2,068 từ · ~11 phút đọc
Thứ Bảy đến mang theo một bầu trời trong vắt, nắng vàng như rót mật xuống những tán cây rực rỡ màu lá úa. Đối với Lâm Hạ, thứ Bảy thường là ngày để ngủ nướng đến tận trưa, sau đó thức dậy với một cái bụng rỗng và sự lười biếng kéo dài. Nhưng kể từ khi Trình Sóc xuất hiện, khái niệm "thứ Bảy" trong cậu đã bắt đầu thay đổi.
Đúng tám giờ sáng, tiếng gõ cửa phòng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên. Lâm Hạ dụi mắt, lồm cồm bò dậy mở cửa. Trình Sóc đã đứng đó, anh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản phối cùng quần kaki tối màu, trông trẻ trung và gần gũi hơn hẳn vẻ nghiêm nghị của những bộ đồ công sở thường ngày.
"Chào em, mười lăm phút nữa chúng ta đi siêu thị chứ?" Trình Sóc hỏi, tay anh vẫn còn cầm một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì.
Lâm Hạ ngáp dài một cái, tóc tai bù xù nhưng vẫn cố mỉm cười: "Vâng, anh đợi em một chút, em sẽ chuẩn bị ngay."
Chiếc xe ô tô cũ nhưng sạch sẽ của Trình Sóc lăn bánh trên những con đường thênh thang. Đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau ra ngoài kể từ ngày ở ghép. Không gian trong xe thoang thoảng mùi cà phê và mùi da mới, tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa dễ chịu.
Điểm đến là một siêu thị lớn nằm ở phía bên kia khu phố. Khi đẩy chiếc xe đẩy tiến vào khu vực sảnh chính, Lâm Hạ cảm thấy có chút phấn khích. Cậu vốn dĩ thích nhìn ngắm những quầy hàng đầy màu sắc, nhưng trước đây khi đi một mình, cậu thường chỉ mua vài món đồ hộp rồi đi ra ngay vì cảm thấy việc đi siêu thị một mình thật tẻ nhạt.
"Chúng ta cần mua thực phẩm tươi sống cho cả tuần," Trình Sóc nói khi lật mở cuốn sổ tay. "Tôi đã ghi sẵn danh sách. Em xem có muốn thêm gì không?"
Lâm Hạ ghé mắt nhìn vào cuốn sổ. Nét chữ của Trình Sóc rất cứng cáp, rõ ràng. Anh liệt kê cụ thể: ức gà, cá thu, rau cải chíp, trứng gà, nấm kim châm... Mọi thứ đều được tính toán để đảm bảo đủ chất dinh dưỡng.
"Anh Sóc, anh định thực hiện chế độ ăn uống khoa học cho cả hai chúng ta sao?" Lâm Hạ trêu chọc.
Trình Sóc khẽ mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính hơi nheo lại: "Cậu thanh niên ạ, em suốt ngày ngồi một chỗ vẽ tranh, nếu không ăn uống cẩn thận thì sức đề kháng sẽ kém đi đấy. Tôi không muốn phải chăm sóc một bệnh nhân mỗi khi giao mùa đâu."
Lâm Hạ lè lưỡi: "Em biết rồi, thưa 'giáo sư' Trình."
Họ bắt đầu di chuyển dọc theo các kệ hàng. Trình Sóc là một người mua sắm có nguyên tắc. Anh luôn xem kỹ hạn sử dụng và thành phần dinh dưỡng trên bao bì. Trong khi đó, Lâm Hạ giống như một chú sóc nhỏ, liên tục bị thu hút bởi những món đồ bắt mắt.
"Anh ơi, nhìn xem, loại ngũ cốc này có tặng kèm thìa gỗ xinh lắm!" Lâm Hạ reo lên, định nhấc một hộp ngũ cốc màu sắc sặc sỡ cho vào xe đẩy.
Trình Sóc cầm hộp ngũ cốc lên, xem xét một lát rồi lắc đầu: "Lượng đường quá cao, không tốt cho bữa sáng đâu. Nếu em thích thìa gỗ, lát nữa chúng ta qua khu gia dụng mua một bộ tốt hơn."
Lâm Hạ hơi xị mặt, nhưng cậu sớm quên ngay nỗi buồn đó khi nhìn thấy quầy bán trái cây. Những trái táo đỏ mọng, những chùm nho tím lịm nằm xếp lớp một cách ngon mắt.
"Mua táo đi anh! Em gọt táo rất giỏi đấy," cậu nài nỉ.
Trình Sóc nhìn vẻ mặt hăm hở của cậu, rồi khẽ gật đầu, đặt một túi táo lớn vào xe: "Được, vậy việc gọt táo sau mỗi bữa tối giao cho em."
