MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của những bóng maChương 3: LỜI KHAI CỦA NHỮNG BÓNG MA

Bản giao hưởng của những bóng ma

Chương 3: LỜI KHAI CỦA NHỮNG BÓNG MA

2,437 từ · ~13 phút đọc

Gió bão bên ngoài dinh thự Von Hess đã chuyển thành những tiếng rít chói tai, đập vào các khe đá như muốn nghiền nát công trình kiến trúc Gothic này. Bên trong sảnh lớn, không khí lại mang một trạng thái đối lập hoàn toàn: một sự tĩnh lặng đặc quánh và đầy thù nghịch. Tám vị khách và những người hầu còn lại ngồi tản mát trên những chiếc ghế bành lót nhung. Ánh lửa từ lò sưởi trung tâm hắt lên những khuôn mặt nhợt nhạt, tạo ra những mảng sáng tối nhảy múa trên tường, trông họ giống như những bóng ma đang chờ đợi phán xét.

Victor Sterling đứng ở trung tâm sảnh, đôi tay chắp sau lưng. Ông đã tháo đôi găng tay da cừu và thay bằng một đôi găng tay trắng sạch sẽ. Bên cạnh ông, trên chiếc bàn tròn nhỏ, là một bộ dụng cụ trông giống như thiết bị của một nhà giả kim: các lọ thủy tinh chứa dung dịch không màu, một tập giấy quỳ, và chiếc đồng hồ quả quýt vẫn đang tích tắc đếm nhịp thời gian.

"Tôi xin nhắc lại," Victor bắt đầu, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy lực của một người từng chỉ huy những đơn vị tác chiến tinh nhuệ nhất. "Dinh thự này hiện tại là một hiện trường vụ án. Theo luật pháp quốc tế về các vùng lãnh thổ biệt lập và dựa trên ủy quyền bảo vệ an ninh mà Nam tước đã ký với tôi, tôi có quyền điều tra sơ bộ trước khi chính quyền Thụy Sĩ có thể tiếp cận hiện trường—điều mà tôi tin là sẽ không xảy ra trong ít nhất bốn mươi tám giờ tới do bão tuyết."

Đại tá Miller hừ lạnh một tiếng, đôi tay thô ráp đan chặt vào nhau. "Anh đang giam giữ những người có địa vị xã hội cao nhất châu Âu ở đây đấy, Sterling. Anh có biết hậu quả của việc này không?"

"Hậu quả lớn nhất lúc này là kẻ giết người đang ngồi chung một phòng với chúng ta, thưa Đại tá," Victor đáp trả ngay lập tức, đôi mắt xám thép xoáy sâu vào Miller. "Và nếu tôi không lầm, vị trí của ông lúc một giờ sáng là ở trong phòng mình, nhưng dấu vết bùn tuyết trên đôi ủng của ông lại cho thấy ông đã ra ngoài ban công phía Đông cách đây không lâu. Có điều gì hấp dẫn ở trận bão tuyết khiến một quân nhân già phải mạo hiểm sức khỏe của mình như vậy?"

Miller cứng người, định thốt ra một câu chửi thề nhưng rồi im bặt khi thấy Victor lấy ra một mẩu giấy quỳ đã chuyển sang màu xanh lục nhạt.

"Bác sĩ Aris, hãy bắt đầu với ông," Victor quay sang vị bác sĩ. "Ông là người đầu tiên tiếp cận hiện trường sau quản gia Hans. Ông đã xác định thời gian tử vong dựa trên nhiệt độ gan và sự co cứng. Kết quả là gì?"

Bác sĩ Aris chỉnh lại gọng kính, tay cầm cuốn sổ nhỏ. "Nhiệt độ cơ thể giảm khoảng một phẩy năm độ Celsius mỗi giờ trong điều kiện phòng này là mười tám độ. Kết hợp với độ cứng của các khớp nhỏ ở bàn tay và hàm, tôi xác định Nam tước tử vong vào khoảng mười hai giờ bốn mươi lăm phút đến một giờ mười lăm phút sáng. Phù hợp với tiếng động mà ngài đã nghe thấy."

