MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của những bóng maChương 2: PHÁP Y DƯỚI ÁNH NẾN

Bản giao hưởng của những bóng ma

Chương 2: PHÁP Y DƯỚI ÁNH NẾN

2,518 từ · ~13 phút đọc

Ánh sáng từ chiếc đèn dầu trên tay Victor Sterling quét một vòng chậm rãi qua căn phòng, để lại những bóng ma dài dằng dặc nhảy múa trên bức tường đá. Mùi lưu huỳnh hắc nồng lúc trước đã loãng đi, thay vào đó là mùi sắt đặc trưng của máu bắt đầu lan tỏa. Quản gia Hans đứng chôn chân ở ngưỡng cửa, chiếc khay bạc trên tay ông ta run rẩy khiến bộ ấm trà bằng sứ va vào nhau tạo thành những tiếng lách cách khô khốc.

"Đừng bước vào, Hans," Victor ra lệnh mà không ngoảnh đầu lại. Giọng ông bình thản đến mức đáng sợ, như thể ông đang đọc một báo cáo quân sự thay vì đứng trước một thi thể vặn vẹo. "Hãy đứng yên đó và đảm bảo không ai trong số các vị khách khác được phép tiếp cận hành lang này cho đến khi tôi cho phép."

Victor lấy từ túi trong áo khoác ra một đôi găng tay bằng da cừu mỏng. Ông đeo vào, cử chỉ chậm rãi và chính xác. Bước chân ông di chuyển theo một quỹ đạo đặc biệt, né tránh những vùng sàn nhà có thể lưu giữ dấu vết mà ông chưa kịp phân tích. Ông dừng lại cách thi thể Nam tước Von Hess khoảng hai mét.

Nam tước ngồi trên chiếc ghế bành bọc da lộn màu nâu sẫm. Đầu ông ta ngửa ra sau một góc gần chín mươi độ, một tư thế cho thấy sự co thắt dữ dội của các cơ vùng cổ trước khi chết. Hai tay ông ta bám chặt vào thành ghế, móng tay cắm sâu vào lớp da đến mức bật máu. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi, chiếc hộp đồng trống rỗng nằm chơ vơ. Một vài tờ giấy da bị hất văng xuống sàn, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của danh sách những kẻ phản bội mà Nam tước đã nhắc tới.

"Bác sĩ Aris! Tôi cần ông ở đây," Victor gọi lớn.

Chỉ vài giây sau, vị bác sĩ thấp bé với cặp kính cận dày cộm xuất hiện. Ông ta thở dốc, gương mặt tái nhợt khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Aris định lao đến phía thi thể theo bản năng nghề nghiệp, nhưng Victor đưa một cánh tay ra chặn lại.

"Thưa bác sĩ, tôi cần ông giúp tôi khám nghiệm, nhưng chúng ta phải tuân thủ quy trình. Hãy nhìn xuống chân ông."

Aris nhìn xuống. Victor chỉ vào những hạt bụi nhỏ li ti trên sàn. "Đây là một căn phòng đóng kín theo nghĩa tuyệt đối nhất của từ này. Các cửa sổ đã được gia cố bằng thép và chốt từ bên trong. Cửa chính cũng vậy. Nếu chúng ta bước đi không cẩn thận, chúng ta sẽ tiêu hủy bằng chứng duy nhất về cách mà hung thủ đã thoát ra—hoặc cách mà hắn đã ra tay từ bên ngoài."

Bác sĩ Aris gật đầu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Ông mở túi y tế của mình, lấy ra một chiếc ống nghe và một chiếc đèn soi đồng tử.

"Bác sĩ, hãy quan sát các dấu hiệu bên ngoài trước khi chạm vào thi thể," Victor nhắc nhở. "Ông thấy gì ở tư thế của nạn nhân?"

Aris nheo mắt quan sát dưới ánh đèn dầu. "Sự co cứng... nó diễn ra quá nhanh. Nhìn vào cơ hàm và các ngón tay kìa. Thông thường, sự co cứng tử thi phải mất từ ba đến bốn giờ mới bắt đầu rõ rệt, nhưng Nam tước mới chỉ chết chưa đầy ba mươi phút. Điều này gợi ý về một loại chất độc gây kích thích thần kinh cực mạnh. Có lẽ là Strychnine?"

