2,031 từ · ~11 phút đọc
Sau trận ốm của Trình Sóc và những đêm thức trắng của Lâm Hạ, bầu không khí trong căn hộ tầng 12 dường như đã rũ bỏ được lớp vỏ bọc khách sáo cuối cùng. Sự quan tâm dành cho nhau giờ đây không còn là những phép lịch sự xã giao, mà nó đã trở thành một loại bản năng âm thầm, len lỏi vào từng hành động nhỏ nhất của đời sống thường nhật.
Lâm Hạ đã dũng cảm gửi đi bản thiết kế giữ nguyên đóa hoa nhài ban đầu. Thật bất ngờ, vị khách hàng khó tính kia sau một hồi im lặng đã phản hồi bằng một lời khen ngợi chân thành, thừa nhận rằng chính sự mềm mại ấy mới là thứ mà thương hiệu của họ đang thiếu. Niềm vui ấy khiến Lâm Hạ hạnh phúc đến mức muốn chia sẻ ngay lập tức với người đã tiếp thêm động lực cho cậu.
Vào một tối thứ Sáu, khi những cơn mưa bụi của mùa đông bắt đầu giăng mắc trên những khung cửa sổ, Lâm Hạ nảy ra một ý tưởng. Cậu muốn tổ chức một buổi "rạp chiếu phim tại gia" để cả hai cùng thư giãn sau một tuần đầy biến động.
"Anh Sóc, tối nay anh có bận duyệt bản thảo nữa không?" Lâm Hạ thò đầu vào phòng làm việc của Trình Sóc, đôi mắt lấp lánh sự mong chờ.
Trình Sóc rời mắt khỏi màn hình, anh nhìn thấy vẻ rạng rỡ của cậu thì trái tim bỗng mềm đi vài phần. Anh khẽ đẩy gọng kính, đóng tệp tài liệu lại: "Xong rồi em. Có chuyện gì sao?"
"Em mới mua một chiếc máy chiếu mini cũ. Hay là tối nay mình xem phim đi? Em đã chuẩn bị sẵn bắp rang và ít đồ uống rồi."
Trình Sóc nhìn đồng hồ, mới chín giờ tối. Anh gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi: "Được thôi, để anh giúp em sắp xếp."
Họ chọn bức tường trắng lớn nhất ở phòng khách để làm màn chiếu. Lâm Hạ lạch cạch kết nối dây nhợ, còn Trình Sóc thì lo phần hậu cần. Anh tắt hết đèn trần, chỉ để lại một chiếc đèn đứng ở góc phòng với ánh sáng vàng dịu mắt. Cả hai không ngồi trên ghế sofa như thường lệ mà trải một tấm thảm lông dày dưới sàn nhà, bày biện gối tựa và chăn mỏng xung quanh.
Không gian bỗng chốc trở nên chật hẹp và thân mật hơn bao giờ hết.
"Xem phim gì bây giờ anh?" Lâm Hạ vừa lướt danh sách phim vừa hỏi.
"Tùy em chọn, anh không rành mấy bộ phim trẻ trung hiện nay đâu."
Lâm Hạ chọn một bộ phim tình cảm kinh điển của nước ngoài, kể về hai người xa lạ tình cờ gặp nhau trên một chuyến tàu. Âm nhạc nhẹ nhàng của đàn piano bắt đầu vang lên, những hình ảnh nhuốm màu thời gian hiện lên trên bức tường, tạo nên một không gian vô cùng lãng mạn.
Trình Sóc ngồi tựa lưng vào cạnh sofa, đôi chân dài duỗi thẳng. Lâm Hạ ngồi bên cạnh, hai người chỉ cách nhau một khoảng ngắn đến mức cậu có thể cảm nhận được mùi hương gỗ trầm đặc trưng từ áo len của anh. Trong bóng tối, ánh sáng từ máy chiếu hắt lên khuôn mặt của cả hai những mảng sáng tối đan xen.
Bộ phim diễn ra chậm rãi. Những lời thoại sâu sắc về tình yêu và định mệnh khiến không gian trở nên tĩnh lặng. Lâm Hạ ban đầu còn hào hứng ăn bắp rang, nhưng dần dần, cậu bị cuốn vào mạch phim. Mỗi khi đến một đoạn cảm động, hơi thở của cậu lại khẽ dồn dập hơn.
Vô tình, khi cả hai cùng đưa tay vào xô bắp rang đặt ở giữa, những ngón tay của họ chạm vào nhau.
