MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng của những bóng maChương 15: LỜI BẠT TỪ PHỐ BAKER – DI SẢN CỦA LOGIC

Bản giao hưởng của những bóng ma

Chương 15: LỜI BẠT TỪ PHỐ BAKER – DI SẢN CỦA LOGIC

1,435 từ · ~8 phút đọc

Mười năm đã trôi qua kể từ khi tiếng sét cuối cùng rền vang trên rặng núi Rockies. London bước vào năm 1902 với một diện mạo hoàn toàn khác. Những chiếc xe ngựa kéo bắt đầu nhường chỗ cho những cỗ xe hơi chạy bằng động cơ đốt trong khạc ra những luồng khói xanh; ánh sáng đèn gas vàng vọt đã bị thay thế gần như hoàn toàn bằng những bóng đèn dây tóc vonfram trắng sáng trên khắp các đại lộ. Thế giới đang vận hành với một tốc độ mà mười năm trước người ta chỉ có thể thấy trong những giấc mơ điên rồ nhất của Von Hess hay Tesla.

Tại căn hộ số 221B phố Baker, thời gian dường như trôi chậm lại. Victor Sterling giờ đây đã ở độ tuổi ngũ tuần, mái tóc ông đã điểm những sợi bạc trắng ở hai bên thái dương, nhưng đôi mắt xám thép vẫn giữ nguyên độ sắc lẹm của một lưỡi dao mổ. Ông không còn trực tiếp tham gia vào những cuộc rượt đuổi nghẹt thở hay những vụ nổ dưới lòng đất, nhưng tầm ảnh hưởng của ông đã lan tỏa khắp các học viện cảnh sát từ Scotland Yard đến Interpol sơ khai.

"Ngài Sterling, có một kiện hàng từ Paris vừa được chuyển đến," Hans nói khi bước vào phòng khách. Hans giờ đây đã chậm chạp hơn, nhưng sự tận tụy của ông vẫn không hề thay đổi.

Victor đặt cuốn chuyên khảo về "Sự ứng dụng của quang phổ học trong việc xác định dư lượng thuốc nổ" xuống bàn. Ông cầm lấy con dao nhỏ, khéo léo rạch lớp giấy bọc kiện hàng. Bên trong là một mô hình thu nhỏ của một chiếc máy bay cánh kép bằng thép nhẹ, kèm theo một bức thư ngắn từ Orville Wright.

"Gửi ngài Sterling, những con số về khí động học mà ngài gửi cho chúng tôi năm ngoái đã giúp giải quyết vấn đề về độ ổn định của cánh đuôi. Chúng tôi sẽ bay vào năm tới. Trân trọng."

Victor mỉm cười, một nụ cười của sự mãn nguyện. Đây chính là cách ông bảo vệ thế giới trong mười năm qua: không phải bằng súng đạn, mà bằng cách hướng dẫn những bộ óc vĩ đại nhất đi đúng lộ trình của logic và đạo đức.

"Thế giới đang bay, Hans ạ. Chúng ta đã ngăn chặn được những cỗ máy giết người của 'M', để nhường chỗ cho những cỗ máy mang theo ước vọng của nhân loại," Victor nói, tay khẽ chạm vào cánh quạt nhỏ của mô hình.

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của ông. Đó là một nhịp gõ đều đặn, mang theo một sự chuẩn mực kỳ lạ. Victor khẽ cau mày; ông nhận ra nhịp điệu này. Nó không phải là nhịp của một khách hàng đang hoảng loạn, mà là nhịp của một người đang thực hiện một nghi thức.

Một người đàn ông bước vào. Anh ta trẻ tuổi, mặc bộ comple ba mảnh cắt may tinh xảo, tay cầm một chiếc vali da cao cấp. Gương mặt anh ta có một sự điềm tĩnh đến lạnh lùng, và trên môi là một nụ cười xã giao không chút cảm xúc.

"Chào ngài Sterling. Tôi là William Von Hess."

Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Hans ngay lập tức di chuyển đến gần giá để súng, nhưng Victor giơ tay ngăn lại.

"Con trai của kẻ mà tôi đã đối đầu ở Berlin?" Victor hỏi, ông vẫn ngồi yên trên ghế, tư thế thư thái nhưng mọi cơ bắp đều đã sẵn sàng cho một cuộc phản công.

"Cháu trai," người trẻ tuổi đính chính, anh ta đặt chiếc vali lên bàn và mở nó ra. Bên trong không phải là bom, cũng không phải là vũ khí hóa học. Đó là một xấp cổ phiếu và những bản thiết kế về một hệ thống lọc khí thải công nghiệp.

