MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ BéChương 2: NHỮNG QUY TẮC NGẦM DƯỚI MỘT MÁI NHÀ

Bản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ Bé

Chương 2: NHỮNG QUY TẮC NGẦM DƯỚI MỘT MÁI NHÀ

2,289 từ · ~12 phút đọc

Tuần đầu tiên sau khi Trình Sóc dọn đến, căn hộ tầng 12 trải qua một sự chuyển mình lặng lẽ. Giống như hai dòng nước từ hai con suối khác nhau đột ngột đổ vào chung một dòng chảy, dù muốn hay không, chúng cũng phải học cách hòa quyện vào nhau thay vì tạo ra những gợn sóng không đáng có.

Lâm Hạ là một người sống theo cảm hứng. Cậu có thể thức dậy vào lúc mười giờ sáng nếu đêm trước mải mê với một bản vẽ thiết kế, hoặc có thể quên bén việc rửa chiếc ly cà phê chỉ vì mải đuổi theo một ý tưởng vừa lóe lên trong đầu. Ngược lại, Trình Sóc là một cỗ máy thời gian chạy bằng dây cót cực kỳ chính xác. Anh thức dậy lúc sáu giờ ba mươi, uống một ly nước lọc ấm, chạy bộ mười lăm phút trên máy chạy bộ nhỏ đặt ngoài ban công, và luôn rời nhà vào đúng bảy giờ bốn mươi lăm phút.

Sự khác biệt về nhịp sinh học này ban đầu tạo ra một khoảng cách vô hình, khiến cả hai đều có chút dè chừng khi bước ra khỏi phòng ngủ.

Buổi sáng thứ Hai, Lâm Hạ thức dậy với mái tóc rối bù và đôi mắt còn chưa mở hẳn. Cậu lảo đảo bước ra khỏi phòng để tìm nước uống, hoàn toàn quên mất rằng nhà mình giờ đã có thêm một người. Khi vừa chạm tay vào bình nước trong bếp, cậu khựng lại.

Trình Sóc đang đứng đó, áo sơ mi phẳng phiu, cà vạt thắt gọn gàng. Anh đang đứng chờ bánh mì sandwich nảy lên từ máy nướng. Thấy Lâm Hạ trong bộ đồ ngủ gấu con lôi thôi, Trình Sóc khẽ nhướng mày, nhưng ánh mắt anh không có vẻ khó chịu, chỉ là một sự quan sát tĩnh lặng.

"Chào em, buổi sáng tốt lành." Giọng anh trầm thấp, tỉnh táo đến lạ lùng giữa không gian còn vương chút hơi sương buổi sớm.

Lâm Hạ giật mình, vội vã vuốt lại mái tóc, lí nhí đáp: "Chào... chào anh Sóc. Anh dậy sớm thật đấy."

"Thói quen thôi." Trình Sóc lấy hai lát bánh mì ra đĩa, rồi tự nhiên đẩy một chiếc đĩa sang phía Lâm Hạ. "Tôi có làm dư một phần, nếu em không chê thì dùng chung."

Lâm Hạ nhìn lát bánh mì vàng ruộm, phết một lớp bơ mỏng đều tăm tắp, rồi lại nhìn anh. Cậu cảm thấy có chút ngại ngùng nhưng cũng không nỡ từ chối lòng tốt của đối phương. Cậu ngồi xuống ghế, hai người ăn trong sự im lặng. Nhưng đó không phải là sự im lặng ngột ngạt, mà là kiểu im lặng của những người đang thăm dò biên giới của nhau.

Sau bữa sáng chớp nhoáng, Trình Sóc thu dọn đĩa, rửa sạch và lau khô rồi đặt lại đúng vị trí trên giá. Trước khi rời đi, anh dừng lại ở cửa, nhìn Lâm Hạ đang ngơ ngẩn cầm ly nước:

"Lâm Hạ, chiều nay khi về, tôi nghĩ chúng ta nên ngồi lại một chút để phân chia công việc nhà. Em thấy sao?"

