MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của bóng tốiChương 9: CHUYẾN TÀU GIỮA HAI THẾ GIỚI

Bản giao hưởng của bóng tối

Chương 9: CHUYẾN TÀU GIỮA HAI THẾ GIỚI

2,061 từ · ~11 phút đọc

Tháng Ba năm 1896. Cảng Gibraltar hiện lên trong màn sương muối dày đặc, nơi những khối đá vôi khổng lồ canh giữ lối ra vào duy nhất của vùng Địa Trung Hải. Tại cầu cảng số 7, con tàu S.S. Atlantic – niềm kiêu hãnh của ngành hàng hải cuối thế kỷ 19 – đang phả những luồng khói đen kịt lên bầu trời xám xịt. Với trọng tải hàng chục ngàn tấn và hệ thống động cơ hơi nước kép đời mới nhất, nó được ví như một thành phố nổi, sẵn sàng chinh phục Đại Tây Dương để nối liền cựu lục địa với thế giới mới.

Victor Kael đứng trên bến cảng, bộ râu giả và chiếc kính cận của giáo sư thần học đã được thay thế bằng trang phục của một thương nhân giàu có người Mỹ trở về quê hương sau chuyến công tác dài ngày. Bên cạnh ông, Miller trong vai một thư ký riêng, vẫn không giấu nổi sự lo lắng khi nhìn dòng người tấp nập lên tàu.

"Cô ta đã ở trên đó chưa?" Miller thì thầm, mắt đảo quanh các hành khách hạng sang đang được những người khuân vác hộ tống.

"Theo bản danh sách đăng ký mà tôi trộm được từ văn phòng hãng tàu đêm qua, có một hành khách tên là 'Bà góa Smith' đặt khoang hạng nhất số 12. Cô ta lên tàu từ lúc rạng sáng, mang theo rất nhiều hành lý kim loại," Kael đáp, ánh mắt ông không rời khỏi boong tàu cao vút. "Elena biết chúng ta sẽ đuổi theo. Cô ta sẽ không ngồi yên chờ chết."

Khi bước lên tàu, Kael cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng từ phía dưới chân mình. Đó là nhịp đập của những piston khổng lồ, một kỳ quan của kỹ thuật cơ khí. Nhưng đối với Kael, tiếng động đó giống như một chiếc đồng hồ đếm ngược cho một thảm họa toàn cầu.

Khoang tàu hạng nhất của Kael nằm ở tầng boong A, cách khoang của "Bà góa Smith" chỉ ba phòng. Ngay khi ổn định chỗ ở, ông bắt đầu triển khai các thiết bị quan sát của mình. Ông sử dụng một thiết bị nghe lén thô sơ nhưng hiệu quả: một ống thủy tinh chân không được nối với một màng ngăn bằng đồng mỏng, áp sát vào vách ngăn của khoang tàu.

"Tiếng nước chảy," Kael nói sau mười phút lắng nghe. "Và tiếng lách cách của thủy tinh chạm vào nhau. Cô ta đang chuẩn bị các mẫu bệnh phẩm. Miller, chúng ta cần tìm cách vô hiệu hóa hệ thống lọc nước của tàu. Nếu cô ta chọn thời điểm giữa đại dương để phát tán vi khuẩn vào bồn chứa nước sạch, chúng ta sẽ không có cách nào cứu chữa."

Buổi tối đầu tiên trên Đại Tây Dương diễn ra trong sự xa hoa giả tạo của phòng tiệc hạng nhất. Ánh đèn điện – một công nghệ vẫn còn mới mẻ lúc bấy giờ – tỏa sáng lung linh trên những bộ váy lụa và trang sức kim cương. Kael ngồi ở một góc khuất, nhâm nháp ly rượu Brandy và quan sát.

Elena xuất hiện trong bộ váy màu xanh ngọc bích, gương mặt phủ một lớp phấn dày để che đi vết sẹo nhỏ do vụ nổ ở Malta để lại. Cô ta đang trò chuyện thân mật với thuyền trưởng Smith.

"Thuyền trưởng là một người sùng bái công nghệ," Kael nhận xét khi Miller bước tới gần. "Và ông ta đang khoe về hệ thống tự động hóa mới của con tàu. Đó chính là sơ hở. Nếu cô ta chiếm được quyền kiểm soát phòng máy, cô ta có thể biến con tàu thành một quả bom sinh học khổng lồ trôi dạt vào cảng New York."

Đêm đó, khi con tàu đã ra xa khỏi đất liền hàng trăm hải lý, vụ án mạng đầu tiên xảy ra.

