MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của những bóng maChương 1: ĐIỂM DỪNG CUỐI CÙNG TRÊN ĐỈNH ALPS

Bản giao hưởng của những bóng ma

Chương 1: ĐIỂM DỪNG CUỐI CÙNG TRÊN ĐỈNH ALPS

2,610 từ · ~14 phút đọc

Tiếng bánh xe gỗ nghiến lên lớp tuyết dày tạo ra những âm thanh khô khốc, vang vọng vào vách đá vôi của dãy Alps. Victor Sterling nhìn ra ngoài cửa sổ toa xe ngựa, nơi bóng tối của buổi hoàng hôn tháng Mười một năm 1892 đang nuốt chửng những rặng thông già. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, những bông tuyết lớn bằng đồng xu bám vào mặt kính, nhanh chóng đóng thành một lớp băng mỏng mờ đục. Victor lôi từ túi áo gile ra một chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc. Kim dài chỉ số mười hai, kim ngắn chỉ số sáu.

Sáu giờ tối. Đúng như dự kiến của những báo cáo khí tượng mà ông đã đọc tại Zurich, một trận bão tuyết lớn đang hình thành và sẽ sớm phong tỏa toàn bộ hẻm núi này.

"Chúng ta còn bao xa nữa?" Victor hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, không hề có dấu hiệu mệt mỏi sau chuyến hành trình dài.

Người đánh xe, một gã đàn ông địa phương có gương mặt khắc khổ vì sương gió, chỉ đáp lại bằng một cái lắc đầu ngắn ngủi. Gã dùng roi quất nhẹ vào lưng con ngựa đang thở ra những luồng hơi trắng xóa. "Qua khúc quanh này là đến Dinh thự Von Hess, thưa ngài Sterling. Nhưng nếu ngài hỏi tôi, tôi sẽ nói rằng chẳng có ai bình thường lại muốn lên đó vào cái đêm như thế này."

Victor không đáp. Ông vốn không có thói quen tranh luận với những giả định cảm tính. Đối với ông, mọi sự việc đều có nguyên nhân và kết quả. Việc ông có mặt ở đây là kết quả của một bức thư mời khẩn cấp từ Nam tước Von Hess, kèm theo một tấm séc với con số đủ để một sĩ quan về hưu có thể sống an nhàn trong năm năm. Nhưng quan trọng hơn, Nam tước đã đề cập đến một "vấn đề an ninh mang tính kỹ thuật" mà chỉ những người có kinh nghiệm đặc nhiệm như Victor mới có thể xử lý.

Chiếc xe ngựa đột ngột giảm tốc khi rẽ vào một lối đi hẹp được kè đá chắc chắn. Dinh thự Von Hess hiện ra giữa màn sương mù và tuyết trắng như một con quái vật đá khổng lồ. Kiến trúc của nó là sự pha trộn kỳ lạ giữa pháo đài quân sự và biệt thự Gothic, với những tháp canh nhọn hoắt đâm thẳng lên bầu trời xám xịt. Ánh sáng vàng vọt từ những ô cửa sổ hẹp hắt ra, tạo thành những vệt sáng yếu ớt trên nền tuyết.

Khi xe dừng hẳn trước sảnh chính, Victor xách chiếc vali bọc thép nhỏ của mình bước xuống. Ông dừng lại một chút, mũi giày bốt nện xuống mặt đất để cảm nhận độ cứng của lớp băng. Theo kinh nghiệm của ông, với tốc độ tuyết rơi hiện tại là khoảng hai inch mỗi giờ, con đường độc đạo dẫn xuống thung lũng sẽ hoàn toàn bị chia cắt trước nửa đêm.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra. Một người quản gia ngoài năm mươi tuổi, tên là Hans, bước ra đón tiếp. Ông ta có dáng người thẳng tắp, gót giày chạm nhau tạo thành một tiếng động dứt khoát—một thói quen thường thấy ở những người từng phục vụ trong quân đội Phổ.

"Chào mừng ngài Sterling đến với Von Hess. Nam tước đã mong đợi ngài từ lâu," Hans nói, giọng nói chuẩn mực và không chút biểu cảm.

"Cảm ơn. Những vị khách khác đã đến đủ chưa?" Victor vừa hỏi vừa tháo chiếc áo khoác bám đầy tuyết, để lộ thân hình cao gầy nhưng săn chắc trong bộ âu phục màu xám tro.