"Hoặc một dẫn xuất của nó," Victor bổ sung. "Nhưng Strychnine thường gây ra các cơn co giật toàn thân và nạn nhân sẽ ngã xuống sàn. Tại sao Nam tước vẫn ngồi nguyên trên ghế? Và mùi lưu huỳnh mà chúng ta ngửi thấy lúc cửa vừa mở là từ đâu ra?"

Victor quỳ xuống cạnh chiếc bàn làm việc. Ông lấy ra một chiếc kính lúp từ túi dụng cụ. Dưới thấu kính hội tụ, ông quan sát mặt bàn. Có một vết cháy xém nhỏ, đường kính khoảng hai milimet, nằm ngay cạnh vị trí đặt tay phải của Nam tước. Vết cháy có màu đen sẫm và rìa cạnh hơi chảy ra như thể bị tác động bởi nhiệt độ cực cao trong một thời gian ngắn.

"Bác sĩ, hãy kiểm tra lòng bàn tay phải của nạn nhân," Victor nói.

Aris dùng một chiếc kẹp y tế lật bàn tay của Nam tước lên. Một tiếng rít khẽ qua kẽ răng của vị bác sĩ. Trong lòng bàn tay của Nam tước Von Hess là một vết bỏng sâu, xuyên qua lớp biểu bì và cháy sém cả phần thịt bên dưới. Hình dạng của vết bỏng trùng khớp hoàn hảo với một vật thể hình tròn nhỏ.

"Ánh sáng điện?" Aris lẩm bẩm. "Nhưng trong dinh thự này chúng ta chỉ dùng đèn dầu và nến."

"Không phải điện," Victor lắc đầu. "Điện năng không tạo ra mùi lưu huỳnh đặc trưng như vậy. Đó là phản ứng hóa học."

Victor đứng dậy, đi về phía cửa sổ duy nhất trong phòng. Ông kiểm tra thanh chắn ngang bằng thép. Nó vẫn nằm chắc chắn trong hốc đá. Ông dùng thước dây mang theo để đo khoảng cách từ cửa sổ đến bàn làm việc: đúng 4,5 mét. Sau đó, ông quan sát trần nhà. Trên lớp phù điêu bằng thạch cao cổ điển, ông phát hiện một lỗ nhỏ không lớn hơn một hạt đậu, nằm ngay phía trên đầu của Nam tước.

"Hans!" Victor gọi người quản gia vẫn đang đứng ở hành lang. "Phòng phía trên căn phòng này là phòng của ai?"

"Thưa ngài... đó là phòng để đồ cũ, thưa ngài. Nó thường xuyên bị khóa và rất ít khi có người lên đó," Hans đáp, giọng vẫn chưa hết run.

"Đưa chìa khóa cho tôi. Và bác sĩ, hãy ở lại đây. Không được chạm vào bất cứ thứ gì trên bàn, đặc biệt là chiếc hộp đồng."

Victor cầm lấy chùm chìa khóa từ tay Hans và bước nhanh lên cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng áp mái. Không khí ở đây lạnh hơn nhiều so với các tầng dưới. Sàn gỗ phủ một lớp bụi dày. Victor giơ cao chiếc đèn dầu. Nếu có ai đó đã đi qua đây, dấu vết sẽ hiện rõ trên lớp bụi.

Ông dừng lại trước căn phòng nằm ngay phía trên phòng làm việc của Nam tước. Sợi chỉ tơ mà ông bí mật dán ở đây lúc tối đã bị đứt.

Victor mở cửa phòng. Căn phòng đầy rẫy những kiện hàng cũ, những bức tranh bám bụi và đồ nội thất gãy hỏng. Ông tiến thẳng đến vị trí tương ứng với lỗ thủng trên trần nhà ở tầng dưới. Tại đó, sàn gỗ đã bị cạy lên một mảnh nhỏ.

Dưới khe hở của sàn gỗ, một thiết bị kỳ lạ đang được đặt ở đó. Nó bao gồm một ống đồng dài khoảng ba mươi centimet, nối với một bình chứa thủy tinh nhỏ chứa một loại dung dịch màu xanh lá cây đậm. Có một cơ chế dây cót đơn giản nối với một chiếc kim dài.

