Bên trong lối đi bí mật sau lò sưởi, không khí đột ngột trở nên loãng và lạnh lẽo lạ thường. Mùi tro tàn nồng nặc quyện với mùi ẩm mốc của đá vôi lâu ngày không tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Victor Sterling giơ cao chiếc đèn dầu, ánh lửa bập bùng chỉ đủ soi rõ khoảng hai mét phía trước. Bức tường đá ở đây không được mài nhẵn như ở các tầng trên; chúng thô ráp, lồi lõm với những vết đục đẽo thủ công từ nhiều thế kỷ trước.
Victor dừng lại, hạ thấp ngọn đèn sát mặt đất. Trên lớp bụi mỏng và rêu xanh bám trên đá, ông phát hiện những vết chân mới. Đó là dấu giày của bác sĩ Aris—loại giày đế bằng dành cho giới trung lưu. Tuy nhiên, điều khiến Victor nhíu mày là khoảng cách giữa các bước chân. Chúng không đều. Có lúc bước chân rất dài như thể đang chạy trốn, nhưng có lúc lại dừng lại và xoay ngang, như thể người đi đang phải dò dẫm một cơ chế nào đó trên tường.
"Ông không thể đi xa được, Aris," Victor nói khẽ, giọng ông vang vọng trong không gian hẹp, tạo ra những âm thanh dội lại kỳ quái. "Hệ thống đường hầm này được xây dựng dựa trên cấu trúc của các pháo đài trung cổ. Nếu không có sơ đồ, ông sẽ chỉ quẩn quanh trong một vòng lặp của các hầm chứa rượu hoặc hầm mộ."
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm xuống những vũng nước đọng.
Victor bắt đầu di chuyển. Ông không đi nhanh. Là một cựu đặc nhiệm, ông biết rằng trong một không gian kín và tối, kẻ địch có lợi thế về sự phục kích. Ông giữ cơ thể hơi nghiêng, vai trái áp sát vào tường đá để giảm diện tích tiếp xúc nếu có một cuộc tấn công bất ngờ. Tay phải ông nắm chặt chuôi khẩu súng ngắn ổ xoay Webley, ngón trỏ đặt nhẹ ngoài vòng bảo vệ cò súng.
Đi được khoảng năm mươi mét, đường hầm rẽ thành hai nhánh. Nhánh bên trái dốc xuống sâu hơn, tỏa ra mùi nồng của thực phẩm lên men. Nhánh bên phải hẹp hơn và có luồng gió nhẹ thổi ngược ra ngoài. Victor đưa ngón tay lên miệng, làm ướt nó và giơ lên không trung. Luồng gió lạnh mang theo hơi ẩm của tuyết.
"Lối thoát ra ngoài," ông lẩm bẩm.
Nhưng ông không chọn nhánh bên phải ngay lập tức. Ông soi đèn vào nhánh bên trái. Trên gờ đá nhô ra ở lối vào hầm bên trái, có một sợi vải nhỏ màu xanh thẫm bị vướng lại. Đó là màu áo khoác của bác sĩ Aris. Một cái bẫy sơ đẳng: Aris muốn dẫn dụ ông xuống hầm rượu trong khi bản thân hắn sẽ thoát ra ngoài qua lối thông gió.
Tuy nhiên, Victor không phải là người dễ bị đánh lừa bởi những dấu hiệu bề nổi. Ông quỳ xuống, quan sát kỹ phần sàn đá ở nhánh bên phải—nhánh có luồng gió. Ở đó, ông tìm thấy một chi tiết nhỏ đến mức mắt thường khó lòng nhận ra: một vệt chất lỏng sẫm màu, hơi óng ánh dưới ánh đèn dầu. Ông dùng đầu ngón tay chạm vào và đưa lên mũi ngửi.
Mùi hạnh nhân đắng. Cyanide.
"Aris đang bị thương, hoặc ông ta đang mang theo thứ gì đó bị rò rỉ," Victor tự kết luận. "Và ông ta đi về hướng có gió."
Victor bước vào nhánh hầm bên phải. Đường đi mỗi lúc một hẹp lại, trần hầm thấp dần khiến ông phải hơi khom lưng. Sau mười phút di chuyển, ông nghe thấy tiếng động cơ máy móc trầm đục. Tiếng thình thình đều đặn như nhịp tim của một con quái vật sắt thép nào đó đang ẩn mình dưới lòng đất.
Đường hầm kết thúc bằng một cánh cửa sắt nặng nề. Cánh cửa không khóa, nó khép hờ. Victor dùng mũi súng đẩy nhẹ cánh cửa. Một luồng ánh sáng điện trắng dã đột ngột ập vào mắt khiến ông phải nheo lại.