"Tôi không đến đây để trả thù cho một quá khứ điên rồ, thưa ngài. Tôi đến để trình bày một phương trình mới. Gia tộc Von Hess đã dành mười năm qua để chuộc lỗi. Chúng tôi đã chuyển đổi toàn bộ các nhà máy hóa chất thành các viện nghiên cứu y sinh. Chúng tôi đang tìm cách chữa trị những căn bệnh mà cha ông chúng tôi đã từng định dùng để tàn sát."

Victor Sterling nheo mắt, ông lấy chiếc kính lúp ra và bắt đầu soi vào các bản vẽ. Với kiến thức uyên thâm của mình, ông nhanh chóng nhận ra đây là những nghiên cứu thực sự nghiêm túc về vi sinh vật học và hóa học hữu cơ bền vững.

"Tại sao lại là tôi?" Victor hỏi sau một hồi im lặng.

"Vì ngài là người duy nhất trên thế giới này không bị lừa dối bởi những cảm xúc hay những lời hứa hẹn. Nếu ngài nói rằng những con số này là đúng, thì các nhà đầu tư tại Zurich và New York mới dám rót vốn. Chúng tôi cần cái ấn tín của Logic từ ngài."

Victor đứng dậy, đi lại phía lò sưởi. Ông nhìn vào bức ảnh cũ của mình chụp cùng Tesla ở Colorado. Ông nhận ra rằng cuộc chiến của ông chưa bao giờ thực sự kết thúc, nó chỉ chuyển từ hình thái tiêu diệt những cái ác lộ diện sang hình thái nuôi dưỡng những cái thiện đang mầm mống.

"Tôi sẽ kiểm tra toàn bộ số liệu này trong ba ngày," Victor nói, quay lại nhìn William. "Nếu tôi tìm thấy dù chỉ một sai số nhỏ có ý định dẫn đến việc tạo ra độc chất, tôi sẽ không chỉ từ chối mà sẽ phá hủy toàn bộ cơ nghiệp của anh như tôi đã làm với cha anh."

"Đó là lý do tôi ở đây, thưa ngài," William cúi đầu chào rồi rút lui, để lại một luồng gió mới trong căn hộ cũ kỹ.

Khi người thanh niên đi khỏi, Hans thở phào nhẹ nhõm. "Ngài thực sự tin cậu ta sao, thưa ngài?"

"Tôi không tin con người, Hans. Tôi tin vào các hằng số. William Von Hess đã đưa ra những hằng số về sự sống thay vì cái chết. Đó là một sự chuyển biến entropy tích cực trong hệ thống mà tôi không thể phớt lờ."

Tối hôm đó, Victor Sterling ngồi một mình trong phòng làm việc, xung quanh là những cuốn sổ tay ghi chép lại hành trình mười năm của mình. Ông bắt đầu viết chương cuối cùng cho cuốn hồi ký mà ông định sẽ không bao giờ xuất bản, ngoại trừ việc lưu giữ nó trong thư viện mật của Scotland Yard.

Ông viết về việc làm thế nào để phân biệt giữa một thiên tài và một kẻ điên; về cách mà một giọt máu có thể kể lại toàn bộ câu chuyện của một vụ án mạng; và về cách mà những tia sét của Tesla đã dạy ông rằng sức mạnh vĩ đại nhất không nằm ở việc tạo ra sự hủy diệt, mà nằm ở việc kiềm chế nó.

"Logic," ông đặt bút ký tên mình dưới dòng cuối cùng, "là chiếc la bàn duy nhất không bao giờ bị nhiễu loạn bởi những cơn bão của lòng người. Nó không ban tặng sự cứu rỗi, nhưng nó chỉ ra con đường duy nhất để tránh khỏi sự diệt vong."

Ông đóng cuốn sổ lại. Ngoài kia, London đã lên đèn. Những tia sáng điện xanh biếc lung linh trên mặt sông Thames, nối dài từ phố Baker đến tận tương lai. Victor Sterling nhìn ra cửa sổ, nơi một chiếc xe điện vừa chạy qua, mang theo những hành khách của một kỷ nguyên mới.

Ông biết rằng mạng lưới 'M' có thể vẫn còn tồn tại dưới những cái tên khác, những hình thái khác tinh vi hơn. Nhưng ông cũng biết rằng chừng nào những con số còn chính xác, chừng nào các quy luật vật lý còn bất biến, thì sự thật sẽ luôn có một người bảo vệ.

Victor Sterling lấy chiếc tẩu thuốc ra, châm một mồi lửa nhỏ. Khói thuốc quyện vào màn sương London, tan biến vào bóng tối, mang theo những bí mật của một đời thám tử.

"Vụ án cuối cùng," ông lẩm bẩm, "chính là cuộc đời này. Và nghiệm số của nó chính là sự bình yên mà chúng ta đang có."