2,209 từ · ~12 phút đọc
Thứ Hai quay trở lại mang theo nhịp điệu hối hả của công việc. Sau một cuối tuần bình yên cùng nhau đi siêu thị và chăm sóc cây cối, Trình Sóc và Lâm Hạ lại bị cuốn vào những guồng quay riêng biệt. Trình Sóc phải đối mặt với một loạt bản thảo bị chậm tiến độ từ các tác giả lâu năm, còn Lâm Hạ thì bị "vây hãm" bởi những yêu cầu chỉnh sửa vô lý từ một khách hàng khó tính.
Không gian trong căn hộ tầng 12 vốn dĩ luôn ngập tràn sự tĩnh lặng dịu dàng, nay bỗng chốc trở nên đặc quánh bởi áp lực vô hình từ những chiếc màn hình máy tính.
Trời đã về khuya, thành phố ngoài kia vẫn không ngừng chuyển động với những ánh đèn nhấp nháy, nhưng bên trong phòng khách, bầu không khí lại vô cùng trầm mặc. Lâm Hạ đang ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào sofa, chiếc bút cảm ứng trong tay cậu di chuyển liên tục trên mặt bảng vẽ. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt cậu một vẻ tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Trình Sóc vừa hoàn thành việc duyệt bản thảo trong phòng làm việc, anh bước ra ngoài định tìm chút nước ấm thì thấy bóng dáng nhỏ bé của Lâm Hạ vẫn còn miệt mài. Anh khựng lại, nhìn đồng hồ: đã hai giờ sáng.
"Lâm Hạ, vẫn chưa xong sao em?" Trình Sóc lên tiếng, giọng anh khàn khàn vì thức khuya.
Lâm Hạ giật mình, vai khẽ run lên. Cậu ngước nhìn anh, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và cả sự bất lực. "Vẫn chưa anh ạ. Khách hàng muốn thay đổi tông màu chủ đạo lần thứ mười trong hôm nay. Em cảm giác như mình đang đi vào ngõ cụt vậy."
Trình Sóc tiến lại gần, anh không đứng nhìn từ xa nữa mà ngồi xuống chiếc sofa ngay phía sau lưng cậu. Anh lặng lẽ quan sát những nét vẽ rối bời trên màn hình. Là một biên tập viên nghệ thuật, anh hiểu cảm giác khi ý tưởng bị bóp nghẹt bởi những yêu cầu khô khan.
"Đừng cố quá, khi tâm trí em mệt mỏi, màu sắc cũng sẽ trở nên u ám theo," Trình Sóc nhẹ nhàng nói, bàn tay anh vô thức đặt lên vai cậu, bóp nhẹ như một lời an ủi.
Cái chạm ấy khiến Lâm Hạ bỗng thấy sống mũi cay cay. Cả một ngày dài chịu đựng những lời chê bai từ khách hàng, cậu đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng chỉ một câu nói quan tâm của Trình Sóc đã khiến hàng phòng ngự trong cậu sụp đổ. Lâm Hạ buông bút, cậu cúi đầu, mái tóc mềm rũ xuống che đi đôi mắt đang nhòe lệ.
"Em... em thấy mình thật kém cỏi. Đôi khi em tự hỏi liệu mình có thực sự phù hợp với công việc này không," giọng cậu nghẹn lại.
Trình Sóc im lặng. Anh không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng hay những câu cổ vũ vô thưởng vô phạt. Anh hiểu rằng, lúc này Lâm Hạ không cần một người dạy bảo, cậu cần một người lắng nghe.
Anh đứng dậy, đi vào bếp và quay trở lại với một cốc sữa mật ong ấm. Anh đặt cốc sữa vào tay Lâm Hạ, ép cậu phải cầm lấy hơi ấm ấy.
"Uống đi, rồi nghe tôi nói này," Trình Sóc ngồi xuống sàn cạnh cậu, gạt bỏ vẻ ngoài nghiêm túc thường ngày. "Mười năm trước, khi tôi mới vào nghề, tôi đã từng bị một tác giả ném bản thảo thẳng vào mặt vì tôi dám sửa đổi cấu trúc câu của ông ta. Lúc đó tôi cũng nghĩ mình không có tài năng, tôi đã lang thang ngoài phố cả đêm chỉ để tự trách mình."
Lâm Hạ ngẩng đầu lên, vẻ ngạc nhiên hiện rõ: "Thật sao anh? Người như anh mà cũng có lúc như vậy sao?"
Trình Sóc khẽ cười, một nụ cười tự giễu: "Tôi cũng là con người bằng da bằng thịt thôi, Lâm Hạ ạ. Ai cũng có những góc khuất, những vết sẹo mà họ phải giấu đi sau vẻ ngoài chuyên nghiệp. Sự khác biệt chỉ là chúng ta chọn cách đối mặt với nó như thế nào thôi."
