MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của những bóng maChương 5: DƯ CHẤN CỦA SỰ THẬT

Bản giao hưởng của những bóng ma

Chương 5: DƯ CHẤN CỦA SỰ THẬT

1,736 từ · ~9 phút đọc

Tiếng còi tàu hơi nước rú vang, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ bến cảng Calais. Victor Sterling đứng trên boong tàu, chiếc áo khoác dạ dài màu xám tro của ông bay lất phất trong gió biển mặn chát. Ba ngày đã trôi qua kể từ khi dinh thự Von Hess sụp đổ trên đỉnh Alps, nhưng mùi khói khét và cái lạnh thấu xương của tuyết dường như vẫn còn bám chặt vào từng thớ vải trên người ông.

Phía sau ông, lục địa châu Âu đang lùi xa dần. Tuy nhiên, Victor biết rõ rằng những bóng ma của vụ án không hề ở lại trong đống đổ nát đó. Chúng đang theo đuổi ông, ẩn nấp dưới những chiếc mũ phớt của những người đàn ông đi lại trên boong tàu hay trong những ánh nhìn quá đỗi tò mò của các hành khách hạng nhất.

Victor đưa tay chạm vào túi áo gile bên trong. Tập hồ sơ gốc đã bị ông đốt cháy trong đêm bão tuyết, nhưng những dữ liệu quan trọng nhất—những hằng số hóa học, sơ đồ cấu trúc phân tử và các tọa độ của những cơ sở sản xuất ngầm—đã được ông ghi chép lại bằng một hệ thống ký hiệu mã hóa riêng trong cuốn sổ tay bọc da nhỏ. Là một cựu đặc nhiệm, Victor hiểu rằng sự thật là một loại vũ khí, và nếu không biết cách cầm nó, người sở hữu sẽ bị đứt tay trước khi kịp tự vệ.

Khi tàu cập bến Dover, Victor không chọn chuyến tàu nhanh nhất về London. Thay vào đó, ông bắt một chuyến xe ngựa địa phương đi vòng qua vùng ven biển Canterbury. Đây là một kỹ thuật "cắt đuôi" cổ điển: di chuyển không theo lộ trình cố định và thay đổi phương tiện liên tục để buộc bất kỳ kẻ theo dõi nào phải lộ diện.

Mười giờ tối, Victor mới đặt chân đến căn hộ của mình tại phố Baker, London. Không gian bên trong vẫn giữ nguyên trạng thái tĩnh lặng và ngăn nắp tuyệt đối như lúc ông rời đi. Tuy nhiên, ngay khi bước qua ngưỡng cửa, Victor dừng lại.

Mắt ông quét nhanh xuống sàn nhà. Sợi tóc mỏng mà ông đã kẹp giữa khe cửa trước khi đi đã biến mất. Lớp bụi mỏng trên chiếc bàn gỗ cạnh lối vào có một vệt mờ nhỏ, dài khoảng năm centimet—dấu hiệu của một chiếc găng tay lụa vừa mới lướt qua.

Victor không bật đèn. Ông rút khẩu Webley từ bao da, ngón tay cái khẽ kéo búa đập ra sau một cách êm ái. Ông di chuyển trong bóng tối, bước chân không gây ra bất kỳ tiếng động nào trên thảm.

"Tôi đã pha trà rồi, ngài Sterling. Và tôi tin là nó vẫn còn đủ ấm."

Một giọng nói phụ nữ vang lên từ phía chiếc ghế bành đối diện lò sưởi. Giọng nói mang âm hưởng quý tộc Luân Đôn, sắc sảo và hoàn toàn làm chủ tình hình.

