MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ BéChương 1: NHỮNG MẢU TIN VÀ SỰ TÌNH CỜ

Bản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ Bé

Chương 1: NHỮNG MẢU TIN VÀ SỰ TÌNH CỜ

2,193 từ · ~11 phút đọc

Thành phố vào những ngày cuối thu thường mang một vẻ đẹp u uẩn và trầm mặc. Những cơn gió hanh hao bắt đầu luồn lách qua từng kẽ lá, mang theo cái se lạnh đặc trưng khiến con người ta vô thức muốn xích lại gần nhau hơn, hoặc ít nhất là tìm kiếm một hơi ấm nào đó để lấp đầy khoảng trống trong lòng.

Lâm Hạ ngồi trong một quán cà phê nhỏ nằm khuất sau những tàn cây lớn. Ngón tay cậu lướt chậm rãi trên màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt thanh tú một vẻ mệt mỏi khó giấu. Cậu là một nhà thiết kế đồ họa tự do, công việc vốn dĩ gắn liền với những đêm trắng và những bảng màu vô tận, nhưng điều khiến cậu đau đầu nhất lúc này không phải là bản vẽ chưa hoàn thiện cho khách hàng, mà là tờ thông báo tăng giá thuê nhà đang nằm chễm chệ trong hòm thư điện tử.

Căn hộ hiện tại của Lâm Hạ vốn dĩ đã quá rộng cho một người, và giờ đây, nó trở thành một gánh nặng tài chính không hề nhỏ. Cậu cần một người ở ghép. Nhưng với một người nhạy cảm và coi trọng không gian riêng tư như Lâm Hạ, việc mở cửa đón một người lạ vào đời sống cá nhân là một quyết định đầy khó khăn.

Cậu thở dài, nhấp một ngụm trà gừng nóng. Vị cay nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Lâm Hạ bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên cho bản tin tìm người ở chung:

"Tìm người ở ghép tại căn hộ tầng 12. Không gian yên tĩnh, hướng Tây. Yêu cầu: Ngăn nắp, không hút thuốc, tôn trọng sự riêng tư. Ưu tiên những người có công việc ổn định và yêu thích sự bình lặng."

Cậu đọc đi đọc lại đoạn tin ngắn ngủi ấy, rồi nhấn nút đăng tải. Cậu không ngờ rằng, mẩu tin nhỏ bé ấy lại là nốt nhạc đầu tiên khởi đầu cho một bản giao hưởng mà chính cậu cũng chưa từng mơ tới.

Ở một góc khác của thành phố, Trình Sóc vừa kết thúc buổi họp biên tập kéo dài ba tiếng đồng hồ tại tòa soạn. Anh tháo kính, mệt mỏi xoa nhẹ sống mũi. Là một biên tập viên tạp chí nghệ thuật, cuộc sống của Trình Sóc là một chuỗi những con chữ, những bức ảnh và những chuẩn mực khắt khe về thẩm mỹ. Anh yêu sự hoàn hảo, yêu sự ngăn nắp đến mức cực đoan, và quan trọng nhất, anh yêu sự tĩnh lặng sau giờ làm việc.

Căn hộ cũ mà Trình Sóc đang thuê sắp bị thu hồi để đại tu. Anh đã dành cả tuần để tìm kiếm một nơi ở mới nhưng vẫn chưa ưng ý. Chỗ thì quá ồn ào, chỗ thì nội thất xập xệ, chỗ lại quá xa cơ quan.

Vô tình lướt qua trang web bất động sản, ánh mắt anh khựng lại ở mẩu tin của Lâm Hạ. "Tầng 12", "Hướng Tây", "Yêu thích sự bình lặng". Những từ khóa ấy đánh trúng vào tâm lý của Trình Sóc. Anh không chần chừ, nhấc điện thoại lên và gửi đi một dòng tin nhắn ngắn gọn:

"Tôi là Trình Sóc. Tôi quan tâm đến mẩu tin của bạn. Liệu tôi có thể đến xem nhà vào chiều nay không?"

Năm giờ chiều, ánh nắng vàng vọt của buổi hoàng hôn bắt đầu rát lên những tòa nhà cao tầng. Lâm Hạ đứng đợi ở sảnh chung cư, lòng thầm hy vọng người sắp đến sẽ không quá "khó gần".

Khi bóng dáng Trình Sóc xuất hiện, Lâm Hạ hơi ngẩn người. Người đàn ông trước mặt cậu cao hơn cậu gần một cái đầu, diện bộ đồ công sở chỉnh tề nhưng không quá cứng nhắc. Chiếc gọng kính mảnh trên gương mặt cương nghị tạo nên một cảm giác vừa xa cách vừa đáng tin cậy.

"Chào cậu, tôi là Trình Sóc." Anh chủ động mở lời, giọng nói trầm thấp và có độ ấm vừa phải.

"Chào anh, tôi là Lâm Hạ. Mời anh đi lối này."