Lâm Hạ như bị điện giật, cậu định rụt tay lại theo phản xạ nhưng bàn tay của Trình Sóc đã nhanh hơn. Anh không nắm lấy, chỉ là khẽ khàng chạm vào mu bàn tay cậu trong một giây ngắn ngủi trước khi thu lại. Một cái chạm rất nhẹ, mỏng manh như cánh hoa nhài rụng trong gió, nhưng lại khiến nhịp tim của Lâm Hạ loạn nhịp.
Cậu cúi đầu, cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng tâm trí giờ đây chỉ còn cảm giác tê rần ở nơi da thịt vừa chạm nhau. Cậu lén nhìn sang Trình Sóc. Anh vẫn ngồi đó, tư thế vững chãi, ánh mắt chăm chú nhìn vào bộ phim như thể không có chuyện gì xảy ra. Nhưng nếu Lâm Hạ nhìn kỹ hơn, cậu sẽ thấy đôi tay anh đang nắm chặt lấy chiếc gối tựa bên cạnh.
Phim trôi về những phân đoạn cuối cùng. Nhân vật chính phải chia tay nhau ở sân ga, để lại một nỗi buồn man mác. Lâm Hạ vốn dĩ là người nhạy cảm, cậu không cầm được lòng mà sụt sịt.
"Phim buồn quá anh nhỉ..." cậu lầm bầm, đưa tay quệt nước mắt.
Trình Sóc khẽ thở dài, anh nghiêng người về phía cậu, đưa tay lấy chiếc khăn giấy trên bàn đưa cho Lâm Hạ. "Phim ảnh đôi khi chính là sự nuối tiếc được hình tượng hóa. Nhưng ít ra họ đã từng có những khoảnh khắc đẹp đẽ bên nhau."
Lâm Hạ đón lấy khăn giấy, tay cậu vẫn còn hơi run. "Em chỉ thấy thương cho họ. Thành phố rộng lớn như vậy, lạc mất nhau một lần là có khi lạc cả đời."
Trình Sóc nhìn sâu vào đôi mắt đang ươn ướt của Lâm Hạ. Trong khoảnh khắc ấy, bản năng bảo bọc trong anh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt lại những sợi tóc rối trên trán cậu. Hành động này tự nhiên đến mức cả hai đều ngẩn người ra.
Cánh tay Trình Sóc khựng lại trên không trung một giây, rồi anh chậm rãi đặt tay lên vai Lâm Hạ, kéo cậu lại gần hơn một chút.
"Sẽ không lạc mất đâu, nếu người ta đủ trân trọng nhau," giọng anh trầm thấp, mang theo một sức nặng của lời hứa.
Lâm Hạ tựa đầu vào vai Trình Sóc. Đây là lần đầu tiên họ gần gũi như thế này ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo và khỏe mạnh. Vai của anh thật rộng và ấm, mùi hương gỗ trầm bao bọc lấy cậu, mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối. Lâm Hạ thấy tim mình đập nhanh đến mức cậu sợ anh sẽ nghe thấy.
Họ cứ ngồi như thế rất lâu, ngay cả khi bộ phim đã kết thúc và màn hình chỉ còn lại những dòng chữ chạy dọc cuối phim cùng âm thanh nhiễu trắng của máy chiếu. Không ai muốn phá vỡ sự tĩnh lặng này.
"Lâm Hạ này," Trình Sóc lên tiếng, hơi thở của anh phả nhẹ trên đỉnh đầu cậu.
"Dạ?"
"Em có bao giờ hối hận vì đã đăng mẩu tin tìm người ở ghép hôm đó không?"
Lâm Hạ lắc đầu, cậu dụi mặt vào vai anh, cảm nhận lớp vải len mềm mại. "Không ạ. Đó là quyết định đúng đắn nhất của em từ trước đến nay. Còn anh?"
Trình Sóc im lặng một lúc, rồi anh khẽ siết nhẹ vai cậu. "Anh cũng vậy. Anh từng nghĩ mình sẽ già đi trong sự cô độc của những bản thảo và những căn phòng trống. Cảm ơn em đã xuất hiện."
Cụm từ "Anh - Em" giờ đây được thốt ra một cách tự nhiên và ngọt ngào, không còn sự gượng gạo như những ngày đầu. Nó đánh dấu một sự chuyển mình lớn lao trong tâm tư của cả hai. Từ những người xa lạ chia sẻ hóa đơn điện nước, họ đã trở thành những người chia sẻ cả những rung cảm thầm kín nhất.
