Tháng Hai năm 1896. Biển Địa Trung Hải không hề mang vẻ hiền hòa như những lời thơ của các thi sĩ lãng mạn. Nó cuộn sóng dữ dội, những con sóng bạc đầu mang theo hơi muối mặn chát và cái lạnh tê tái của mùa đông phương Nam, đập liên hồi vào mạn chiếc tàu đánh cá cũ kỹ mà Victor Kael đã thuê tại cảng Naples.
Phía chân trời, hòn đảo Malta hiện lên như một pháo đài bằng đá vôi vàng rực giữa đại dương xanh thẫm. Những bức tường thành kiên cố của Valletta – di sản của các Hiệp sĩ cứu tế – giờ đây đang che giấu một hiểm họa mới, thứ vũ khí không dùng đến gươm giáo hay đại bác, mà là những ống nghiệm chứa đựng cái chết đen tối của tương lai.
Victor Kael đứng ở mũi tàu, chiếc áo choàng xám bay phần phật trong gió biển. Đôi mắt ông hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ, nhưng cái nhìn vẫn sắc lẹm như một lưỡi dao vừa mới mài. Trong tay ông là cuốn nhật ký của Weiss lấy được từ Vienna, giờ đây đã được ông giải mã gần hết.
"Tại sao lại là Malta, Kael?" Miller bước tới, tay giữ chặt chiếc mũ phớt để khỏi bị gió thổi bay. "Nếu chúng muốn phát tán dịch bệnh, tại sao không phải là một thành phố đông dân như London hay Paris?"
"Vì Malta là trung tâm của các tuyến hàng hải, Miller," Kael đáp, giọng ông bị át đi một phần bởi tiếng sóng. "Bất cứ tàu thuyền nào đi qua kênh đào Suez để đến Ấn Độ hay đi về phía Gibraltar để đến Mỹ đều phải đi ngang qua vùng biển này. Nếu chúng làm ô nhiễm các nguồn nước dự trữ trên các tàu thương mại tại đây, mầm bệnh sẽ được phát tán khắp thế giới chỉ trong vòng một tháng. Đó là một bài toán phân phối hoàn hảo."
Họ cập bến tại một vịnh nhỏ hẻo lánh phía bắc hòn đảo, cách xa sự kiểm soát của hải quân Anh. Kael đã liên lạc với một đầu mối cũ trong lực lượng đặc nhiệm từng đồn trú tại đây – một người đàn ông tên là Enzo, kẻ biết rõ mọi hang cùng ngõ hẻm trong những vách đá vôi của Malta.
Enzo dẫn họ đến một pháo đài cổ bỏ hoang có tên là Forte dei Ombre (Pháo đài bóng tối), nằm chênh vênh trên một vách đá dựng đứng. Theo tài liệu của Weiss, đây chính là tổng hành dinh của hội Alchemy và đơn vị "Les Ombres".
"Lính canh ở đó không mặc quân phục," Enzo thì thầm khi họ nấp sau những bụi cây xương rồng gai góc. "Chúng được trang bị những vũ khí kỳ lạ. Tôi đã thấy chúng bắn hạ một con hải âu ở khoảng cách hai trăm mét mà không hề có tiếng nổ."
Kael lấy ra chiếc ống nhòm quân sự. Ông quan sát sơ đồ canh phòng. Những kẻ lính canh di chuyển theo những quỹ đạo hình bát giác – một dấu hiệu của kỷ luật quân đội Phổ kết hợp với các nghi lễ của hội kín.
"Súng hơi nén áp suất cao," Kael nhận định. "Chúng dùng bình chứa khí heli để đẩy những viên đạn nhỏ đi với vận tốc âm thanh. Không tiếng động, không ánh lửa. Chúng ta không thể tiếp cận bằng con đường chính diện."
Kael chỉ vào một đường rãnh hẹp trên vách đá, nơi nước biển chảy vào một hang động ngầm. "Hệ thống thoát nước từ thời Trung Cổ. Đó là điểm yếu duy nhất trong cấu trúc địa chất của pháo đài này."
Họ bắt đầu cuộc thâm nhập dưới màn đêm đen kịt. Kael dẫn đầu, ông di chuyển một cách im lặng tuyệt đối, đôi bàn tay bám chặt vào những gờ đá sắc cạnh. Miller bám theo sau, hơi thở hổn hển nhưng không dám phát ra tiếng động.
Bên trong hang động ngầm, không khí trở nên đặc quánh và mang theo mùi hóa chất nồng nặc – một hỗn hợp của lưu huỳnh, formaldehyde và một mùi hương lạ lùng, lờ lợ như thịt thối. Kael dừng lại, ông rút từ túi ra một miếng gạc tẩm dung dịch tím tinh thể rồi đưa cho Miller.
"Đeo vào. Đây là mùi của quá trình nuôi cấy vi khuẩn yếm khí," Kael cảnh báo.