"Ngài là vị khách cuối cùng. Bảy vị khách khác đã có mặt tại phòng khách chính để dùng trà tối. Nam tước yêu cầu tôi dẫn ngài đến gặp họ ngay khi ngài tới."

Victor gật đầu, đi theo Hans qua một hành lang dài treo đầy những đầu hươu và những bức tranh sơn dầu cổ. Ông không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào: vị trí của các ngọn đèn dầu trên tường, khoảng cách giữa các cửa phòng, và tiếng cọt kẹt của sàn gỗ dưới chân. Những dữ liệu này được ông tự động ghi nhớ vào một "bản đồ tư duy" trong đầu. Đối với một cựu điều tra viên đặc nhiệm, mọi không gian mới đều là một chiến trường tiềm năng.

Phòng khách chính rộng lớn và ngột ngạt bởi hơi nóng từ lò sưởi khổng lồ. Khi Victor bước vào, cuộc trò chuyện của những người bên trong đột ngột dừng lại. Tám cặp mắt đổ dồn về phía ông.

Nam tước Von Hess đứng dậy từ chiếc ghế bành bọc da. Ông ta là một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, gương mặt nhợt nhạt với những nếp nhăn sâu hoắm và một vết sẹo mờ chạy dọc từ thái dương xuống xương hàm trái. Nam tước bước tới, chìa bàn tay gầy gò ra.

"Sterling, cuối cùng anh cũng đến. Tôi bắt đầu lo rằng bão tuyết đã giữ anh lại ở thung lũng."

"Tôi luôn đến đúng giờ, thưa Nam tước," Victor đáp, siết nhẹ bàn tay lạnh lẽo của chủ nhân ngôi nhà.

Nam tước nhanh chóng giới thiệu những người còn lại. Có Đại tá Miller, một người đàn ông lực lưỡng với bộ ria mép cắt tỉa cầu kỳ, người đang nhìn Victor với vẻ dò xét của một người đồng binh. Ngồi cạnh ông ta là Phu nhân Eleanor, một người phụ nữ quý tộc với bộ váy lụa đen sang trọng, đôi mắt bà ta luôn hiện lên vẻ bất an. Ở góc phòng, kỹ sư Dupont đang lật giở những bản vẽ kỹ thuật, những ngón tay ông ta lem nhem vết mực chì. Ngoài ra còn có Bác sĩ Aris, một người đàn ông thấp bé với cặp kính cận dày cộm, và ba vị khách trẻ tuổi khác thuộc giới đầu tư tài chính từ London.

"Chúng ta đang thảo luận về dự án đường sắt xuyên Alps," Nam tước nói, giọng ông ta khàn đặc. "Một công trình vĩ đại nhưng cũng đầy rẫy sự phản đối. Đó là lý do tôi cần sự có mặt của tất cả các vị ở đây. Mỗi người là một mắt xích quan trọng."

Victor chọn một vị trí đứng gần cửa sổ, nơi ông có thể quan sát toàn bộ căn phòng. Ông nhận thấy sự căng thẳng không hề nhẹ ẩn sau những lời xã giao chuẩn mực. Đại tá Miller liên tục kiểm tra đồng hồ. Kỹ sư Dupont thì không ngừng rung chân một cách vô thức—một dấu hiệu của sự lo lắng tột độ. Phu nhân Eleanor thì gần như không chạm vào tách trà của mình.

"Nam tước," Victor lên tiếng, ngắt ngang dòng giới thiệu dài dòng. "Tôi nhận thấy các chốt cửa sổ ở đây đều được gia cố bằng thép tấm. Điều này không thường thấy ở một dinh thự nghỉ dưỡng."

Căn phòng rơi vào im lặng trong vài giây. Nam tước Von Hess khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến ánh mắt. "Anh có đôi mắt rất sắc sảo, Sterling. Ở đây, chúng tôi bảo vệ những bí mật thương mại trị giá hàng triệu bảng Anh. Sự cẩn trọng không bao giờ là thừa."