Đêm đó, sau khi dọn dẹp xong xuôi phòng khách, Lâm Hạ trở về phòng nhưng không tài nào ngủ được. Cậu nằm lăn lộn trên giường, trong đầu toàn là hình ảnh bàn tay của Trình Sóc và cái tựa vai ấm áp ấy. Cậu nhận ra rằng, mình đã thực sự thích người đàn ông này. Không phải là sự ngưỡng mộ với một người anh đi trước, mà là một tình cảm nam luyến giữa hai người đàn ông trưởng thành.
Sự rung động này vừa khiến cậu hạnh phúc, vừa khiến cậu lo sợ. Liệu Trình Sóc có cảm thấy như cậu không? Hay anh chỉ coi cậu như một đứa em trai nhỏ cần được bảo vệ?
Trong khi đó, ở phòng bên cạnh, Trình Sóc cũng đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm xám xịt của thành phố. Anh châm một điếu thuốc nhưng không hút, chỉ để làn khói trắng bay lơ lửng trong không trung. Trình Sóc là người lý trí, anh biết rõ cảm giác trong lòng mình lúc này là gì. Đó là sự khao khát được che chở, được nhìn thấy nụ cười của Lâm Hạ mỗi ngày.
Anh nhớ lại đôi mắt long lanh nước của cậu lúc xem phim, nhớ lại cách cậu tựa vào vai anh một cách tin cậy. Anh khẽ thở dài, dụi tắt điếu thuốc. Trình Sóc tự nhủ phải thật chậm rãi. Anh không muốn làm Lâm Hạ sợ, không muốn phá vỡ sự bình yên mà cả hai khó khăn lắm mới xây dựng được. Anh muốn tình cảm này lớn lên như khóm hoa nhài ngoài ban công, từng chút một, bền bỉ và thơm ngát.
Sáng hôm sau là thứ Bảy. Lâm Hạ thức dậy trễ hơn mọi khi. Khi cậu bước ra phòng khách, cậu thấy Trình Sóc đang đứng ở ban công, tay cầm bình tưới nước cho mấy chậu cây. Ánh nắng sớm nhạt nhòa của mùa đông chiếu lên bóng lưng anh, tạo nên một khung cảnh đẹp như một bức tranh dầu.
"Dậy rồi à? Anh có mua bánh bao nóng ở tiệm đầu ngõ đấy, em vào ăn đi," Trình Sóc quay lại, mỉm cười với cậu.
Lâm Hạ dụi mắt, bước lại gần ban công. Cậu nhìn thấy khóm hoa nhài hôm qua còn chúm chím, sáng nay đã nở bung một bông hoa trắng muốt, tỏa hương thơm ngát giữa cái se lạnh.
"Hoa nở rồi anh kìa!" Lâm Hạ reo lên, chỉ tay vào bông hoa.
Trình Sóc nhìn bông hoa, rồi lại nhìn cậu, ánh mắt chan chứa tình ý. "Ừ, hoa nở rồi. Rất đẹp."
Anh không nói là hoa đẹp, hay người đứng cạnh anh đẹp hơn. Nhưng trong không gian buổi sáng bình yên ấy, cả hai đều hiểu rằng có một thứ gì đó trong lòng họ cũng đang bắt đầu nở rộ, giống như đóa hoa nhài nhỏ bé kia, vượt qua cái lạnh của mùa đông để hiến dâng hương sắc cho cuộc đời.
Họ đứng cạnh nhau bên lan can, không ai nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn thành phố đang tỉnh giấc. Những quy tắc ngầm về sự riêng tư dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu không cần ngôn từ.
Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé giờ đây đã chuyển sang một chương mới – chương của những rung động đầu đời, của những cái chạm vô tình nhưng đầy ý vị, và của một tình yêu đang lớn dần lên dưới mái nhà chung ở tầng 12.
"Lâm Hạ này," Trình Sóc bỗng gọi.
"Dạ?"
"Chiều nay mình đi dạo công viên nhé? Anh nghe nói ở đó đang có triển lãm tranh ngoài trời, chắc em sẽ thích."
Lâm Hạ cười rạng rỡ, má lúm đồng tiền sâu hoắm: "Vâng, em muốn đi lắm!"
Hạnh phúc, đôi khi chỉ đơn giản là có một người để cùng đi siêu thị vào thứ Bảy, cùng xem phim vào tối thứ Sáu, và cùng chờ đợi một bông hoa nhài nở rộ vào sáng sớm hôm sau. Những điều nhỏ bé ấy, khi ghép lại với nhau, lại tạo nên một bức tranh cuộc sống rực rỡ và ấm áp nhất