Càng đi sâu vào trong siêu thị, giỏ hàng càng đầy lên, không chỉ là thực phẩm mà còn là những thói quen sống của hai người dần được phơi bày. Trình Sóc thích các loại trà mộc, còn Lâm Hạ lại mê mẩn những loại sữa chua vị trái cây. Trình Sóc chọn loại khăn giấy không mùi, Lâm Hạ lại muốn loại có in hình hoa cúc nhỏ. Mỗi lần có sự khác biệt, họ lại đứng lại thảo luận.
"Cái này em thích hơn." "Nhưng cái này chất lượng tốt hơn." "Thôi được, nghe anh một lần, lần sau nghe em nhé?"
Những cuộc đối thoại nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng lại là cách họ học cách nhường nhịn và thấu hiểu đối phương. Lâm Hạ nhận ra Trình Sóc tuy khắt khe nhưng lại rất chú ý đến sở thích của cậu. Anh từ chối hộp ngũ cốc vì đường cao, nhưng lại lẳng lặng bỏ thêm vào giỏ hàng một hộp bánh quy lúa mạch mà Lâm Hạ vừa nhìn chăm chú lúc nãy.
Khi đi ngang qua khu bán đồ gia dụng, Lâm Hạ đột nhiên khựng lại trước một quầy bán chậu cây cảnh nhỏ. Cậu nhìn chằm chằm vào một chậu xương rồng nhỏ xíu và một chậu cây sen đá đang nở rộ.
"Anh Sóc, nhà mình có ban công đẹp như thế, hay là mình mua thêm mấy cái cây này về trồng đi? Em hứa sẽ tưới nước đầy đủ."
Trình Sóc dừng xe đẩy, anh nhìn những chậu cây rồi nhìn Lâm Hạ. Trong đôi mắt của cậu trai trẻ ấy, anh thấy một niềm khao khát về sự sống và vẻ đẹp. Ban công nhà họ vốn dĩ chỉ có một chiếc ghế cũ và máy chạy bộ, trông thật khô khan.
"Được thôi, nhưng nếu cây chết, em phải chịu trách nhiệm đấy nhé," Trình Sóc nói, giọng nói mang theo vẻ dung túng mà chính anh cũng không nhận ra.
Họ chọn được bốn chậu cây: hai chậu xương rồng, một chậu trầu bà để lọc không khí và một khóm hoa nhài nhỏ. Lâm Hạ ôm hai chậu cây nhỏ trong lòng, gương mặt rạng rỡ như vừa nhặt được báu vật.
Lúc thanh toán và xách đồ ra xe, Trình Sóc không để Lâm Hạ xách túi nặng. Anh xách hai túi lớn nhất, chỉ để cậu cầm những món đồ nhẹ và mấy chậu cây.
"Anh xách hết thế sao được, đưa em một túi đi," Lâm Hạ đề nghị.
"Em cầm cây cho khéo kẻo đổ đất ra xe, mấy túi này để tôi," Trình Sóc dứt khoát đáp.
Trên đường về, xe đi ngang qua một công viên nhỏ. Những người già đang ngồi đánh cờ, những đứa trẻ chạy nhảy trên bãi cỏ. Khung cảnh bình yên khiến Lâm Hạ bỗng thấy lòng mình chùng xuống một chút. Cậu nhìn sang Trình Sóc, người đàn ông này đang tập trung lái xe, bàn tay thon dài đặt trên vô lăng một cách thư thái.
"Anh Sóc này," Lâm Hạ bỗng lên tiếng, "Cảm ơn anh vì hôm nay nhé. Đã lâu rồi em không đi siêu thị vui như vậy."
Trình Sóc khẽ liếc nhìn cậu qua kính chiếu hậu, giọng anh dịu lại: "Tôi cũng vậy. Trước đây tôi toàn đi một mình, mua nhanh bán gọn, cảm giác giống như đang thực hiện một nhiệm vụ hơn là đi mua sắm."
Hóa ra, cả hai đều đã quen với việc cô độc đến mức họ tưởng rằng đó là điều bình thường. Chỉ khi có thêm một người đồng hành, họ mới nhận ra rằng những việc tầm thường như chọn một túi táo hay một cuộn khăn giấy cũng có thể trở nên thi vị đến vậy.
Về đến nhà, cả hai cùng nhau bắt tay vào việc "quy hoạch" lại căn bếp. Trình Sóc hướng dẫn Lâm Hạ cách phân loại thực phẩm để vào tủ lạnh sao cho giữ được độ tươi lâu nhất. Thịt cá được chia thành từng phần nhỏ đủ dùng cho một bữa, rau xanh được bọc trong giấy báo trước khi cho vào ngăn mát.