Trước mắt ông là một phòng thí nghiệm hiện đại đến kinh ngạc, hoàn toàn lạc lõng với kiến trúc cổ kính của dinh thự phía trên. Những ống nghiệm bằng thủy tinh Jena, những bình chưng cất phức tạp nối với nhau bằng ống cao su, và quan trọng nhất là một máy phát điện hơi nước cỡ nhỏ đang hoạt động ở góc phòng. Đây chính là nơi Nam tước Von Hess đã thực hiện những dự án đen tối mà bác sĩ Aris đã đề cập.
Bác sĩ Aris đang đứng tựa lưng vào một bàn thí nghiệm lớn ở giữa phòng. Gương mặt ông ta giờ đây không còn vẻ bình thản hay nụ cười ngạo nghễ lúc nãy. Ông ta trông già đi mười tuổi, một bàn tay ôm chặt cánh tay còn lại, nơi máu đang thấm qua lớp vải áo xanh thẫm.
"Ông đã tìm thấy nơi này," Aris nói, giọng khàn đặc. "Lâu đài của quỷ dữ. Nơi mà khoa học bị biến thành công cụ giết người hàng loạt."
"Danh sách đó đâu?" Victor hỏi, họng súng vẫn hướng về phía Aris. "Và tại sao ông không rời đi qua lối thông gió?"
Aris cười cay đắng, chỉ tay về phía bức tường đối diện. "Lối thông gió chỉ là một cái bẫy khác của Von Hess. Nó dẫn thẳng vào lò đốt rác của dinh thự. Nếu tôi bước vào đó, tôi đã thành tro bụi từ mười phút trước. Ông ta không bao giờ để ai biết bí mật của mình mà có thể sống sót rời khỏi đây."
Victor tiến lại gần, mắt vẫn quan sát xung quanh để đề phòng các thiết bị kích hoạt tự động. "Ông nói đúng về Nam tước, Aris. Nhưng điều đó không biện minh cho việc ông giết ông ta. Pháp luật sẽ giải quyết việc này."
"Pháp luật?" Aris thét lên, cơn đau khiến mặt ông ta nhăn nhúm. "Pháp luật nào sẽ trừng phạt một người giàu có và quyền lực như Von Hess? Những tài liệu tôi lấy được... chúng không chỉ là danh sách. Chúng là công thức hóa học cho một loại khí độc không màu, không mùi, có khả năng tiêu diệt toàn bộ một sư đoàn trong vài phút. Ông ta định bán nó cho bất cứ bên nào trả giá cao nhất để khơi mào một cuộc chiến tranh ở châu Âu."
Aris lấy từ trong túi áo ra một tập hồ sơ mỏng, đã bị thấm đẫm máu từ vết thương của ông ta. "Tôi đã định đốt nó. Nhưng nếu tôi chết, sự thật này sẽ biến mất mãi mãi. Sterling, ông là một quân nhân. Ông biết chiến tranh tàn khốc thế nào. Ông có muốn thứ này rơi vào tay những chính trị gia điên rồ không?"
Victor đứng lặng người trong giây lát. Những ký ức về những cánh đồng đầy tử khí ở Kandahar hiện về trong tâm trí ông. Những người lính trẻ tuổi chết trong đau đớn mà không biết kẻ thù của mình là ai. Ông hiểu sự nguy hiểm của thứ mà Aris đang cầm.
"Đưa nó cho tôi," Victor nói, giọng ông thấp xuống nhưng đầy quyết đoán. "Tôi sẽ đảm bảo nó không bao giờ được sử dụng."
"Làm sao tôi tin ông?" Aris nhìn vào mắt Victor. "Ông được thuê để bảo vệ nó."
"Tôi được thuê để bảo vệ Nam tước. Nam tước đã chết. Hợp đồng của tôi đã kết thúc. Hiện tại, tôi chỉ là một người đang cố gắng ngăn chặn một thảm họa."
Aris nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn Victor. Một sự im lặng kéo dài bao trùm phòng thí nghiệm, chỉ có tiếng máy phát điện vẫn nổ đều đều. Cuối cùng, Aris thở dài và đặt tập hồ sơ lên bàn.
"Lấy đi. Và chạy nhanh đi. Tôi đã kích hoạt chế độ quá tải của máy phát điện. Trong năm phút nữa, áp suất hơi nước sẽ làm nổ tung căn hầm này. Đó là cách duy nhất để xóa sạch những vết nhơ này."
Victor liếc nhìn chiếc đồng hồ áp suất trên máy phát điện. Kim đồng hồ đang nhích dần vào vạch đỏ với tốc độ đáng báo động.
"Ông cũng phải đi cùng tôi, Aris. Vết thương của ông cần được xử lý."
"Không," Aris lắc đầu, ngồi bệt xuống sàn. "Tôi đã hoàn thành mục đích của mình. Tôi đã tiêm cho mình một liều thuốc ngủ mạnh trước khi ông vào đây. Tôi muốn ở lại với những bóng ma của mình."
Victor biết ông không có thời gian để tranh luận. Ông vớ lấy tập hồ sơ, nhét vào trong áo gile, rồi lao về phía lối đi ban đầu.
"Sterling!" Aris gọi với theo.
Victor khựng lại.