"Một thiết bị phóng hóa chất điều khiển từ xa," Victor lẩm bẩm.

Ông không chạm vào thiết bị ngay lập tức. Ông quan sát kỹ sàn nhà xung quanh. Có những dấu chân. Nhưng chúng không phải dấu chân của giày da. Đó là những vết lõm hình tròn, giống như dấu chân của một người đi cà kheo hoặc sử dụng một loại dụng cụ trợ lực nào đó để giảm bớt diện tích tiếp xúc với bề mặt bụi.

Victor lấy ra một mẩu giấy nhỏ, cẩn thận quẹt một chút dung dịch còn sót lại trên đầu ống đồng. Sau đó, ông lấy từ trong túi một lọ thuốc thử nhỏ chứa dung dịch amoniac. Khi hai chất tiếp xúc, một phản ứng hóa học xảy ra tạo ra khói trắng và mùi hắc nồng nặc giống hệt mùi lưu huỳnh ông ngửi thấy ban đầu.

"Cyanide nồng độ cao kết hợp với chất xúc tác nhiệt," Victor tự kết luận. "Kẻ thủ ác không cần vào phòng. Hắn đã phóng một 'viên đạn' hóa chất qua lỗ thủng trên trần nhà. Khi viên đạn chạm vào da nạn nhân, nó gây ra một phản ứng nhiệt tức thì để xuyên thủng biểu bì và đưa chất độc thẳng vào máu."

Nhưng điều này vẫn chưa giải thích được việc chiếc hộp đồng bị mở và lấy mất tài liệu. Một thiết bị từ xa không thể mở hộp và lấy giấy tờ đi được.

Victor quay trở lại phòng làm việc của Nam tước. Lúc này, các vị khách khác đã tụ tập ở hành lang. Đại tá Miller đang lớn tiếng đòi vào trong, trong khi Phu nhân Eleanor đang nức nở tựa vào vai người hầu gái.

"Tất cả im lặng!" Victor bước ra, giọng ông đanh lại như tiếng roi da. "Nam tước Von Hess đã bị ám sát. Từ giây phút này, mọi người ở đây đều là nghi phạm. Dinh thự này sẽ bị phong tỏa hoàn toàn."

"Anh lấy quyền gì mà ra lệnh cho chúng tôi?" Đại tá Miller bước lên một bước, mặt đỏ gay. "Anh chỉ là một gã đặc nhiệm hết thời được thuê để làm bảo vệ!"

Victor tiến lại gần Miller, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Ánh mắt xám thép của ông nhìn thẳng vào đôi mắt hơi vằn tia máu của vị đại tá. "Tôi lấy quyền của người duy nhất ở đây biết cách phân biệt giữa một vụ tự sát và một vụ mưu sát cấp độ một. Và tôi cũng là người duy nhất biết rằng trong túi áo của ông hiện đang có một chiếc chìa khóa vạn năng không thuộc về bộ sưu tập của bất kỳ quân nhân chân chính nào."

Miller khựng lại, gương mặt chuyển từ đỏ sang tái mét. Ông ta lắp bắp nhưng không thể thốt ra lời.

Victor quay sang bác sĩ Aris. "Bác sĩ, tôi cần ông giúp tôi xác định thời gian tử vong chính xác hơn dựa trên nhiệt độ gan của nạn nhân. Đây là kỹ thuật mới của Tiến sĩ Reinhold ở Berlin, tôi hy vọng ông có nghe qua."

Aris gật đầu. "Tôi có mang theo nhiệt kế dài chuyên dụng. Tôi sẽ làm ngay."

Victor quay lại nhìn vào bên trong căn phòng. Mọi thứ có vẻ như đã rõ ràng về mặt kỹ thuật, nhưng logic thì vẫn còn một lỗ hổng lớn. Nếu hung thủ giết Nam tước từ tầng trên, thì làm thế nào hắn lấy được tài liệu trong chiếc hộp đồng nằm trên bàn? Cửa vẫn khóa trong, cửa sổ vẫn đóng.