Nạn nhân là kỹ sư trưởng của con tàu, ông McPherson. Xác của ông được tìm thấy trong kho dự trữ nhiên liệu. Không có vết đâm, không có vết đạn. Gương mặt nạn nhân tím tái, các mạch máu ở cổ nổi rõ và bị vỡ ra như những sợi dây đỏ chằng chịt.

Thuyền trưởng Smith, trong cơn hoảng loạn, đã đồng ý để Kael – người tự giới thiệu là một bác sĩ quân y về hưu – kiểm tra hiện trường.

"Đây không phải là một vụ giết người bằng vũ lực," Kael nói khi ông quỳ xuống bên thi thể lạnh ngắt. Ông dùng một chiếc nhíp nhỏ, gắp ra từ trong lỗ tai của nạn nhân một hạt màu đen li ti. "Đây là chất độc Ricin được tinh chiết ở dạng hạt áp suất cao. Nó được bắn vào tai bằng một thiết bị nén khí nhỏ. Chất độc thấm trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương qua màng nhĩ."

Kael nhìn lên trần nhà kho, nơi có một đường ống dẫn hơi sưởi nhỏ. Có một lỗ thủng li ti mới được khoan. "Hung thủ không cần có mặt ở đây. Hắn chỉ cần đứng ở hành lang phía trên và thổi chất độc xuống qua đường ống này."

"Tại sao lại là kỹ sư trưởng?" Thuyền trưởng hỏi, giọng run rẩy.

"Vì ông ta là người duy nhất nắm giữ mật mã vận hành hệ thống van xả khẩn cấp của bồn chứa nước và nồi hơi," Kael đáp. "Hung thủ muốn kiểm soát sự lưu thông của chất lỏng trên toàn bộ con tàu."

Kael quay sang Miller: "Kiểm tra ngay khoang số 12. Tôi tin rằng 'Bà góa Smith' đã rời đi."

Khi họ đột nhập vào khoang số 12, căn phòng trống rỗng. Trên giường, chiếc vali bạc đã biến mất. Tuy nhiên, Kael chú ý đến một bản đồ con tàu bị bỏ lại, trên đó có đánh dấu đỏ tại khu vực bồn chứa nước chính nằm ở tầng đáy của tàu.

"Chúng ta phải xuống đó ngay lập tức," Kael ra lệnh.

Hành trình xuống tầng đáy của S.S. Atlantic là một chuyến đi vào địa ngục của sắt thép và hơi nóng. Tiếng gầm rú của động cơ khiến mọi cuộc đối thoại trở nên khó khăn. Tại khu vực bồn chứa nước, họ thấy Elena đang đứng cạnh một chiếc van lớn. Cô ta đã lắp đặt chiếc vali bạc vào hệ thống nạp liệu tự động của tàu.

"Đứng lại, Elena!" Kael hét lên, tay cầm sẵn khẩu súng lục.

"Ngài Kael, ngài luôn đến muộn một bước," Elena cười lớn, giọng cô ta vang vọng trong không gian kim loại. "Mật mã của McPherson đã giúp tôi lập trình lại thời gian xả. Trong năm phút nữa, mẫu chủng Yersinia Pestis biến đổi sẽ được hòa vào nước sinh hoạt của ba ngàn con người trên tàu này. Và khi họ cập cảng New York, họ sẽ mang theo món quà của hội Alchemy đến với nước Mỹ."

"Cô sẽ chết cùng với họ sao?"

"Tôi có thuốc giải, Kael. Và tôi có một chiếc xuồng cứu sinh đã được chuẩn bị sẵn."

Kael không bắn cô ta. Ông biết rằng nếu nổ súng lúc này, áp suất khí nén trong hệ thống có thể làm vỡ các ống nghiệm bên trong chiếc vali ngay lập tức, phát tán vi khuẩn vào không khí. Ông nhìn vào sơ đồ đường ống phía trên đầu Elena.

"Miller! Tìm van số 4 và mở nó ra hoàn toàn!" Kael hô lớn.

"Tại sao?"

"Áp suất ngược! Nếu chúng ta làm tăng áp suất trong bồn chứa nước sạch lên mức tối đa, nó sẽ đẩy ngược chất lỏng từ van nạp vào lại chiếc vali thay vì để nó chảy ra!"

Kael lao vào Elena để ngăn cô ta can thiệp. Một cuộc cận chiến khốc liệt nổ ra giữa những ống thép nóng hổi và hơi nước dày đặc. Elena dùng một lưỡi dao mổ sắc lẹm, tấn công vào những điểm yếu của Kael. Kael sử dụng các kỹ thuật khóa tay của đặc nhiệm, cố gắng đẩy cô ta ra xa khu vực van nạp.

"Mở nó đi, Miller!" Kael gào lên khi bị Elena đâm một nhát vào cánh tay.