Bữa tối sau đó diễn ra trong một bầu không khí nặng nề. Thức ăn tinh tế nhưng không ai có vẻ ngon miệng. Tiếng gió rít qua những khe hở của dinh thự tạo thành những âm thanh như tiếng hú của loài sói. Victor quan sát cách quản gia Hans phục vụ rượu. Ông ta rót rượu với một sự chính xác tuyệt đối, không một giọt nào rơi ra ngoài. Tuy nhiên, khi rót đến ly của Nam tước, đôi tay của Hans khẽ khựng lại trong một phần mười giây khi Nam tước ho một tiếng khô khốc.

Sau bữa tối, Nam tước mời Victor vào phòng làm việc riêng ở tầng hai. Đây là một căn phòng nằm ở cuối hành lang, chỉ có một lối vào duy nhất.

"Sterling," Nam tước nói ngay khi cửa vừa đóng lại. "Tôi không thuê anh đến đây để bảo vệ bản vẽ đường sắt. Thứ đó chỉ là cái cớ để tập hợp những người này lại."

Ông ta mở một ngăn kéo bí mật bên dưới bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp bằng đồng nhỏ. "Trong này là danh sách những kẻ phản bội trong chính phủ đang cấu kết với các tập đoàn nước ngoài để thao túng thị trường tài chính châu Âu. Tôi sẽ công bố nó vào sáng thứ Hai tới tại Bern. Nhưng tôi biết, trong số những khách mời của tôi đêm nay, có ít nhất một kẻ được cử đến để ngăn cản tôi."

Victor cầm chiếc hộp lên, kiểm tra trọng lượng và loại khóa. "Ông có bằng chứng cụ thể nào về danh tính của kẻ đó không?"

"Không. Nhưng tôi cảm nhận được nó. Những ánh mắt, những lời nói lấp lửng... Tôi không tin bất kỳ ai, ngoại trừ anh, vì anh là người duy nhất không liên quan đến lợi ích của dự án này."

"Sự tin tưởng là một biến số không ổn định, thưa Nam tước," Victor đáp bằng giọng trung tính. "Tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ dựa trên các quy tắc an ninh. Từ giờ đến sáng mai, tôi đề nghị ông ở yên trong phòng này. Tôi sẽ kiểm tra mọi lối ra vào của tầng hai."

Sau khi rời khỏi phòng của Nam tước, Victor bắt đầu công việc của mình. Ông đi dọc hành lang tầng hai, đo đạc khoảng cách giữa các phòng khách bằng bước chân. Tổng cộng có tám phòng khách nằm đối diện nhau qua một hành lang dài ba mươi mét. Phòng của Nam tước nằm ở cuối hành lang, phía sau là một bức tường đá dày không có cửa sổ lớn.

Ông lấy ra một sợi chỉ tơ mảnh và một ít sáp ong trắng. Tại mỗi cửa phòng của các vị khách, ông bí mật dán một sợi chỉ ở tầm thấp, cách mặt đất khoảng năm centimet. Đây là một kỹ thuật cũ của lực lượng đặc nhiệm để kiểm tra xem có ai rời khỏi phòng trong đêm hay không mà không gây ra tiếng động.

Trở về phòng mình, Victor không đi ngủ ngay. Ông tháo rời khẩu súng ngắn ổ xoay Webley, lau chùi từng bộ phận bằng một mảnh vải nỉ khô. Ông kiểm tra lại đạn, đảm bảo các hạt nổ không bị ẩm. Sau đó, ông lấy một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép lại sơ đồ vị trí ngồi của mọi người trong bữa tối và những biểu hiện tâm lý mà ông đã quan sát được.

Dữ liệu ban đầu:

Đại tá Miller: Có dấu hiệu nghiện rượu nặng (mắt đỏ, mạch máu nổi rõ ở mũi).

Kỹ sư Dupont: Có xu hướng cưỡng chế (sắp xếp dụng cụ ăn uống theo một đường thẳng tuyệt đối).

Phu nhân Eleanor: Liên tục chạm vào sợi dây chuyền trên cổ khi nhắc đến tuyết lở (biểu hiện của sự sợ hãi không gian hẹp hoặc một bí mật bị che giấu).

Kim đồng hồ chỉ mười hai giờ đêm. Cơn bão tuyết bên ngoài đã đạt đến đỉnh điểm. Những luồng gió mạnh đập vào vách đá tạo ra những rung động nhẹ mà chỉ những người có trực giác nhạy bén mới cảm nhận được. Dinh thự Von Hess giờ đây hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Một hòn đảo đá giữa biển tuyết trắng.

