MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của những bóng maChương 10: BÓNG MA Ở BERLIN

Bản giao hưởng của những bóng ma

Chương 10: BÓNG MA Ở BERLIN

1,477 từ · ~8 phút đọc

Berlin năm 1892 là một đại công trường của sắt thép và những tham vọng đế chế. Những ống khói nhà máy vươn cao như những ngón tay đen kịt đâm vào bầu trời xám xịt của vùng Prussia. Tiếng máy móc vận hành từ các xưởng cơ khí của Siemens & Halske tạo ra một nhịp đập cơ khí không ngừng nghỉ, biến thành phố này thành trái tim kỹ thuật của cả châu Âu. Nếu Zurich là nơi giữ tiền, thì Berlin chính là nơi biến tiền thành sức mạnh vật chất.

Victor Sterling bước xuống ga tàu Friedrichstrasse, chiếc áo khoác dạ đen của ông bị bao phủ bởi một lớp bụi than mỏng. Hans xách hai chiếc vali, đôi mắt ông liếc nhanh qua những toán cảnh sát Phổ (Schutzmannschaft) đang tuần tra với vẻ mặt nghiêm nghị và những chiếc mũ cọc nhọn đặc trưng.

"Berlin không giống những nơi khác, ngài Sterling," Hans nói nhỏ, hơi thở tạo thành làn khói trắng trong không khí lạnh buốt. "Ở đây, trật tự không chỉ là một khái niệm, nó là một tôn giáo."

"Chính vì thế mà kẻ như 'M' sẽ cảm thấy an toàn nhất ở đây, Hans," Victor đáp, mắt ông quan sát một chiếc xe điện vừa chạy qua—một minh chứng cho sự hiện đại hóa vượt bậc của Berlin. "Hắn cần sự chính xác của người Đức để hiện thực hóa bản phác thảo cuối cùng của Von Hess. Một động cơ nhiệt nổ có khả năng thay đổi hoàn toàn vận tốc của chiến tranh."

Điểm đến của họ là Viện Khoa học Hoàng gia Phổ, nơi đang diễn ra Hội nghị Khoa học Năng lượng Toàn cầu. Victor bước vào tòa sảnh lớn của Viện, nơi những cột đá cẩm thạch cao vút treo đầy những bản vẽ kỹ thuật về máy hơi nước và các tua-bin điện. Ông không đến đây với tư cách một thám tử, mà là một học giả thỉnh giảng về động lực học từ London.

Victor dừng lại trước sơ đồ hệ thống cung cấp năng lượng của tòa nhà. Ông nhận thấy một điểm bất thường: lượng tiêu thụ khí gas và điện năng của phòng thí nghiệm số 12 cao gấp ba lần so với các phòng khác, mặc dù theo lịch trình, nó đang được niêm phong để bảo trì.

"Phòng thí nghiệm số 12," Victor lẩm bẩm. "Nơi tập trung các biến số."

Ông và Hans bí mật tiếp cận khu vực kỹ thuật phía sau tòa nhà. Victor lấy ra một thiết bị nhỏ mà ông tự chế tác—một loại ống nghe địa chấn sơ khai (seismograph) dùng để phát hiện những rung động tần số cao xuyên qua vách tường đá.

"Nghe này," Victor đưa một đầu ống nghe cho Hans.

Tiếng động không phải là tiếng piston của máy hơi nước thông thường. Nó là một chuỗi những tiếng nổ cực nhanh, đều đặn và có cường độ áp suất cực lớn.

"Đó là chu trình đốt cháy trong," Victor nhận định, gương mặt ông trở nên căng thẳng. "Von Hess đã thành công trong việc hóa lỏng các hợp chất hydrocarbon nồng độ cao. Hắn không dùng hơi nước nữa, hắn dùng sự bùng nổ của hóa chất."

Họ đột nhập vào phòng thí nghiệm thông qua hệ thống đường ống dẫn khí. Bên trong, căn phòng tràn ngập ánh sáng xanh từ các ống nghiệm điện hóa. Ở trung tâm phòng là một cỗ máy bằng thép sáng loáng, với các piston chuyển động với tốc độ mà mắt thường khó lòng theo dõi được. Đứng cạnh cỗ máy là một người đàn ông mặc áo choàng trắng, nhưng tư thế của ông ta không phải của một nhà khoa học; nó là tư thế của một người nắm giữ quyền sinh sát.

"Tôi đã đợi anh từ Zurich, ngài Sterling," người đàn ông quay lại.

Victor sững người. Người đàn ông đó có gương mặt giống hệt Nam tước Von Hess, kẻ lẽ ra đã chết trong vụ nổ tại Alps. Nhưng có một điểm khác biệt: đôi mắt ông ta không có sẹo, và ông ta trông trẻ hơn mười tuổi.

"Con trai của Von Hess?" Victor hỏi, khẩu súng Webley đã nằm gọn trong tay.