Họ leo lên một cầu thang xoắn ốc bằng đá dẫn thẳng vào trung tâm của pháo đài. Tại đây, một khung cảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt. Thay vì những khẩu đại bác, gian phòng rộng lớn được lấp đầy bởi những dãy lồng kính và hệ thống ống nghiệm khổng lồ được kết nối với nhau bằng các ống cao su phức tạp.
Ở giữa căn phòng, dưới ánh đèn hồ quang chói gắt, Elena đang đứng cạnh một người đàn ông mặc áo choàng trắng. Hắn ta đang tỉ mỉ dùng một chiếc kim dài để chiết xuất chất lỏng từ một bình chứa có nhãn hiệu "Yersinia Pestis" (Vi khuẩn dịch hạch) nhưng đã được biến đổi bằng phương pháp chọn lọc hóa học.
"Bác sĩ Moreau," Kael thầm nghĩ, nhớ lại những tin đồn về một thiên tài y học bị trục xuất khỏi hội y học London vì những thí nghiệm tàn bạo trên cơ thể người.
"Dòng chủng này sẽ có thời gian ủ bệnh lâu hơn," giọng của Moreau vang lên, khô khốc và thiếu vắng mọi cảm xúc nhân loại. "Nó sẽ không giết chết vật chủ ngay lập tức. Nó sẽ biến họ thành những người mang mầm bệnh di động, đi xuyên qua các đại dương trước khi phát tác hàng loạt."
Elena gật đầu, vẻ mặt cô ta hiện rõ sự thỏa mãn. "Và khi các quốc gia rơi vào hỗn loạn, hội Alchemy sẽ xuất hiện với tư cách là những kẻ cứu rỗi cùng với phương thuốc giải độc. Chúng ta sẽ không chỉ thống trị chính trị, chúng ta sẽ thống trị sự sinh tồn."
Kael biết mình không thể chần chừ. Ông lấy ra từ thắt lưng hai quả lựu đạn gây cháy tự chế – sản phẩm của sự kết hợp giữa phốt pho trắng và dầu hỏa.
"Miller, khi tôi ra hiệu, hãy nhắm vào hệ thống thông gió phía trên kia," Kael thì thầm. "Chúng ta phải thiêu rụi toàn bộ căn phòng này. Không một mầm bệnh nào được phép thoát ra ngoài."
Kael bước ra khỏi bóng tối, khẩu súng lục của ông nhắm thẳng vào bình chứa chính.
"Sự thống trị của các người kết thúc tại đây, Elena," giọng Kael vang vọng trong gian phòng đá.
Elena giật mình quay lại, nhưng thay vì hoảng sợ, cô ta chỉ nở một nụ cười lạnh lẽo. "Ngài Kael, ngài thực sự nghĩ rằng chúng tôi không chuẩn bị cho sự xuất hiện của ngài sao? Đây là sân nhà của chúng tôi."
Ngay lập tức, từ các góc tối, bốn tên lính canh xuất hiện với những khẩu súng hơi nén đã lên nòng. Nhưng Kael nhanh hơn. Ông không bắn vào người lính canh. Ông bắn vào một bình chứa axit sunfuric đặt trên kệ cao. Chất lỏng ăn mòn đổ sụp xuống, tạo ra một màn khói hóa học dày đặc và bắt cháy ngay khi tiếp xúc với các hợp chất hữu cơ trên bàn thí nghiệm.
"Miller! Bây giờ!"
Miller ném quả lựu đạn gây cháy vào hệ thống thông gió. Một vụ nổ bùng lên, lửa đỏ rực tràn qua các đường ống, chặn đứng lối thoát khí của pháo đài.
Căn phòng trở thành một lò bát quái. Kael lao tới, dùng báng súng đánh gục một tên lính canh rồi đoạt lấy vũ khí của hắn. Ông nhắm vào các giá đựng ống nghiệm, đập vỡ chúng bằng những phát đạn chính xác. Lửa phốt pho trắng cháy mãnh liệt, thiêu rụi mọi mầm mống sinh học trong nháy mắt.
Moreau hoảng loạn cố gắng cứu lấy các mẫu bệnh phẩm, nhưng một cột lửa đã bao trùm lấy hắn. Elena, với bản năng của một kẻ sống sót, cô ta không cứu Moreau. Cô ta nhấc một chiếc vali nhỏ màu bạc – có lẽ chứa mẫu chủng gốc – và chạy về phía lối thoát trên sân thượng pháo đài.
"Đứng lại!" Kael đuổi theo.
Cuộc rượt đuổi diễn ra trên những mái đá cong vút của pháo đài Malta dưới ánh trăng mờ ảo. Gió biển thổi mạnh, khiến mỗi bước chạy trở nên nguy hiểm. Elena dừng lại ở mép vách đá, nơi một chiếc khí cầu nhỏ đang neo đậu sẵn, ẩn mình trong bóng tối.