Ông đi lại gần bàn làm việc một lần nữa. Lần này, ông không nhìn vào thi thể hay chiếc hộp. Ông nhìn vào đống giấy tờ bị vãi dưới sàn. Ông nhặt một tờ giấy lên, soi dưới ánh đèn dầu. Đó là một bản vẽ kỹ thuật về hệ thống thông gió của dinh thự.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Victor. Ông bước tới lò sưởi. Lửa vẫn đang cháy, nhưng ngọn lửa có vẻ hơi yếu. Ông dùng cây sắt chọc vào đống củi, rồi bất thình lình đưa tay vào sâu trong hốc lò sưởi, phía sau tấm chắn bằng gang.

Tay ông chạm vào một vật gì đó lạnh và ráp. Ông kéo nó ra.

Đó là một chiếc túi bằng vải bạt nhỏ, bên trong chứa những tờ giấy bị cháy xém một góc. Và bên cạnh cái túi là một sợi dây thép mảnh, gần như vô hình, chạy ngược lên phía ống khói.

"Câu trả lời không nằm ở cánh cửa," Victor nói nhỏ, đủ để mình ông nghe thấy. "Nó nằm ở chính những thứ mà chúng ta coi là vô tri vô giác."

Ông nhìn lên ống khói cao vút. Hệ thống lò sưởi của dinh thự này được thiết kế theo kiểu cũ, với các đường ống dẫn nhiệt thông nhau giữa các tầng để tiết kiệm nhiên liệu. Kẻ thủ ác đã giết Nam tước từ tầng trên bằng hóa chất, sau đó dùng một hệ thống dây kéo đơn giản qua đường ống khói để 'câu' tài liệu từ trên bàn làm việc lên.

Tuy nhiên, có một chi tiết khiến Victor cau mày. Để thực hiện được việc 'câu' tài liệu một cách chính xác trong bóng tối như vậy, hung thủ phải là người cực kỳ am hiểu sơ đồ kiến trúc của dinh thự và có đôi tay của một bác sĩ phẫu thuật hoặc một thợ đồng hồ.

Ông liếc nhìn kỹ sư Dupont đang đứng thu mình ở cuối hành lang, đôi bàn tay đầy vết mực của ông ta đang run rẩy không ngừng. Rồi ông lại nhìn sang bác sĩ Aris, người đang tỉ mỉ đo nhiệt độ tử thi. Và cả quản gia Hans, người đã phục vụ ở đây hơn hai mươi năm.

"Hans," Victor gọi. "Ông nói rằng Nam tước thường xuyên uống trà thảo mộc vào giờ này?"

"Vâng, thưa ngài. Luôn luôn là một tách trà bạc hà vào đúng một giờ sáng để giúp ngài ấy dễ ngủ."

"Và ai là người chuẩn bị tách trà đó?"

"Tôi chuẩn bị dưới bếp, thưa ngài. Nhưng tối nay, vì bận sắp xếp phòng cho ngài Sterling, tôi đã nhờ cô hầu gái cầm lên."

"Cô hầu gái đâu rồi?" Victor hỏi, ánh mắt sắc lẹm.

Mọi người nhìn quanh. Cô hầu gái trẻ tuổi lúc nãy còn đứng cạnh Phu nhân Eleanor đã biến mất từ bao giờ. Sự im lặng bao trùm hành lang. Tiếng gió bão bên ngoài vẫn gào thét, như thể đang cười nhạo những nỗ lực vô vọng của con người trong việc tìm kiếm sự thật giữa một mê cung của những bóng ma.

Victor Sterling siết chặt nắm tay. Vụ án này phức tạp hơn ông tưởng. Nó không chỉ là một vụ ám sát vì chính trị hay tiền bạc. Nó là một ván cờ được sắp xếp tỉ mỉ, nơi mỗi quân cờ đều có một vai trò riêng và kẻ điều khiển ván cờ đang đứng ngay trong số những người này, hoặc thậm chí... đang quan sát ông từ một góc tối nào đó mà ông chưa chạm tới.

"Bác sĩ Aris, hãy niêm phong căn phòng này lại bằng sáp nóng," Victor ra lệnh. "Hans, tập hợp tất cả mọi người ở sảnh lớn. Tôi sẽ thực hiện một cuộc kiểm tra dấu vết hóa học ngay bây giờ. Nếu ai đó đã chạm vào dung dịch Cyanide đó, đôi tay của họ sẽ không thể giấu được sự thật trước dung dịch amoniac của tôi."

Cuộc đi săn thực sự bây giờ mới bắt đầu.