Cả hai bước vào thang máy. Không gian chật hẹp khiến Lâm Hạ cảm thấy hơi ngột ngạt, cậu lén nhìn qua gương, thấy Trình Sóc vẫn giữ vẻ thản nhiên, ánh mắt anh chăm chú nhìn vào bảng số tầng đang nhảy liên tục.

Cánh cửa căn hộ ở tầng 12 mở ra, một luồng ánh sáng cam đỏ từ phía ban công tràn vào, nhuộm thắm không gian phòng khách. Căn hộ không quá mới, nhưng dưới bàn tay của Lâm Hạ, nó mang một vẻ nghệ thuật rất riêng. Những bức tranh nhỏ treo trên tường, những kệ sách gỗ màu nâu sáng và một vài chậu cây xanh mướt đặt cạnh cửa sổ.

Trình Sóc bước vào, bước chân anh nhẹ nhàng như sợ làm phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nơi đây. Anh quan sát từng ngóc ngách, từ góc bếp nhỏ gọn gàng đến khu vực ban công rộng rãi. Anh đặc biệt dừng lại lâu ở ban công, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang bắt đầu lên đèn.

"Hướng Tây thường rất nóng vào mùa hè," Trình Sóc nhận xét, nhưng giọng điệu không có ý chê bai, "nhưng hoàng hôn ở đây thật sự rất đẹp."

Lâm Hạ mỉm cười, lòng nhẹ nhõm hơn một chút: "Vâng, đó là lý do tôi chọn căn hộ này. Dù mùa hè có hơi nóng, nhưng những buổi chiều như thế này khiến mọi mệt mỏi đều tan biến."

Họ ngồi xuống chiếc sofa màu xám ở phòng khách. Lâm Hạ pha một ấm trà nhài, làn khói mỏng manh quyện vào không khí. Đây là lúc quan trọng nhất: thỏa thuận về những nguyên tắc chung.

"Tôi là một biên tập viên, thời gian làm việc khá cố định, nhưng đôi khi phải mang việc về nhà làm vào ban đêm. Tôi yêu cầu sự yên tĩnh tuyệt đối khi làm việc," Trình Sóc nói rõ quan điểm của mình.

Lâm Hạ gật đầu: "Tôi là nhà thiết kế tự do, thời gian có phần linh hoạt hơn. Tôi cũng thích yên tĩnh. Tuy nhiên, tôi thường thức khuya để vẽ. Nếu anh không phiền về ánh đèn ở góc làm việc, chúng ta có thể hòa hợp."

Trình Sóc nhìn vào đôi mắt sáng của Lâm Hạ, anh cảm nhận được sự chân thành và chút gì đó rụt rè của cậu thiếu niên kém mình năm tuổi. Anh không thấy khó chịu với sự rụt rè đó, ngược lại, nó mang lại cho anh cảm giác an tâm.

"Về vấn đề sinh hoạt," Trình Sóc tiếp tục, "tôi rất coi trọng việc vệ sinh. Tôi muốn bếp và nhà tắm luôn trong tình trạng sạch sẽ sau khi sử dụng."

"Điều đó tôi hoàn toàn đồng ý," Lâm Hạ đáp lời, "Tôi cũng không thích sự bừa bộn. Chúng ta có thể chia lịch dọn dẹp hàng tuần. Và... còn một việc nữa."

Cậu ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Tôi không thường xuyên đón khách về nhà. Tôi thích sự riêng tư."

Trình Sóc khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ mờ nhạt: "Trùng hợp quá, tôi cũng vậy."

Cuộc gặp gỡ diễn ra suôn sẻ hơn cả mong đợi. Không có những đòi hỏi quá đáng, không có những tính cách bốc đồng. Cả hai đều là những người trưởng thành, họ hiểu rằng việc ở chung không chỉ là chia sẻ tiền thuê nhà, mà là chia sẻ một phần cuộc sống của mình cho người khác.

Sau khi thống nhất các điều khoản về tài chính và những "quy tắc ngầm" ban đầu, Trình Sóc đứng dậy ra về.

"Tôi sẽ chuyển đồ đến vào sáng thứ Bảy tới. Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác tốt, Lâm Hạ."

"Vâng, hẹn gặp lại anh, Trình Sóc."

Lâm Hạ tiễn anh ra cửa. Nhìn bóng lưng vững chãi của Trình Sóc khuất dần sau cánh cửa thang máy, cậu đứng lặng hồi lâu trong căn hộ. Cậu quay lại nhìn không gian quen thuộc của mình, giờ đây sắp sửa đón nhận một sự hiện diện mới. Có một chút lo lắng, nhưng phần lớn là sự tò mò.

Cậu bước ra ban công, gió buổi tối đã lạnh hơn. Thành phố dưới kia lung linh như một dải ngân hà bị đánh rơi. Lâm Hạ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của trà nhài vẫn còn vương vấn trong phòng khách.