Lâm Hạ gật đầu ngay lập tức: "Vâng, em cũng định nói với anh chuyện đó."

Khi cánh cửa khép lại, Lâm Hạ thở phào một cái. Cậu nhận ra rằng, sống chung với một người "hoàn hảo" như Trình Sóc thực sự là một áp lực không hề nhỏ đối với một kẻ tùy hứng như cậu.

Chiều hôm đó, Lâm Hạ dành cả buổi để dọn dẹp lại phòng khách và khu vực chung. Cậu nhận ra rằng sự hiện diện của Trình Sóc đã khiến căn nhà có một mùi hương khác – mùi của nước xả vải thanh mát và một chút mùi gỗ trầm từ nước hoa của anh. Nó khiến không gian vốn dĩ có chút lộn xộn của cậu trở nên ngăn nắp và có "trọng lượng" hơn.

Đúng sáu giờ tối, tiếng lạch cạch của chìa khóa vang lên. Trình Sóc bước vào nhà, trên tay là một túi đồ nhỏ.

"Tôi có mua ít trái cây và một tờ giấy khổ lớn." Anh đặt đồ lên bàn, mỉm cười nhìn Lâm Hạ.

Lâm Hạ tò mò: "Tờ giấy để làm gì ạ?"

"Để lập 'Bản đồ sinh hoạt'."

Họ cùng ngồi xuống bàn ăn. Trình Sóc trải tờ giấy ra, kẻ một đường dọc chia đôi. Một bên ghi tên anh, một bên ghi tên cậu.

"Chúng ta sẽ không chia theo kiểu hôm nay anh làm, mai em làm, vì thời gian của mỗi người khác nhau," Trình Sóc bắt đầu phân tích bằng giọng điệu của một biên tập viên chuyên nghiệp. "Chúng ta sẽ chia theo hạng mục mà mỗi người cảm thấy tự tin nhất."

Lâm Hạ chống cằm nhìn anh, cậu bỗng thấy cách anh làm việc thật thú vị. Anh nghiêm túc với cả những việc nhỏ nhặt nhất trong đời sống.

"Em thích nấu ăn không?" Trình Sóc hỏi.

Lâm Hạ lắc đầu gãi tóc: "Em nấu không ngon lắm, thường chỉ nấu mì hoặc gọi đồ ăn ngoài."

Trình Sóc gật đầu: "Vậy phần nấu ăn tôi sẽ đảm nhận. Đổi lại, em sẽ phụ trách rửa bát và dọn bếp sau bữa ăn. Tôi thích nấu nhưng rất ngại rửa bát."

Lâm Hạ mắt sáng lên: "Chốt ạ! Em rửa bát rất sạch, em thề."

"Tiếp theo, việc đi chợ. Cuối tuần chúng ta sẽ đi cùng nhau để mua thực phẩm cho cả tuần. Như vậy sẽ tiết kiệm và đảm bảo dinh dưỡng hơn."

Lâm Hạ ghi chép cẩn thận vào tờ giấy. Tiếp đó là những quy định về việc giặt đồ, dọn dẹp ban công, và chăm sóc những chậu cây.

Khi bản danh sách đã gần kín, Trình Sóc bỗng dừng bút, anh nhìn sâu vào mắt Lâm Hạ, giọng nói trở nên mềm mỏng hơn:

"Lâm Hạ, có một quy tắc quan trọng nhất tôi muốn bổ sung."

Lâm Hạ hơi hồi hộp: "Dạ, là gì ạ?"

"Bất kể chúng ta bận rộn đến đâu, mỗi ngày hãy dành ít nhất mười lăm phút để ngồi lại đây, cùng uống một tách trà hoặc ăn một miếng trái cây. Chúng ta ở chung để bớt cô đơn, chứ không phải để trở thành hai người lạ sống dưới một mái nhà."

Câu nói mộc mạc ấy của Trình Sóc chạm khẽ vào trái tim Lâm Hạ. Cậu vốn dĩ là người sợ sự cô độc, và lời đề nghị này giống như một lời cam kết về sự đồng hành mà cậu luôn khao khát.