Anh nhìn vào màn hình máy tính của Lâm Hạ, rồi chỉ vào một góc nhỏ nơi có một đóa hoa nhài được vẽ rất tinh xảo: "Nhìn xem, dù trong lúc bế tắc nhất, em vẫn vẽ đóa hoa này rất đẹp. Nó mang cái hồn của ban công nhà mình. Điều đó chứng tỏ em không kém cỏi, chỉ là em đang quá mệt để nhìn thấy vẻ đẹp của chính mình thôi."
Lâm Hạ nhìn đóa hoa nhài nhỏ bé ấy, rồi nhìn sang Trình Sóc. Trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, sự hiện diện của anh giống như một ngọn đèn dầu ấm áp giữa bão tố. Cậu nhấp một ngụm sữa mật ong, vị ngọt dịu và hương thơm thoang thoảng giúp dây thần kinh đang căng cứng của cậu dần giãn ra.
"Cảm ơn anh, anh Sóc. Em thấy khá hơn rồi."
"Tốt rồi. Bây giờ, tắt máy và đi ngủ ngay lập tức. Đó là quy tắc của nhà này: không ai được phép ngược đãi bản thân mình sau hai giờ sáng," Trình Sóc dùng giọng điệu ra lệnh nhưng chứa chan sự quan tâm.
Lâm Hạ ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc. Khi bước về phòng, cậu bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Trình Sóc: "Anh Sóc, anh cũng phải ngủ đi nhé. Đừng thức thêm nữa."
Trình Sóc gật đầu, ánh mắt anh dõi theo cho đến khi cửa phòng Lâm Hạ khép lại. Anh đứng lại phòng khách một chút, thu dọn ly sữa trống không, rồi lẳng lặng tắt đèn. Bóng tối bao trùm, nhưng cảm giác ấm áp từ cuộc trò chuyện vừa rồi vẫn còn vương vấn đâu đây.
Sáng hôm sau, một sự kiện không may khác lại ập đến. Trình Sóc bị một cơn đau dạ dày hành hạ – căn bệnh kinh niên của những người làm biên tập viên lâu năm thường xuyên bỏ bữa.
Khi Lâm Hạ thức dậy vào lúc chín giờ sáng, cậu không thấy phần ăn sáng quen thuộc trên bàn. Căn hộ im lìm một cách lạ thường. Cậu lo lắng tiến về phía phòng của Trình Sóc, khẽ gõ cửa.
"Anh Sóc ơi? Anh còn ở trong đó không?"
Không có tiếng trả lời. Lâm Hạ đánh bạo vặn tay nắm cửa. Cánh cửa không khóa. Bên trong, Trình Sóc đang nằm co quắp trên giường, gương mặt tái nhợt, mồ hôi rịn ra trên trán. Anh đang cố chịu đựng cơn đau bằng cách nghiến chặt răng.
"Anh Sóc! Anh sao thế này?" Lâm Hạ hoảng hốt chạy lại cạnh giường.
"Đau... dạ dày thôi. Em... lấy giúp anh lọ thuốc trong ngăn kéo..." Trình Sóc thều thào.
Lâm Hạ cuống cuồng tìm thuốc, nhưng khi cầm lọ thuốc lên, cậu thấy nó đã hết sạch từ bao giờ. Cậu tự trách mình vì bấy lâu nay chỉ biết nhận lấy sự chăm sóc của anh mà không hề biết anh đang mang bệnh trong người.
"Hết thuốc rồi anh ạ. Anh chờ em, em đi mua ngay!"
Lâm Hạ không kịp thay đồ tử tế, cậu chỉ kịp khoác thêm chiếc áo mỏng rồi chạy như bay xuống phố. Cậu chạy qua hai dãy nhà mới tìm thấy một hiệu thuốc. Trong lòng cậu lúc đó chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Trình Sóc không được có chuyện gì. Anh là người đã sưởi ấm tâm hồn cậu những ngày qua, giờ là lúc cậu phải bảo vệ anh.
Khi cậu quay về, Trình Sóc đã lả đi vì đau. Lâm Hạ cẩn thận đỡ anh dậy, giúp anh uống thuốc và nước ấm. Sau đó, cậu vào bếp, nhớ lại cách Trình Sóc từng nấu cháo cho mình khi mình bị ốm. Cậu tỉ mỉ ninh một nồi cháo loãng với gừng tươi.
Lần đầu tiên trong đời, Lâm Hạ nấu ăn với tất cả sự tập trung và chân thành. Cậu không còn quan tâm đến việc bản vẽ có bị khách hàng chê hay không, cậu chỉ quan tâm đến việc làm sao để bát cháo này có thể giúp Trình Sóc đỡ đau hơn.
Gần trưa, Trình Sóc tỉnh dậy. Cơn đau đã dịu đi nhờ thuốc, nhưng cơ thể vẫn còn rất mệt. Anh ngửi thấy một mùi thơm dịu nhẹ tỏa ra từ gian bếp. Một lát sau, Lâm Hạ bưng một khay cháo nóng hổi bước vào.
"Anh dậy rồi à? Anh ăn chút cháo cho ấm bụng nhé. Em có bỏ thêm nhiều gừng đấy," Lâm Hạ nói, đôi mắt vẫn còn vương chút lo lắng.