"Hãy cẩn thận với Phu nhân Eleanor," Aris nói với hơi thở yếu ớt. "Bà ta không phải là nạn nhân của sự tống tiền. Bà ta là người đại diện cho tập đoàn sẽ mua loại khí độc này. Bà ta mới là kẻ thực sự điều khiển ngài Dupont."
Victor gật đầu dứt khoát rồi xoay người chạy ngược lại đường hầm. Phổi ông nóng rát vì không khí thiếu oxy và sự vận động cường độ cao. Khi ông thoát ra khỏi lối đi bí mật và bước vào sảnh lớn của dinh thự, quản gia Hans và những vị khách vẫn đang đứng đó trong trạng thái hoang mang.
"Mọi người nghe đây!" Victor hét lớn. "Rời khỏi dinh thự ngay lập tức! Đi ra phía chuồng ngựa, đó là nơi vững chãi nhất nếu có chấn động. Nhanh lên!"
"Chuyện gì đang xảy ra?" Đại tá Miller hỏi, tay vẫn nắm chặt gậy chống.
"Một vụ nổ hơi nước sắp xảy ra dưới lòng đất! Di chuyển ngay!"
Sự hoảng loạn bùng nổ. Những vị khách thượng lưu giờ đây không còn giữ được vẻ lịch lãm, họ xô đẩy nhau chạy ra cửa chính, bất chấp bão tuyết bên ngoài. Victor quan sát đám đông. Ông thấy kỹ sư Dupont đang bị Hans áp giải, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Phu nhân Eleanor.
Ông nhìn về phía cầu thang. Một bóng người mặc áo choàng đen đang nhanh chóng di chuyển lên tầng trên—hướng phòng của Nam tước.
"Bà ta vẫn còn muốn tìm cái hộp đồng," Victor nghĩ thầm. Ông không đuổi theo. Ông biết rằng thời gian không còn đủ.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất. Sàn nhà của dinh thự Von Hess rung chuyển dữ dội. Những bức tranh trên tường rơi xuống, bụi thạch cao từ trần nhà đổ sập như mưa. Victor lao ra cửa chính ngay khi một phần của sảnh lớn bắt đầu nứt toác.
Ông chạy ra sân tuyết, nơi những vị khách đang co cụm lại gần chuồng ngựa. Một tiếng nổ thứ hai, lớn hơn nhiều, xé toạc màn đêm. Một cột lửa và khói bốc lên từ phía lò sưởi của dinh thự, bắn tung những mảnh đá và gỗ vào không trung. Dinh thự Von Hess, biểu tượng của sự giàu sang và quyền lực đen tối, đang sụp đổ dần trong biển lửa và tuyết trắng.
Victor đứng trong tuyết, hơi thở hổn hển. Ông đưa tay chạm vào tập hồ sơ trong ngực áo. Nó vẫn ở đó, lạnh lẽo và nặng nề.
Trận bão tuyết vẫn tiếp tục gào thét, như muốn chôn vùi tất cả những bằng chứng về những gì đã xảy ra đêm nay. Victor nhìn về phía đống đổ nát đang rực cháy. Ông biết rằng vụ án này đã kết thúc về mặt vật lý, nhưng những hệ quả của nó sẽ còn đeo bám ông lâu dài.
"Ngài Sterling," quản gia Hans bước lại gần, gương mặt ông ta đen sạm vì khói nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự chuẩn mực. "Mọi người đều đã an toàn. Ngoại trừ... Phu nhân Eleanor và bác sĩ Aris."
"Họ đã chọn con đường của mình, Hans," Victor đáp, giọng ông trống rỗng.
"Ngài sẽ làm gì với tập tài liệu đó?"
Victor không trả lời ngay. Ông nhìn vào ngọn lửa đang tàn dần dưới sức mạnh của tuyết.
"Tôi sẽ thực hiện một cuộc phân tích hóa học cuối cùng," Victor nói, đôi mắt ông phản chiếu ánh lửa. "Để xem liệu nhân loại đã sẵn sàng cho sự thật này chưa. Hoặc có lẽ, một số bí mật tốt nhất nên được để lại dưới lớp băng của vùng Alps này."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mù, đội cứu hộ từ thung lũng đã tìm thấy nhóm người đang co quắp trong chuồng ngựa. Họ thấy một người đàn ông cao gầy, mặc áo xám tro, đang đứng một mình trên đỉnh đèo.
Trong tay người đàn ông đó là một đống tro đen nhỏ đang bị gió thổi bay đi. Victor Sterling đã đưa ra quyết định của mình. Không có công thức nào được cứu lại. Không có vũ khí nào được sinh ra từ cái chết của Nam tước Von Hess.
Chỉ còn lại một cựu đặc nhiệm, với một cuốn sổ tay đầy những dữ liệu logic, và một vụ án mà thế giới sẽ chỉ biết đến qua những lời đồn thổi về một đêm kinh hoàng tại dinh thự của những bóng ma.