"Vâng, em đồng ý." Lâm Hạ cười tươi, má lúm đồng tiền ẩn hiện.

Những ngày tiếp theo, bản giao hưởng bắt đầu đi vào những nhịp điệu ổn định.

Lâm Hạ bắt đầu quen với việc mỗi sáng thức dậy sẽ thấy một phần ăn sáng nhẹ nhàng đặt trên bàn kèm theo một mẩu giấy nhớ của Trình Sóc: "Bánh mì ở trong lò, nhớ hâm nóng lại trước khi ăn - Sóc".

Đáp lại, vào buổi tối, Trình Sóc trở về nhà sẽ thấy sàn nhà sạch bóng và mùi tinh dầu cam sả thoang thoảng khắp phòng. Những chiếc đĩa sau bữa tối được Lâm Hạ rửa sạch đến mức không còn một vệt nước, chúng được xếp ngay ngắn trên giá theo đúng thứ tự mà Trình Sóc yêu thích.

Sự tỉ mỉ của Lâm Hạ thể hiện ở những điều nhỏ nhất. Có một lần, Trình Sóc đi làm về với đôi vai mỏi nhừ vì phải chỉnh sửa một tập bản thảo dày cộp. Anh bước vào phòng khách và thấy trên bàn trà có một chiếc gối tựa lưng mới mua, cùng một lọ hoa cúc họa mi nhỏ xíu đang nở rộ.

Cạnh lọ hoa là một tờ giấy nhắn bằng nét chữ bay bổng của Lâm Hạ: "Hôm nay trời nắng đẹp, em thấy hoa này hợp với phòng khách nhà mình nên mua một ít. Anh vất vả rồi!"

Trình Sóc đứng lặng nhìn lọ hoa. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Đã bao lâu rồi anh không nhận được sự quan tâm không vì mục đích gì như thế này? Anh vốn quen với việc tự chăm sóc mình, tự gồng gánh mọi thứ. Sự xuất hiện của Lâm Hạ giống như một làn gió xuân, nhẹ nhàng thổi vào căn phòng vốn dĩ quá đỗi lý trí và khô khan của anh.

Tối hôm đó, theo đúng "quy tắc mười lăm phút", hai người ngồi ở ban công. Trình Sóc pha một ấm trà ô long, còn Lâm Hạ mang ra một đĩa táo đã gọt sẵn.

"Cảm ơn em vì lọ hoa," Trình Sóc nói, mắt nhìn về phía những ánh đèn xe trôi đi như những dòng sông ánh sáng dưới chân tòa nhà.

Lâm Hạ hơi đỏ mặt, cậu đung đưa chân trên chiếc ghế cao: "Không có gì đâu anh. Em chỉ thấy nhà mình... à, căn hộ này, cần thêm một chút màu sắc thôi."

"Em vừa nói 'nhà mình' mà," Trình Sóc nhắc lại, giọng anh có chút ý cười trêu chọc.

Lâm Hạ lúng túng, cúi đầu ăn táo: "Thì... thì mình ở chung mà, gọi là nhà mình cho gần gũi."

Trình Sóc không nói gì, anh chỉ lặng lẽ nhấp trà. Từ "nhà" đối với anh vốn dĩ là một khái niệm xa xỉ. Anh đã sống ở thành phố này hơn mười năm, qua bao nhiêu căn hộ thuê, nhưng chưa bao giờ anh thực sự coi nơi nào là nhà. Nhà là nơi có người chờ, có người quan tâm đến việc mình có mệt hay không, và có người tình nguyện mua một lọ hoa chỉ để làm mình vui.

Lâm Hạ nhìn góc nghiêng của Trình Sóc dưới ánh đèn vàng mờ ảo của ban công. Anh khi không làm việc trông mềm mỏng và dễ gần hơn hẳn. Cậu nhận thấy trên trán anh có một nếp nhăn nhỏ, có lẽ là hệ quả của việc thường xuyên nhíu mày suy nghĩ.