"Ông có nhận xét gì về vết bỏng trong lòng bàn tay nạn nhân không?"

"Đó là vết bỏng hóa học cực độ," Aris khẳng định. "Nó không giống bất kỳ vết thương do súng hay dao nào tôi từng thấy trong sự nghiệp y khoa của mình. Nó phá hủy mô ngay lập tức, tương tự như phản ứng của acid đậm đặc nhưng kèm theo hiệu ứng nhiệt của phốt pho."

Victor gật đầu. "Cảm ơn bác sĩ. Bây giờ, đến lượt ngài Dupont."

Kỹ sư Dupont giật mình, chiếc bút chì trên tay ông ta rơi xuống sàn. "Tôi... tôi không liên quan. Tôi ở trong phòng suốt cả đêm để tính toán lại các thông số chịu lực cho nhịp cầu số bốn. Ngài có thể kiểm tra các bản vẽ của tôi, chúng đầy rẫy những con số mới."

"Tôi đã kiểm tra chúng qua khe cửa phòng ông trước khi xuống đây," Victor nói dối một cách điềm tĩnh để thử phản ứng. "Và tôi thấy một sự mâu thuẫn. Một kỹ sư tài năng như ông lại sử dụng thước đo tỷ lệ của Pháp trong khi bản thiết kế của Nam tước dùng hệ đo lường Anh. Việc chuyển đổi các con số đó mất rất nhiều thời gian, đúng không? Trừ khi... ông không hề tính toán gì cả, mà chỉ dùng nó làm bình phong cho một hoạt động khác."

Gương mặt Dupont chuyển từ trắng sang xám. "Tôi... tôi chỉ là một người làm thuê..."

"Đủ rồi," Victor ngắt lời. "Tôi không quan tâm đến sự thiếu hụt tài năng của ông. Tôi quan tâm đến việc tại sao trong thùng rác phòng ông lại có những mẩu dây thép mảnh có cùng độ dày với sợi dây mà tôi tìm thấy trong ống khói phòng Nam tước."

Cả sảnh lớn xôn xao. Phu nhân Eleanor che miệng để ngăn một tiếng hét. Kỹ sư Dupont đổ sụp xuống ghế, đôi môi run rẩy.

"Đó không phải là bằng chứng buộc tội duy nhất," Victor tiếp tục, bước đi chậm rãi quanh căn phòng. "Kẻ thủ ác đã thực hiện một vụ mưu sát mang tính kỹ thuật cao. Hắn biết rằng Nam tước sẽ ngồi vào bàn làm việc đúng một giờ sáng để kiểm tra tài liệu. Hắn biết vị trí chính xác của Nam tước để phóng viên đạn hóa chất từ tầng áp mái. Nhưng hắn đã phạm một sai lầm chết người của những kẻ tự phụ: Hắn tin rằng sự phức tạp sẽ che giấu được sự thật."

Victor dừng lại trước mặt Phu nhân Eleanor. Bà ta trông vẫn rất quý phái, nhưng đôi mắt liên tục liếc về phía cầu thang dẫn lên các tầng trên.

"Thưa phu nhân, bà đã nói với tôi rằng bà mất ngủ vì tiếng gió. Vậy bà có giải thích được tại sao cô hầu gái của bà, Mary, lại không có mặt ở đây không? Theo lời quản gia Hans, cô ấy là người cuối cùng mang trà lên cho Nam tước."

"Tôi... tôi đã cho cô ấy đi nghỉ sớm. Cô ấy mệt," Eleanor nói lắp bắp.

"Thật sao? Hay là cô ấy đang trốn ở đâu đó vì sợ hãi? Hay tệ hơn, cô ấy chính là 'cánh tay nối dài' của một ai đó để đảm bảo Nam tước ngồi đúng vị trí khi viên đạn hóa chất được phóng ra?"

Victor lấy từ trong túi ra một lọ dung dịch amoniac. "Tôi đã nói sẽ thực hiện một cuộc kiểm tra dấu vết hóa học. Cyanide và các hợp chất lưu huỳnh khi bám vào da người sẽ để lại một lớp muối khoáng mà mắt thường không thấy được, nhưng nó sẽ phản ứng ngay lập tức với dung dịch này."