Trình Sóc nhìn bát cháo hơi vụng về – hành lá cắt không đều, hạt gạo có chỗ còn hơi dai – nhưng trong mắt anh, đó là bát cháo ngon nhất thế giới. Anh cố gắng ngồi dậy, để Lâm Hạ kê thêm gối sau lưng.
"Cảm ơn em... làm phiền em quá," Trình Sóc khẽ nói.
"Anh đừng nói thế!" Lâm Hạ hơi gắt, nhưng rồi lại dịu giọng ngay. "Anh chăm sóc em bao nhiêu lần rồi, giờ để em làm chút việc cho anh chứ. Anh mà cứ khách sáo như vậy là em giận đấy."
Trình Sóc mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm. Anh ăn từng thìa cháo mà Lâm Hạ thổi nguội cho. Hơi nóng từ bát cháo lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của cơn bệnh và cả sự cô đơn vốn dĩ luôn ngự trị trong căn phòng này suốt bao năm qua.
"Lâm Hạ này," Trình Sóc chợt gọi.
"Dạ?"
"Em nấu cháo... ngon hơn tôi tưởng đấy."
Lâm Hạ đỏ mặt, cậu cúi xuống mân mê gấu áo: "Tại em học lỏm từ anh đấy thôi."
Cả buổi chiều hôm đó, Lâm Hạ không rời khỏi phòng Trình Sóc. Cậu mang máy tính vào, ngồi bệt dưới sàn nhà cạnh giường anh để làm việc. Cậu nói rằng muốn ngồi đây để nếu anh cần gì thì cậu có thể giúp ngay.
Sự hiện diện của Lâm Hạ khiến căn phòng của Trình Sóc trở nên ấm áp lạ kỳ. Tiếng lạch cạch của bút cảm ứng trên bảng vẽ, tiếng hơi thở đều đặn của hai người hòa quyện vào nhau. Trình Sóc nằm trên giường, nhìn bóng lưng gầy của Lâm Hạ, anh thấy một cảm giác bình yên chưa từng có.
Anh chợt nhận ra rằng, sự đồng hành không nhất thiết phải là những lời nói hoa mỹ hay những hành động lớn lao. Nó chỉ đơn giản là việc có một người sẵn sàng chạy đi mua thuốc cho mình giữa buổi sáng, sẵn sàng nấu cho mình một bát cháo gừng vụng về, và sẵn sàng ngồi bên cạnh mình chỉ để mình không thấy cô đơn khi ốm đau.
Đến tối, khi Trình Sóc đã hoàn toàn tỉnh táo và có thể đi lại được, anh bước ra ban công. Lâm Hạ cũng đi theo. Khóm hoa nhài họ mua hôm trước đã bắt đầu chúm chím những nụ trắng li ti. Mùi hương thoang thoảng bắt đầu lan tỏa trong gió đêm.
"Anh thấy khá hơn nhiều chưa?" Lâm Hạ hỏi, tay vẫn còn cầm chiếc nhiệt kế.
"Anh khỏe rồi. Cảm ơn em nhiều lắm, Lâm Hạ," Trình Sóc quay sang nhìn cậu, ánh mắt anh giờ đây không còn sự xa cách của một "người ở ghép", mà là sự trìu mến sâu sắc.
"Anh Sóc này, em đã quyết định rồi. Em sẽ không sửa bản vẽ theo ý khách hàng đó nữa. Em sẽ gửi cho họ bản thảo ban đầu với đóa hoa nhài mà anh khen đẹp. Nếu họ không chấp nhận, em sẽ tìm khách hàng khác. Em không muốn đánh mất bản thân mình nữa," Lâm Hạ kiên định nói.
Trình Sóc khẽ đặt tay lên đầu cậu, xoa nhẹ: "Tốt lắm. Đó mới là Lâm Hạ mà anh biết."
Dưới ánh trăng mờ ảo, hai người đứng bên nhau trên ban công tầng 12. Bản giao hưởng của họ dường như vừa đi qua một đoạn cao trào đầy cảm xúc, để rồi trở về với những giai điệu êm đềm và sâu lắng hơn. Những vết thương trong tâm hồn họ, từ những áp lực công việc đến những nỗi đau thể xác, đều đang dần được vỗ về bởi sự chân thành và hơi ấm của đối phương.
Họ nhận ra rằng, trong thành phố rộng lớn và lạnh lẽo này, việc tìm được một người để cùng sẻ chia những điều nhỏ bé đã là một phép màu. Nhưng việc tìm được một người sẵn sàng cùng mình đi qua những ngày giông bão, dù chỉ là qua một bát cháo hay một cốc sữa ấm, mới chính là hạnh phúc đích thực.
Màn đêm buông xuống, căn hộ tầng 12 vẫn sáng đèn. Ở đó, có hai trái tim đang bắt đầu đập cùng một nhịp, chậm rãi nhưng vô cùng chắc chắn.