Miller dùng toàn bộ sức lực vặn chiếc van rỉ sét. Một tiếng rít kinh hồn vang lên. Đồng hồ đo áp suất của hệ thống bồn chứa nước nhảy vọt lên vùng đỏ. Luồng nước áp lực cao phun ngược lại, làm vỡ tung nắp chiếc vali bạc của Elena. Chất lỏng màu xanh tím bên trong bị đẩy ngược ra ngoài sàn tàu thay vì đi vào hệ thống lọc.

"Không!" Elena thét lên.

Cô ta cố gắng lao tới để cứu lấy mẫu chủng, nhưng trong sự hỗn loạn của hơi nước và nước áp lực cao, cô ta trượt chân trên mặt sàn kim loại trơn trượt. Elena ngã nhào vào trục quay của hệ thống piston đang vận hành.

Kael chỉ kịp nhìn thấy một vệt áo xanh ngọc bích biến mất vào những bánh răng khổng lồ trước khi tiếng rít của động cơ nuốt chửng mọi thứ.

Sự yên lặng đáng sợ bao trùm phòng máy sau khi Kael ngắt kết nối hệ thống nạp. Miller ngồi bệt xuống sàn, mặt tái mét. Chất lỏng màu xanh tím đang bị dòng nước áp lực cao rửa sạch khỏi sàn tàu và trôi xuống hầm chứa nước thải – nơi nó sẽ được khử trùng bằng nước biển mặn và nhiệt độ cao trước khi thải ra đại dương.

Kael đứng dậy, vết thương ở tay chảy máu đầm đìa nhưng gương mặt ông vẫn giữ nguyên vẻ trung tính đến lạnh lùng. Ông nhặt lên một mảnh kim loại còn sót lại từ chiếc vali – một cái thẻ bài nhỏ có khắc dòng chữ: "Tài sản của Tổng lãnh sự quán...".

Ông dừng lại, đôi mắt nheo lại. "Hóa ra không phải chỉ là hội Alchemy. Có sự nhúng tay của ngoại giao chính thức."

"Chúng ta đã ngăn chặn được nó, đúng không Kael?" Miller hỏi, giọng run rẩy.

"Chúng ta đã ngăn chặn được thảm họa lần này," Kael đáp, ông nhìn vào những bánh răng vẫn đang quay đều của con tàu. "Nhưng Elena chỉ là một quân cờ. Kẻ thiết kế ra kế hoạch này – 'Nhạc trưởng' – chắc chắn không có mặt trên tàu này. Hắn đang ở New York, chờ đợi tin chiến thắng."

Kael nhặt một ống nghiệm nhỏ còn nguyên vẹn sót lại trong đống đổ nát. Ông dùng đèn pin soi kỹ. Bên trong không phải là vi khuẩn. Đó là một bản danh sách các liên lạc tại Mỹ.

"Cuộc điều tra của chúng ta chưa kết thúc ở giữa đại dương này, Miller," Kael nói, ông cất ống nghiệm vào túi áo choàng. "Chúng ta sẽ đến New York không phải để nghỉ ngơi, mà để săn lùng nốt nhạc cuối cùng của bản giao hưởng này."

S.S. Atlantic tiếp tục hành trình xuyên đại dương. Phía trước họ, ánh sáng của Tượng Nữ thần Tự do vẫn chưa xuất hiện, nhưng Victor Kael biết rằng bóng tối của hội Alchemy đã vươn dài tới tận những tòa nhà chọc trời đang mọc lên ở Manhattan.

Thuyền trưởng Smith và các thủy thủ đến hiện trường ngay sau đó. Kael giải thích rằng đây là một vụ phá hoại nồi hơi được ngăn chặn kịp thời. Ông giữ bí mật về vũ khí sinh học để tránh một cuộc đại loạn trên tàu.

Đêm đó, Kael đứng trên boong tàu, nhìn về phía chân trời phía Tây. Khoa học đã cho ông công cụ để chiến thắng áp suất và vi khuẩn, nhưng chỉ có ý chí sắt đá mới giúp ông đi đến cùng của sự thật. Những bí mật về "Dự án 1896" giờ đây đã có một hình hài rõ rệt hơn: một cuộc đảo chính toàn cầu bằng sự sợ hãi và bệnh tật.

"Điểm dừng cuối cùng," Kael thầm nghĩ. "New York. Nơi sự thật sẽ được phán xét."

Vụ án trên chuyến tàu Atlantic khép lại với cái chết của Elena, nhưng nó mở ra một chương mới đầy cam go tại Mỹ, nơi Victor Kael sẽ phải đối đầu với những kẻ đứng sau bức màn quyền lực của thế giới mới.