Sau khi bếp núc đã ngăn nắp, Lâm Hạ háo hức mang những chậu cây mới mua ra ban công. Cậu tỉ mỉ lau sạch lớp bụi trên lá, đặt chúng vào những vị trí có nhiều ánh sáng nhất.
"Anh xem này, khóm hoa nhài này đặt ở góc này là đẹp nhất. Chiều tối ngồi đây uống trà, mùi hương sẽ bay vào tận phòng khách," Lâm Hạ hào hứng chỉ tay.
Trình Sóc bước ra ban công, anh tựa lưng vào lan can, nhìn Lâm Hạ đang bận rộn. Nắng chiều hắt lên sườn mặt của cậu, khiến những sợi tóc tơ trở nên óng ánh. Anh thấy lòng mình nhẹ tênh. Căn hộ này, vốn dĩ chỉ là một nơi cư trú tạm thời, dường như đang dần mang dáng dấp của một "ngôi nhà" thực thụ. Nó không còn lạnh lẽo với những mảng tường trắng đơn điệu, mà đã bắt đầu có hơi người, có tiếng cười và có cả màu xanh của sự sống.
"Lâm Hạ," Trình Sóc gọi khẽ.
Cậu ngẩng đầu lên, quệt vệt đất trên má: "Dạ?"
"Em định tối nay nấu gì cho bữa đầu tiên sau khi 'đại tu' tủ lạnh?"
Lâm Hạ gãi đầu: "Em đã hứa là để anh nấu mà, em chỉ rửa bát thôi."
Trình Sóc bật cười, tiếng cười sảng khoái hiếm hoi: "Được rồi, vậy hôm nay tôi sẽ làm món gà kho gừng và canh rau cải. Chuẩn bị tinh thần rửa một đống nồi niêu đi nhé."
Bữa tối hôm đó diễn ra trong không gian ấm cúng của ánh đèn vàng phòng ăn. Mùi gừng thơm nồng quyện với vị ngọt của thịt gà khiến Lâm Hạ ăn ngon lành đến mức quên cả giữ ý. Cậu khen nức nở tài nấu nướng của Trình Sóc, còn anh thì lặng lẽ gắp thêm thức ăn vào bát cậu, thỉnh thoảng lại nhắc cậu ăn chậm một chút kẻo nghẹn.
Sau bữa ăn, Lâm Hạ thực hiện đúng lời hứa của mình. Cậu xắn tay áo, đứng trước bồn rửa bát, miệng ngân nga một giai điệu không tên. Trình Sóc ngồi ở bàn ăn, vừa uống trà vừa nhìn tấm lưng gầy của Lâm Hạ. Anh bỗng thấy một sự gắn kết kỳ lạ. Không phải là sự gắn kết của những người bạn cùng phòng đơn thuần, mà là một sự nương tựa âm thầm.
Anh nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là những thành tựu rực rỡ ngoài kia, mà là khi có người cùng mình chọn mua một túi táo, cùng mình tưới những chậu cây nhỏ, và cùng mình chia sẻ một bữa cơm giản đơn sau một ngày dài mệt mỏi.
Khi Lâm Hạ rửa xong chiếc bát cuối cùng, cậu quay lại nhìn Trình Sóc, đôi mắt lấp lánh: "Anh Sóc, ngày mai chúng ta có đi đâu nữa không?"
Trình Sóc đặt tách trà xuống, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng mà chính anh cũng chưa nhận thức được: "Ngày mai chúng ta sẽ ở nhà, đọc sách và ngắm hoa nhài của em nở. Em thấy sao?"
"Tuyệt vời ạ!"
Tiếng đáp của Lâm Hạ vang lên trong không gian yên bình của tầng 12. Bản giao hưởng của họ đã đi qua những nốt dạo đầu, bắt đầu bước vào những chương ngân nga sâu lắng hơn. Ở nơi ấy, không có những ồn ào vội vã, chỉ có hai tâm hồn đang chậm rãi tìm thấy nhau qua những điều nhỏ bé nhất của cuộc đời.
Tối hôm đó, Lâm Hạ nằm trong phòng, cậu nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của Trình Sóc ngoài phòng khách đi kiểm tra lại cửa nẻo trước khi ngủ. Tiếng "cạch" nhẹ của công tắc đèn, rồi sự im lặng bao trùm. Cậu nhắm mắt lại, lòng ngập tràn một cảm giác an toàn khó tả.
Ngày thứ Bảy đầu tiên cùng nhau trôi qua như thế, dịu dàng và đầy ắp những dư vị ngọt ngào. Giỏ hàng siêu thị đã trống, nhưng trái tim họ thì hình như đã bắt đầu được lấp đầy.