Ông đi tới chỗ quản gia Hans. "Bàn tay của ông, Hans."

Người quản gia già đưa tay ra không chút do dự. Victor nhỏ một giọt dung dịch lên lòng bàn tay ông ta. Không có phản ứng gì xảy ra.

Ông chuyển sang Đại tá Miller. "Đến lượt ông."

Miller gầm gừ nhưng vẫn đưa tay ra. Vẫn không có phản ứng.

Khi Victor tiến về phía kỹ sư Dupont, người đàn ông này đột nhiên đứng bật dậy, định bỏ chạy hướng về phía cửa hầm rượu. Nhưng với phản xạ của một đặc nhiệm, Victor chỉ cần một bước sải chân dài và một cú gạt tay điệu nghệ vào huyệt đạo ở cổ tay, Dupont đã bị khống chế, quỳ rạp xuống sàn.

"Đừng vội vàng như vậy, ngài kỹ sư. Nếu ông vô tội, amoniac sẽ chứng minh điều đó."

Victor nhỏ dung dịch lên những ngón tay lem nhem mực của Dupont. Ngay lập tức, một màu đỏ sẫm như máu tươi hiện lên, kèm theo một làn khói trắng mỏng bốc lên từ da thịt ông ta.

"Đây không phải là mực chì," Victor nói lạnh lùng. "Đây là hợp chất của sắt sunfat, một thành phần trong chất xúc tác mà hung thủ đã dùng để ổn định viên đạn hóa chất. Ngài Dupont, ông có muốn giải thích tại sao tay ông lại đầy chất độc này không?"

Dupont gào lên: "Tôi không giết ông ta! Tôi chỉ chuẩn bị thiết bị! Có kẻ đã đe dọa gia đình tôi ở Paris... Hắn nói tôi chỉ cần đặt cái ống đó vào lỗ hổng sàn nhà và kéo sợi dây thép khi nghe tiếng chuông đồng hồ. Tôi không biết đó là chất độc! Hắn nói đó chỉ là thuốc mê để lấy lại tài liệu!"

"Ai?" Victor siết chặt tay Dupont. "Ai là kẻ ra lệnh cho ông?"

Dupont nhìn quanh phòng với ánh mắt điên dại, rồi chỉ tay về phía Phu nhân Eleanor. "Bà ta... chính bà ta đã đưa sơ đồ dinh thự cho tôi!"

Phu nhân Eleanor đứng bật dậy, gương mặt không còn vẻ lo âu mà thay vào đó là một sự sắc lạnh đến đáng sợ. "Ông đang nói nhảm gì vậy, gã kỹ sư hèn nhát? Tôi thậm chí còn không biết ông trước chuyến đi này."

"Im lặng!" Victor quát lớn. Sự hỗn loạn bắt đầu bùng phát. Đại tá Miller rút một cây đoản kiếm giấu trong gậy chống, bác sĩ Aris lùi lại phía sau quầy bar, còn những vị khách trẻ tuổi bắt đầu hoảng loạn tìm lối thoát.

Giữa lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang. Cô hầu gái Mary xuất hiện, quần áo xộc xệch, gương mặt đầy những vết xước. Cô ta lao về phía Victor, tay cầm một mảnh giấy bị xé rách.

"Ngài Sterling! Tôi đã tìm thấy nó... trong phòng của bác sĩ! Không phải bà Eleanor, mà là bác sĩ Aris!"

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía vị bác sĩ thấp bé. Aris, lúc này đang đứng gần lò sưởi, khẽ mỉm cười. Đó không phải là nụ cười của một thầy thuốc, mà là nụ cười của một kẻ săn mồi đã bị dồn vào đường cùng nhưng vẫn nắm giữ quân bài tẩy.

"Rất ấn tượng, Sterling," Aris nói, giọng ông ta thay đổi hoàn toàn, trở nên sắc sảo và mang âm hưởng của tầng lớp học giả cao cấp. "Ông đã tìm ra cơ chế của vụ án nhanh hơn tôi dự tính. Nhưng ông đã sai ở một điểm cốt yếu."