Victor không hạ súng. Ông dùng tay trái bật một que diêm, châm vào ngọn đèn dầu trên bàn. Ánh sáng vàng vọt bùng lên, soi rõ người phụ nữ đang ngồi thư thái trên ghế. Đó là Phu nhân Eleanor. Bà ta không còn vẻ hoảng loạn hay bộ dạng xộc xệch của đêm nổ tung dinh thự. Giờ đây, bà diện một bộ váy dạ hội màu xanh navy thẫm, cổ đeo chuỗi ngọc trai lấp lánh, trông như thể vừa bước ra từ một buổi tiệc tại cung điện Buckingham.

"Làm thế nào bà thoát khỏi dinh thự?" Victor hỏi, họng súng vẫn chỉ thẳng vào giữa trán bà ta.

Eleanor khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy tính toán. "Ông thực sự nghĩ rằng một người phụ nữ như tôi lại không chuẩn bị cho mình một lối thoát sao? Dinh thự Von Hess có ba đường hầm bí mật, Sterling. Bác sĩ Aris chỉ biết cái cũ nhất. Tôi biết cái mà Nam tước dùng để vận chuyển hàng hóa."

"Bà đến đây để tìm tập hồ sơ," Victor hạ súng nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu. "Nhưng bà đã muộn. Nó đã thành tro bụi dưới lớp tuyết vùng Alps."

"Đừng dùng những lời nói dối trẻ con đó với tôi," Eleanor đứng dậy, bước lại gần Victor. "Ông là một nhà khoa học của những con số và logic. Ông sẽ không bao giờ tiêu hủy một kho tàng tri thức quý giá như vậy mà không giữ lại bản sao. Tập đoàn của tôi sẵn sàng trả cho ông một cái giá mà ngay cả chính phủ Anh cũng không thể đáp ứng."

"Tập đoàn của bà đang tìm cách biến châu Âu thành một lò sát sinh bằng khí độc," Victor đáp, giọng ông vang lên như tiếng chuông đồng. "Tôi đã thấy những gì Nam tước làm dưới căn hầm đó. Tôi đã thấy sự đau đớn của Aris. Khoa học mà bà nói đến là một sự sỉ nhục đối với nhân loại."

"Nhân loại chỉ tiến bộ thông qua sự sợ hãi, Sterling," Eleanor phản bác, đôi mắt bà ta long sòng sọc. "Vũ khí càng đáng sợ, hòa bình càng kéo dài vì không ai dám nổ súng trước. Ông đang ngăn cản sự cân bằng quyền lực của thế giới."

"Tôi chỉ đang ngăn cản một cuộc thảm sát."

Victor bước tới bàn làm việc, mở cuốn sổ tay của mình ra ngay trước mặt bà ta. "Bà muốn những con số này? Được thôi. Nhưng bà nên biết một điều về hóa học: sự ổn định của khí độc Von Hess phụ thuộc vào một hằng số nhiệt động lực học mà chỉ Nam tước biết cách cân bằng trong môi trường thực tế. Nếu không có thông số đó, bất kỳ kẻ nào cố gắng sản xuất nó sẽ chỉ tạo ra một vụ nổ tự sát."

Gương mặt Eleanor đanh lại. "Ông đang đe dọa tôi?"

"Tôi đang đưa ra một cảnh báo kỹ thuật. Bà có thể lấy cuốn sổ này, nhưng tôi đảm bảo trong vòng mười lăm phút, mật vụ của Cục tình báo quân đội sẽ có mặt tại đây. Tôi đã gửi một bức điện mã hóa từ Dover cho Đại tá Miller—người mà bà lầm tưởng là một gã quân nhân nát rượu, nhưng thực chất lại là chỉ huy bộ phận phản gián của Bộ Chiến tranh."

Sự tự tin trên gương mặt Eleanor bắt đầu rạn nứt. Bà ta nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn dầu của phố xá London đang mờ ảo trong sương. Tiếng móng ngựa gõ dồn dập trên đường phố mỗi lúc một gần hơn.

"Ông đã sắp xếp tất cả ngay từ trên tàu," Eleanor rít qua kẽ răng.