Victor tắt đèn dầu, ngồi tựa lưng vào ghế bành đối diện với cửa ra vào. Ông nhắm mắt nhưng không ngủ, mọi giác quan đều hướng về phía hành lang. Trong bóng tối, thính giác của ông trở nên cực kỳ nhạy bén. Ông nghe thấy tiếng gỗ co lại vì lạnh, tiếng gió rít qua khe cửa, và tiếng thở đều đều của chính mình.

Khoảng một giờ sáng, một âm thanh lạ vang lên. Không phải tiếng gió. Đó là một tiếng động trầm, đục, giống như một vật nặng rơi xuống sàn gỗ nhưng được bao bọc bởi một lớp vải dày. Tiếng động phát ra từ phía cuối hành lang—hướng phòng của Nam tước.

Victor lập tức mở mắt. Ông không vội vàng lao ra ngoài. Ông đợi thêm năm giây để xác định có tiếng bước chân chạy trốn hay không. Không có gì cả. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.

Ông cầm đèn dầu, vặn nhỏ bấc để ánh sáng chỉ vừa đủ nhìn thấy mặt đất, rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng. Sợi chỉ tơ ở cửa phòng ông vẫn còn nguyên. Ông liếc nhanh dọc hành lang. Các sợi chỉ ở cửa phòng của Đại tá Miller và Phu nhân Eleanor cũng chưa bị đứt.

Tuy nhiên, khi nhìn về phía phòng của Nam tước, ông thấy một luồng ánh sáng lạ le lói qua khe cửa phía dưới sàn. Và quan trọng hơn, quản gia Hans đang đứng ở giữa hành lang, tay cầm một khay trà nhỏ, gương mặt sững sờ.

"Ngài Sterling... Tôi định mang cho Nam tước một chút trà thảo mộc theo thói quen của ông ấy, nhưng..." Hans lắp bắp, chỉ tay về phía cánh cửa phòng Nam tước.

Victor tiến lại gần. Một mùi hương lạ lùng lan tỏa trong không khí. Nó không phải mùi máu, cũng không phải mùi khói nến. Đó là một mùi hắc, giống như mùi của các hợp chất lưu huỳnh thường dùng trong phòng thí nghiệm.

Ông đặt tay lên tay nắm cửa. Nó cứng ngắc. "Nam tước! Ngài có nghe thấy tôi không?" Victor gọi lớn, đồng thời dùng lực xoay mạnh. Cửa đã bị khóa chặt từ bên trong bằng cả ổ khóa chính lẫn thanh chắn ngang.

"Tránh ra!" Victor quát.

Ông lùi lại hai bước, quan sát bản lề cửa. Với một cú đạp chính xác vào điểm yếu nhất của khung gỗ, cánh cửa rung lên nhưng không mở. Ông thực hiện cú đạp thứ hai với toàn bộ trọng lượng cơ thể tập trung vào gót chân.

Cánh cửa bật mở với một tiếng rắc lớn.

Cảnh tượng bên trong khiến ngay cả một người từng nếm trải chiến trường như Victor cũng phải khựng lại. Nam tước Von Hess đang ngồi trên chiếc ghế làm việc, nhưng cơ thể ông ta bị vặn vẹo một cách bất thường. Đầu ông ta ngửa ra sau, đôi mắt trợn ngược trắng dã hướng lên trần nhà. Trên ngực ông ta, chiếc hộp đồng bí mật đã mở toang và trống rỗng.

Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là cái chết của Nam tước. Mà là căn phòng.

Tất cả các cửa sổ đều đóng kín và được chốt chặt bằng thanh thép từ bên trong. Không có bất kỳ dấu chân nào trên lớp bụi mỏng ở sàn nhà, ngoại trừ dấu chân của chính Nam tước dẫn từ giường đến bàn làm việc. Không có hung khí. Không có kẻ đột nhập.

Victor Sterling bước vào phòng, đôi mắt ông quét qua từng centimet vuông của hiện trường. Ông rút chiếc đồng hồ quả quýt ra: Một giờ mười lăm phút sáng.

"Trận chiến thực sự bắt đầu rồi," ông thầm nhủ, giọng nói lạnh lùng như lớp băng tuyết đang bao phủ đỉnh Alps.