Victor nheo mắt, tay ông từ từ đưa về phía bao súng ở hông. "Điểm nào?"

"Ông tin vào khoa học hình sự, vào những dấu vết vật chất. Nhưng ông quên mất một yếu tố quan trọng của tâm lý học: Sự đánh lạc hướng. Ngài Dupont thực sự đã đặt thiết bị đó, đúng vậy. Nhưng viên đạn hóa chất đó không hề giết Nam tước. Nó chỉ tạo ra mùi lưu huỳnh và vết bỏng để đánh lừa một chuyên gia như ông hướng về một vụ mưu sát từ xa."

Aris lấy ra từ túi áo một ống tiêm thủy tinh nhỏ chứa một loại dung dịch trong suốt. "Nam tước đã chết từ trước đó, trong lúc uống tách trà bạc hà mà Mary mang lên. Một liều Digitalis liều cao trộn lẫn trong trà đã khiến tim ông ta ngừng đập một cách lặng lẽ. Vụ nổ hóa chất sau đó chỉ là màn kịch để che giấu thời gian tử vong thực sự và biến nó thành một bài toán phòng kín không lời giải."

"Tại sao ông lại làm vậy?" Victor hỏi, ông không rút súng vì biết Aris đang đứng quá gần lò sưởi, nơi có thể có một bẫy cháy khác.

"Vì Nam tước Von Hess không phải là anh hùng như ông tưởng. Danh sách đó... nó không phải là danh sách những kẻ phản bội. Nó là danh sách những nhà khoa học đã bị ông ta tống tiền và ép buộc làm việc trong các phòng thí nghiệm vũ khí hóa học bí mật. Tôi là một trong số họ. Em trai tôi đã chết trong một cuộc thử nghiệm của ông ta."

Aris nhìn ra phía cửa sổ, nơi bão tuyết vẫn đang gào thét. "Chúng ta đều là những bóng ma của thế kỷ này, Sterling. Ông với những bóng ma chiến tranh, và tôi với những bóng ma của phòng thí nghiệm. Không có sự thật nào ở đây cả, chỉ có sự báo thù."

Bất thình lình, Aris ném ống tiêm vào lò sưởi. Một luồng ánh sáng xanh loé lên, kèm theo một tiếng nổ nhỏ làm rung chuyển cả sảnh lớn. Khói dày đặc bốc lên nhanh chóng.

"Bắt lấy ông ta!" Đại tá Miller hét lên.

Victor Sterling lao qua làn khói, nhưng vị trí của Aris đã trống rỗng. Một lối đi bí mật sau bức vách lò sưởi—thứ mà ngay cả quản gia Hans cũng không biết—đã mở ra.

Victor đứng trước lối đi tối đen, chiếc đèn dầu trên tay ông lung linh. Ông biết rằng trận chiến này chưa kết thúc. Kẻ thủ ác không chỉ là một người, mà là một hệ thống những bí mật đen tối được che đậy dưới lớp vỏ bọc của danh dự quý tộc và tiến bộ khoa học.

"Mọi người ở yên đây!" Victor ra lệnh cho những vị khách đang kinh hãi. "Hans, canh giữ lối đi này. Tôi sẽ truy đuổi ông ta."

Ông bước vào lối đi hẹp, nơi mùi của tro tàn và sự phản bội vẫn còn nồng nặc. Trong đầu ông, những dữ kiện mới bắt đầu được sắp xếp lại. Nếu Aris nói đúng, thì toàn bộ hiện trường phòng kín chỉ là một cái bẫy dành riêng cho ông—người duy nhất có khả năng giải mã nó. Hung thủ không muốn trốn chạy khỏi sự thật, hắn muốn dùng sự thật để chế nhạo công lý.

Bước chân của Victor Sterling nện đều trên những bậc đá ẩm ướt, tiến sâu vào lòng đất của dinh thự Von Hess, nơi những bí mật thật sự của thế kỷ 19 đang chờ đợi được phơi bày dưới ánh sáng của logic và thép nguội.