"Tôi là bản sao hoàn thiện của cha tôi, cả về trí tuệ lẫn tham vọng," hắn cười, một nụ cười không hề có hơi ấm. "Danh tính 'M' mà anh hì hục truy đuổi bấy lâu nay... thực chất chỉ là một mật mã cho 'Machinery' (Máy móc). Chúng tôi tin rằng con người là một mắt xích yếu kém. Thế giới cần được điều hành bởi những động cơ không biết mệt mỏi và những thuật toán không biết sai lầm."

Hắn chỉ tay về phía cỗ máy. "Đây là Động cơ Hủy diệt. Chỉ cần một lít nhiên liệu chiết xuất từ công thức của cha tôi, nó có thể đẩy một cỗ xe bọc thép chạy xuyên qua biên giới trong vài giờ. Anh đã phá hủy tài chính của chúng tôi ở Zurich, nhưng ở Berlin, chúng tôi chế tạo ra quyền lực mới."

Victor không bị phân tâm bởi lời nói. Ông quan sát hệ thống làm mát của cỗ máy. Đó là một mê cung các ống đồng chứa nước lạnh. Với kiến thức về áp suất và nhiệt độ, Victor biết rằng điểm yếu của mọi cỗ máy tốc độ cao chính là sự quá nhiệt cục bộ.

"Cỗ máy của anh rất ấn tượng, Von Hess con," Victor nói, từ từ di chuyển về phía van xả áp suất chính. "Nhưng anh đã quên mất định luật thứ hai của nhiệt động lực học. Sự hỗn loạn (entropy) luôn tăng lên trong một hệ thống kín. Anh đang cố gắng điều khiển sự bùng nổ, nhưng anh chưa tính đến sự giãn nở không đồng đều của các hợp kim rẻ tiền mà anh dùng để lắp ráp nó."

"Anh đang nói nhảm gì vậy?" Von Hess con nhíu mày.

"Tôi đang nói về sự sai lệch của các con số," Victor đột ngột nổ súng.

Viên đạn không nhắm vào Von Hess, mà nhắm vào van điều tiết nhiệt của hệ thống làm mát. Nước lạnh phun ra xối xả, tạo thành một màn sương dày đặc khi gặp hơi nóng. Victor lao tới, dùng một thanh sắt bẩy mạnh vào trục khuỷu đang quay của cỗ máy.

Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Kim loại va chạm vào kim loại tạo ra những tia lửa điện xanh loét. Áp suất trong buồng đốt tăng vọt khi hệ thống làm mát bị vô hiệu hóa.

"Chạy mau, Hans!" Victor hét lớn.

Von Hess con điên cuồng lao vào cố gắng cứu lấy đứa con tinh thần của mình, nhưng đã quá muộn. Cỗ máy bắt đầu rung chuyển dữ dội, các bu lông bắn ra như những viên đạn.

Victor và Hans nhảy qua cửa sổ ngay khi một vụ nổ áp suất cực lớn xảy ra. Toàn bộ phòng thí nghiệm số 12 bị thổi bay, những bản thiết kế cuối cùng của Von Hess biến thành những mảnh giấy cháy đen rơi lả tả giữa tuyết Berlin.

Họ nấp sau một bức tường đá dày khi những tiếng còi báo động vang lên khắp Viện Khoa học. Von Hess con đã biến mất trong đống đổ nát, không biết là chết hay đã tẩu thoát qua một lối đi bí mật khác.

"Ngài Sterling, chúng ta đã phá hủy nó?" Hans hỏi, hơi thở hổn hển.

"Chúng ta đã phá hủy cỗ máy, nhưng ý tưởng về nó đã được gieo rắc," Victor nhìn vào đống tro tàn. "Trận chiến này không còn là về một cá nhân hay một tổ chức nữa. Nó là cuộc chiến chống lại sự tha hóa của công nghệ."

Trên đường rời khỏi Berlin, Victor nhận được một bưu thiếp gửi đến địa chỉ hòm thư bí mật của mình. Mặt sau chỉ có một biểu đồ hình sin của một nhịp tim và dòng chữ: "Số thập phân không bao giờ kết thúc. Hẹn gặp lại tại London. - M"

Victor xé nát tấm bưu thiếp, để gió Berlin cuốn đi những mảnh giấy vụn. Ông biết rằng mình đang quay trở về nơi bắt đầu. 'M' vẫn còn sống, và cuộc đấu trí giữa logic con người và sự tàn khốc của máy móc chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tàu rời Berlin khi bình minh vừa hé rạng. Victor ngồi trong toa tàu, tay cầm cây bút chì, bắt đầu phác thảo lại sơ đồ của một hệ thống mới—một hệ thống không dùng để phá hoại, mà để bảo vệ. Những con số lại bắt đầu nhảy múa trong đầu ông, dẫn lối cho thám tử trở về với sương mù phố Baker, nơi vụ án cuối cùng đang chờ đợi.