"Anh Sóc này," Lâm Hạ chợt lên tiếng, "Công việc biên tập của anh... có áp lực lắm không?"

Trình Sóc xoay xoay tách trà trong tay: "Cũng tùy lúc em ạ. Đôi khi con chữ nó không nghe theo mình, hoặc tác giả và biên tập viên không tìm được tiếng nói chung. Nhưng khi một cuốn sách hay được ra đời, cảm giác đó rất khó tả. Nó giống như việc em hoàn thành một bản vẽ mà em tâm đắc nhất vậy."

Lâm Hạ gật đầu đồng cảm: "Em hiểu. Có những đêm em thức trắng chỉ để chỉnh sửa một nét vẽ nhỏ xíu, vì nếu không đúng ý, em không thể ngủ được. Có lẽ chúng ta đều là những kẻ nô lệ của cái đẹp, anh nhỉ?"

Trình Sóc quay sang nhìn cậu, ánh mắt anh sâu thẳm: "Có lẽ vậy. Nhưng ít nhất, giờ đây sau những giờ 'nô lệ' đó, chúng ta có một nơi bình yên để trở về."

Tuần thứ hai trôi qua trong sự yên ả như thế. Những "quy tắc ngầm" bắt đầu trở thành thói quen tự nhiên. Lâm Hạ không còn cảm thấy áp lực khi gặp Trình Sóc buổi sáng, và Trình Sóc cũng không còn cảm thấy sự hiện diện của Lâm Hạ là một sự xâm phạm riêng tư.

Họ bắt đầu chia sẻ với nhau nhiều hơn về những điều nhỏ nhặt. Trình Sóc kể cho Lâm Hạ nghe về một tác giả trẻ đầy triển vọng nhưng tính tình quái gỡ. Lâm Hạ lại cho Trình Sóc xem những bản phác thảo dang dở trong máy tính, giải thích cho anh hiểu ý nghĩa của từng gam màu.

Một buổi tối thứ Sáu, khi cơn mưa rào bất chợt trút xuống thành phố, Lâm Hạ đang mải mê vẽ tranh thì nghe tiếng sấm nổ vang trời. Cậu vốn dĩ rất sợ sấm sét. Tiếng sấm khiến cậu giật mình, đánh rơi cả cây bút cảm ứng xuống sàn.

Cánh cửa phòng khách mở ra, Trình Sóc bước tới, trên tay là một chiếc chăn mỏng. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ choàng chăn lên vai Lâm Hạ, rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa cạnh đó, cầm một cuốn sách lên đọc.

"Anh... anh không đi ngủ sao?" Lâm Hạ run run hỏi.

"Tôi chưa buồn ngủ. Tôi ngồi đây đọc sách một lát, em cứ vẽ tiếp đi."

Trình Sóc không nói rằng anh nhận thấy đôi vai cậu run lên mỗi khi có tiếng sấm. Anh cũng không nói rằng anh cố tình ngồi lại để cậu cảm thấy bớt sợ. Nhưng Lâm Hạ hiểu. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ chiếc chăn và sự vững chãi từ dáng ngồi của người đàn ông bên cạnh.

Tiếng mưa ngoài kia vẫn tầm tã, tiếng sấm thỉnh thoảng vẫn rạch ngang bầu trời, nhưng trong căn hộ tầng 12, bản giao hưởng của những điều nhỏ bé đang tấu lên một khúc nhạc đầy ấm áp và an lòng.

Lâm Hạ nhặt cây bút lên, đôi tay không còn run nữa. Cậu bắt đầu vẽ, và lần này, những mảng màu trên màn hình dường như cũng trở nên dịu dàng hơn, giống như ánh mắt của Trình Sóc đang âm thầm che chở cho cậu giữa đêm mưa.

Cuộc sống chung của họ, từ những quy tắc rạch ròi trên giấy, đang dần biến thành những sợi tơ hồng đan xen, ràng buộc họ vào một mối quan hệ mà cả hai đều chưa thể gọi tên, nhưng trái tim thì đã bắt đầu cảm nhận được nhịp đập của sự thuộc về.