"Đây là chương cuối cùng của ngài, thám tử," Elena nói, cô ta rút một con dao găm nhỏ từ bắp chân. "Ngài đã phá hủy phòng thí nghiệm, nhưng ngài không thể phá hủy ý tưởng của chúng tôi. Ý tưởng là thứ bất tử."
Kael không nói lời nào. Ông lao vào một cuộc đấu tay đôi sinh tử với Elena. Những đường dao của cô ta sắc sảo và tàn nhẫn, nhắm vào các động mạch chủ. Kael chống trả bằng những đòn thế của đặc nhiệm – thô bạo, hiệu quả và không có động tác thừa. Ông bắt lấy cổ tay cô ta, dùng sức mạnh cơ bắp ép cô ta lùi sát mép vực.
"Ý tưởng sẽ chết khi kẻ mang nó không còn nữa," Kael gằn giọng.
Tuy nhiên, một tiếng nổ lớn từ dưới pháo đài làm rung chuyển cả vách đá. Kho chứa hóa chất bên dưới đã bắt đầu phát nổ dây chuyền. Sự rung động khiến Kael mất đà trong một tích tắc. Elena tận dụng cơ hội, cô ta dùng chân đạp mạnh vào ngực Kael và nhảy về phía sợi dây của chiếc khí cầu đang bắt đầu rời bến.
Chiếc khí cầu bay vút lên cao, mang theo Elena và mẫu chủng gốc duy nhất còn sót lại.
Kael đứng ở mép vực, nhìn theo chiếc khí cầu nhỏ dần trong màn đêm biển Malta. Miller chạy lên, gương mặt đầy vết bỏng và khói súng.
"Chúng ta đã phá hủy pháo đài, Kael! Moreau đã chết, toàn bộ dữ liệu bị thiêu rụi!"
"Nhưng cô ta đã thoát," Kael nói, đôi mắt ông nhìn đăm đăm vào chiếc vali bạc xa dần. "Và cô ta đang mang theo cái chết đen tới Mỹ."
"Mỹ? Sao ông biết?"
"Dòng chữ trên vali: 'S.S. Atlantic'. Đó là tên chuyến tàu hơi nước nhanh nhất thế giới sẽ khởi hành từ cảng Gibraltar vào ngày kia," Kael phân tích nhanh. Ông nhặt lên một mảnh vải từ áo của Elena bị rách trong cuộc chiến. "Và đây... cô ta đã bị nhiễm một phần hóa chất gây cháy của tôi. Cô ta sẽ cần điều trị y tế trước khi lên tàu."
Phía dưới họ, Pháo đài bóng tối giờ đây chỉ còn là một ngọn đuốc khổng lồ giữa biển cả, thiêu rụi một trong những âm mưu tàn độc nhất của thế kỷ 19. Nhưng đối với Victor Kael, cuộc điều tra chưa thể kết thúc.
Họ quay trở lại tàu đánh cá của Enzo. Kael ngồi trong khoang tàu, bắt đầu phác thảo sơ đồ chuyến hành trình vượt đại dương.
"Vụ án tại Malta đã cho chúng ta thấy quy mô thực sự của Alchemy," Kael nói với Miller khi ông đang lau vết máu trên mặt. "Chúng không chỉ là một hội kín. Chúng là một mạng lưới ký sinh trên sự tiến bộ của nhân loại. Chúng ta phải lên chuyến tàu Atlantic đó bằng mọi giá."
"Kael, chúng ta đã đi qua nửa Châu Âu, chúng ta kiệt sức rồi," Miller thở dài.
"Thế giới không đợi chúng ta nghỉ ngơi, Miller. Blackwood đã chết để cảnh báo tôi, và tôi sẽ không để cái chết đó trở nên vô nghĩa."
Kael nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi có những vết chai sần mới và những vết thương chưa kịp lành. Ông nhận ra rằng mình đã trở thành một phần của bản giao hưởng này – không phải với tư cách là người nghe, mà là người cầm nhịp để ngăn chặn nốt nhạc cuối cùng đầy chết chóc.
Con tàu nhỏ lướt đi trong đêm, để lại hòn đảo Malta chìm trong lửa đỏ phía sau. Chuyến tàu Atlantic đang đợi họ ở phía tây, và trên đó, một cuộc đối đầu cuối cùng giữa khoa học chân chính và sự cuồng tín đen tối sẽ quyết định vận mệnh của thế kỷ sắp tới.
"Điểm dừng tiếp theo: Gibraltar," Kael thầm nghĩ. "Nơi đại dương gặp gỡ và nơi sự thật sẽ không còn chỗ để ẩn náu."
Mạch truyện của Victor Kael đã rẽ sang một hướng mới, mang tính toàn cầu và khốc liệt hơn bao giờ hết. Một cựu thám tử, một bác sĩ, chống lại một đế chế ngầm trên chuyến tàu sang trọng giữa đại dương bao la.