Ba tháng sau những sự kiện rúng động tại phố Baker, sương mù London dường như đã bớt đi phần u ám. Bản báo cáo cuối cùng về mạng lưới của Moriarty đã được gửi đến Bộ Chiến tranh, ẩn dưới tiêu đề khô khan: "Khảo sát về sự sai lệch của các hệ thống cơ khí thế kỷ 19". Victor Sterling không muốn sự nổi tiếng; đối với ông, một vụ án được giải quyết xong là một phương trình đã tìm ra nghiệm số, và việc lưu giữ nó trong bóng tối đôi khi là cách tốt nhất để bảo vệ thế giới.
Căn hộ số 221B đã được sửa chữa lại. Những vết cháy xém trên sàn gỗ được che phủ bởi một tấm thảm Ba Tư mới do chính ông lão Isaac gửi tặng từ Istanbul. Victor ngồi bên cửa sổ, tay cầm một phong bì đóng dấu bưu điện từ New York. Bên cạnh ông là một tách trà bốc khói nghi ngút, và Hans đang tỉ mỉ lau chùi bộ dụng cụ đo lường quang học.
"Ngài thực sự sẽ đi sao, ngài Sterling?" Hans hỏi, giọng ông trầm xuống. "London đang yên bình, và Đại tá Miller nói rằng họ sẽ cung cấp cho ngài một vị trí cố vấn trọn đời tại Viện Khoa học Hình sự."
Victor mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Sự yên bình chỉ là một trạng thái tạm thời của một hệ thống đang chờ đợi một cú hích mới, Hans. Miller muốn giữ tôi lại để kiểm soát trí tuệ của tôi, giống như cách Moriarty đã muốn làm. Nhưng công lý không thể bị giam cầm trong các văn phòng của chính phủ."
Ông mở bức thư từ New York. Bên trong không phải là chữ viết, mà là một bức ảnh chụp từ xa một công trình đang được xây dựng tại Long Island. Đó là một tòa tháp cao vút với những vòng kim loại kỳ lạ ở trên đỉnh. Phía sau bức ảnh có ghi một dòng chữ ngắn bằng mực tím: "Năng lượng không dây là tương lai, nhưng trong tay kẻ xấu, nó là cái chết từ trên không. Hãy đến trước khi mặt trời lặn vào thế kỷ mới. - N.T."
"Nikola Tesla," Victor thầm thì. "Người duy nhất có bộ óc vượt xa cả Von Hess và Moriarty."
Victor đứng dậy, bước lại phía chiếc vali bằng thép đã cùng ông đi qua khắp châu Âu. Ông lấy ra một cuốn sổ tay mới, bìa da màu đen bóng. Trên trang đầu tiên, ông không ghi tên vụ án, mà ghi một tọa độ địa lý dẫn đến cảng New York.
"Chúng ta sẽ đi, Hans. Nhưng lần này, chúng ta không đối đầu với những chiếc máy hơi nước lỗi thời. Chúng ta sẽ đối đầu với điện xoay chiều và những làn sóng vô hình."
Trước khi rời khỏi Anh quốc, Victor đã thực hiện một chuyến đi cuối cùng đến nghĩa trang Highgate. Ông đứng trước một ngôi mộ không tên, nơi thi thể của Moriarty được chôn cất theo một thỏa thuận bí mật với chính quyền. Ông đặt lên mộ một chiếc đồng hồ quả quýt đã hỏng—chiếc đồng hồ mà ông đã lấy từ hiện trường vụ nổ ở Berlin.
"Mọi cỗ máy đều có điểm dừng, Moriarty," Victor nói nhỏ. "Và mọi tham vọng đều bị nghiền nát bởi quy luật của thời gian."
Trong đầu Victor, ông bắt đầu tóm lược lại các mắt xích của chuỗi vụ án kéo dài từ dãy Alps đến London.
Dinh thự Von Hess: Nơi hóa học bị biến thành vũ khí đầu độc.
Orient Express: Nơi cơ khí bị lợi dụng để đánh lừa không gian.
Istanbul: Nơi quang học được dùng để che giấu bí mật quân sự.
Vienna: Nơi kiến trúc và tâm lý bị tha hóa để kiểm soát trí não.
Zurich: Nơi tài chính trở thành mạch máu của sự hủy diệt.
Berlin: Nơi động cơ nhiệt nổ mở ra kỷ nguyên của chiến tranh tốc độ.