Tối hôm đó, Lâm Hạ bắt đầu thu dọn lại kệ sách của mình, nhường ra một nửa không gian trống. Cậu lau chùi kỹ lưỡng từng ngăn gỗ, sắp xếp lại những chậu cây nhỏ sao cho gọn gàng nhất. Cậu muốn người bạn cùng nhà mới cảm nhận được sự chào đón, dù nó chỉ được thể hiện qua những chi tiết nhỏ bé này.

Trong khi đó, tại căn hộ cũ của mình, Trình Sóc cũng bắt đầu đóng gói những thùng sách đầu tiên. Anh là người sống tối giản, đồ đạc không nhiều nhưng món nào cũng có giá trị và được giữ gìn cẩn thận. Khi cầm trên tay một bức ảnh phong cảnh cũ, anh bất giác nhớ lại ánh mắt của Lâm Hạ khi nói về hoàng hôn. Có lẽ, quyết định chuyển đến đó không chỉ vì căn hộ đẹp, mà còn vì anh cảm nhận được ở Lâm Hạ một sự đồng điệu về tâm hồn – thứ mà anh đã lâu không tìm thấy giữa chốn đô thị xô bồ này.

Thứ Bảy đến nhanh hơn dự kiến. Những tia nắng đầu ngày len lỏi qua rèm cửa, đánh thức Lâm Hạ khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu bật dậy, pha sẵn một bình cà phê lớn. Tiếng chuông cửa vang lên đúng 8 giờ sáng.

Trình Sóc xuất hiện với vài thùng carton đơn giản và một phong thái điềm tĩnh như lần đầu gặp mặt.

"Chào anh, Trình Sóc. Anh đến đúng giờ quá."

"Chào Lâm Hạ. Tôi thích sự đúng giờ."

Họ bắt đầu quá trình chuyển đồ. Không có tiếng hò hét hay những va chạm ồn ào. Mọi thứ diễn ra một cách tuần tự và nhịp nhàng. Trình Sóc sắp xếp đồ đạc vào những khoảng trống mà Lâm Hạ đã chuẩn bị sẵn. Sự ngăn nắp của anh khiến Lâm Hạ không khỏi trầm trồ. Từng quyển sách được xếp theo màu sắc và kích cỡ, từng món đồ dùng cá nhân được đặt đúng vị trí một cách khoa học.

Đến gần trưa, công việc cơ bản đã hoàn thành. Căn hộ tầng 12 giờ đây đã không còn là của riêng Lâm Hạ, nhưng nó cũng chưa hoàn toàn là của Trình Sóc. Nó là một sự pha trộn mới mẻ.

"Cà phê không anh?" Lâm Hạ đưa cho Trình Sóc một ly sứ màu xanh đậm.

"Cảm ơn em."

Trình Sóc tự nhiên thay đổi cách xưng hô khi nhận ra khoảng cách tuổi tác giữa hai người. Tiếng "em" thốt ra từ miệng anh nghe thật tự nhiên, khiến lòng Lâm Hạ khẽ xao động một nhịp rất nhẹ.

Cả hai ngồi đối diện nhau ở bàn ăn nhỏ cạnh bếp. Ánh nắng trưa rực rỡ chiếu vào, soi rõ những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung.

"Quy tắc đầu tiên của chúng ta là gì nhỉ?" Trình Sóc nhấp một ngụm cà phê, hỏi với vẻ nửa đùa nửa thật.

Lâm Hạ mỉm cười, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết: "Là tôn trọng sự riêng tư và... cùng nhau giữ cho nơi này là một ngôi nhà, chứ không chỉ là một nơi để ngủ."

Trình Sóc gật đầu, ánh mắt anh nhìn Lâm Hạ sâu sắc hơn một chút: "Được, vậy chúng ta bắt đầu thôi."

Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé đã chính thức bắt đầu những nốt nhạc dạo đầu tiên như thế. Giữa hai người đàn ông xa lạ, một sợi dây liên kết vô hình đang dần được hình thành, bắt đầu từ một mẩu tin tìm người ở ghép và một buổi chiều hoàng hôn hướng Tây. Những chương tiếp theo của cuộc đời họ sẽ được viết tiếp dưới mái nhà này, bằng những chi tiết đời thường nhất, mộc mạc nhất nhưng cũng sâu nặng tình cảm nhất.

Lâm Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ rằng mùa đông năm nay, có lẽ cậu sẽ không còn cảm thấy lạnh lẽo như những năm trước nữa. Còn Trình Sóc, khi nhìn vào ly cà phê trong tay, anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – một người đàn ông vốn dĩ luôn tự xây tường bao quanh mình, nay đã sẵn sàng mở ra một cánh cửa để đón một người khác bước vào.

Cuộc sống vốn dĩ là một chuỗi những sự tình cờ, nhưng đôi khi, sự tình cờ lại chính là định mệnh đã được sắp đặt một cách khéo léo nhất.