"Logic luôn đi trước hành động một bước, thưa phu nhân," Victor lạnh lùng đáp. "Bà đã phạm sai lầm khi nghĩ rằng tôi là một thám tử tư bình thường. Tôi là một quân nhân, và trong chiến trường của tôi, không có chỗ cho những kẻ buôn bán cái chết."

Tiếng đập cửa vang lên rầm rập từ tầng dưới. Eleanor biết mình đã rơi vào cái bẫy mà Victor giăng ra. Bà ta nhanh chóng lấy từ trong ví ra một chiếc khăn tẩm thuốc mê, định áp vào mặt mình để tự sát hoặc trốn chạy qua cửa sổ, nhưng Victor đã nhanh hơn. Ông nắm chặt cổ tay bà ta, tước lấy chiếc khăn.

"Pháp luật sẽ phán xét bà, không phải là cái chết dễ dàng này."

Cánh cửa căn hộ bật mở. Đại tá Miller dẫn đầu một nhóm binh sĩ trang bị vũ khí bước vào. Ông ta nhìn quanh phòng, gật đầu chào Victor.

"Anh làm tốt lắm, Sterling. Chúng tôi đã bắt giữ toàn bộ mạng lưới của bà ta tại bến cảng."

"Còn tập tài liệu?" Miller hỏi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.

Victor cầm cuốn sổ tay lên, lật qua vài trang rồi ném nó vào lò sưởi đang cháy âm ỉ. Những trang giấy mỏng bùng cháy rực rỡ, biến thành những mảnh than đen trong tích tắc.

"Nó đã biến mất hoàn toàn, thưa Đại tá. Thế giới chưa sẵn sàng cho thứ này, và tôi tin rằng nó cũng không bao giờ nên sẵn sàng."

Miller nhìn ngọn lửa, thở dài một tiếng nhưng không ngăn cản. "Có lẽ anh đúng. Một số bí mật nên được chôn vùi cùng với những kẻ tạo ra chúng."

Sáng hôm sau, London bừng tỉnh trong ánh nắng nhạt màu của mùa đông. Victor Sterling ngồi tại quán cà phê quen thuộc gần công viên Hyde Park. Trên bàn là tờ báo "The Times" với dòng tít lớn về vụ nổ tại dinh thự vùng Alps, được cho là do sự cố rò rỉ khí gas tự nhiên. Không một chữ nào nhắc đến khí độc, đến tập đoàn của Eleanor hay đến những bí mật dưới lòng đất.

Victor nhấp một ngụm trà Earl Grey nóng hổi. Ông cảm nhận được sự yên bình giả tạo của thành phố. Phía sau vẻ hào nhoáng của thế kỷ 19, những bánh răng của quyền lực và tham vọng vẫn đang âm thầm chuyển động.

Ông lấy ra một cuốn sổ tay mới, trang đầu tiên vẫn còn trắng tinh. Ông đặt bút xuống, bắt đầu ghi lại dòng chữ đầu tiên: "Vụ án dinh thự Von Hess - Những kết luận về sự tha hóa của khoa học."

Ông biết rằng công việc của mình chưa kết thúc. Những vụ án kinh điển và đáng sợ khác vẫn đang ẩn giấu trong những ngõ tối của London, Paris hay Vienna. Và chừng nào những bí mật đen tối còn đe dọa đến trật tự của thế giới, Victor Sterling sẽ vẫn là người đứng ra để giải mã chúng, bằng sự lạnh lùng của logic và sự chuẩn xác của một người đã từng đi qua cõi chết.

Tiếng chuông đồng hồ Big Ben vang lên, trầm hùng và uy nghiêm. Victor đứng dậy, chỉnh lại chiếc mũ phớt, bước hòa vào dòng người trên phố. Bóng dáng cao gầy của ông nhanh chóng tan biến vào màn sương, chuẩn bị cho một hành trình mới, một vụ án mới mà ở đó, sự thật luôn là phần thưởng cay đắng nhất.