London: Nơi điện năng suýt nữa đã biến thành một bản án tử hình.
Mỗi vụ án là một mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn về một thế giới đang tiến hóa quá nhanh so với đạo đức của nó. Victor Sterling nhận ra rằng vai trò của mình không chỉ là một thám tử, mà là một "điều tiết viên" (governor) trong bộ máy của nhân loại, ngăn không cho tốc độ của tiến bộ làm nổ tung nồi hơi của nền văn minh.
Cảng Southampton nhộn nhịp với những chuyến tàu viễn dương khổng lồ. Con tàu RMS Teutonic đang chờ đợi để đưa những hành khách hạng nhất vượt Đại Tây Dương. Victor Sterling bước lên cầu tàu, chiếc gậy chống bằng gỗ mun gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ.
Khi ông chuẩn bị bước vào khoang tàu, một người đàn ông mặc áo choàng dài, đội mũ phớt che khuất nửa mặt, lướt ngang qua ông. Người đó khẽ chạm vào vai Victor và để lại một mảnh giấy nhỏ trong tay ông.
Victor mở mảnh giấy ra. Chỉ có một phương trình toán học đơn giản về sự giao thoa của các sóng. Nhưng dưới phương trình đó là một ký hiệu nhỏ: một chữ M được bao quanh bởi một vòng tròn điện tích.
"Hắn vẫn còn sống," Hans nói, tay nắm chặt bao súng khi thấy sắc mặt của chủ nhân thay đổi.
"Không phải hắn," Victor nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi con tàu sẽ hướng tới. "Moriarty đã chết, nhưng tổ chức của hắn đã chuyển hóa. 'M' bây giờ không còn là một cá nhân. Nó là 'The Multinational' (Đa quốc gia). Một mạng lưới mới đang hình thành tại Mỹ, nơi tiền bạc và công nghệ đang kết hợp với nhau ở một quy mô mà châu Âu chưa bao giờ thấy."
Victor Sterling không hề tỏ ra sợ hãi. Ngược lại, một luồng năng lượng mới chảy qua huyết quản ông. Những ẩn số mới chính là thứ duy nhất khiến trí tuệ của ông cảm thấy được sống.
"Hãy chuẩn bị bộ đo quang phổ và máy phân tích điện trường, Hans. Cuộc đấu trí tại Tân Thế giới sẽ yêu cầu chúng ta phải chính xác đến từng phần triệu của một milimet."
KẾT THÚC CỦA MỘT KHỞI ĐẦU
Con tàu Teutonic hú lên một hồi còi dài, từ từ rời bến. Victor Sterling đứng ở đuôi tàu, nhìn về phía bờ biển nước Anh đang mờ dần. Ông lấy ra một chiếc kính viễn vọng nhỏ, điều chỉnh tiêu cự để quan sát những vì sao đang bắt đầu hiện rõ trên bầu trời đêm.
Trong vũ trụ bao la, những ngôi sao di chuyển theo những quỹ đạo toán học hoàn hảo, không có sự lừa dối, không có sự tham lam. Victor luôn tìm thấy sự an ủi trong trật tự của các thiên thể. Ông biết rằng dù con người có cố gắng tạo ra bao nhiêu sự hỗn loạn, thì cuối cùng, logic và sự thật vẫn sẽ là lực hấp dẫn kéo mọi thứ về đúng vị trí của nó.
"Ngài đang nghĩ gì vậy, ngài Sterling?" Hans hỏi khi thấy ông đứng lặng yên quá lâu.
"Tôi đang nghĩ về con số 0, Hans. Nó là nơi bắt đầu, cũng là nơi kết thúc. Mọi vụ án đều bắt đầu từ một sự trống rỗng của thông tin, và kết thúc khi mọi ẩn số đều bị triệt tiêu."
Victor Sterling khép chiếc kính viễn vọng lại. Ông quay lưng về phía quá khứ và bước vào khoang tàu, hướng tới tương lai của thế kỷ 20 đang cận kề. Những con số lại bắt đầu nhảy múa trong tâm trí ông, dệt nên những giả thuyết mới cho một chương mới của cuộc đời—một chương mang tên: "Trận chiến điện từ tại Manhattan".
Màn đêm buông xuống trên Đại Tây Dương, nhưng trong cabin của Victor Sterling, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng. Ánh sáng của sự thật sẽ không bao giờ tắt, chừng nào còn một trí tuệ dám đương đầu với bóng tối để giải mã nó.