victor. Ông đã nói chúng ta có mười tám năm," Miller nhắc lại.
"Đó là nếu chúng ta không thất bại ở bất kỳ mắt xích nào," Kael đáp, giọng ông mang một gánh nặng ngàn cân. "Mỗi quả bom chúng ta tháo ngòi hôm nay là một năm sống sót cho hàng triệu người trong tương lai."
Họ bước đi trong đêm tối của Sarajevo, hai bóng người nhỏ bé chống lại một bộ máy khổng lồ đang nghiền nát lịch sử. Victor Kael biết rằng cuộc chiến này không có huy chương, không có sự công nhận. Ông đang chiến đấu trong một cuộc chiến tranh bóng tối, nơi mỗi chiến thắng chỉ đơn giản là một thảm họa không xảy ra.
Trong cuốn sổ tay của mình, dưới dòng chữ Sarajevo, Kael viết thêm một ghi chú: "Mối nguy hiểm không nằm ở thuốc nổ, mà nằm ở những âm mưu được lập trình sẵn. Kẻ cầm nhịp vẫn đang ở đâu đó trong bóng tối, và chúng ta đang dần tiến gần hơn đến trung tâm của bản giao hưởng."