1,950 từ · ~10 phút đọc
Thành phố bước vào những ngày cuối năm với cái lạnh bắt đầu thấm sâu vào từng thớ thịt. Gió không còn chỉ mơn man mà đã mang theo sự sắc lẹm của mùa đông, khiến con người ta có xu hướng cuộn mình trong những chiếc áo len dày và tìm kiếm những hơi ấm từ những tách trà nóng. Nhưng đối với Lâm Hạ, cái lạnh này dường như chẳng hề hấn gì, bởi trong lòng cậu đang có một ngọn lửa nhỏ vừa được nhen nhóm, âm ỉ và ấm áp lạ lùng.
Đúng như đã hẹn, buổi chiều thứ Bảy, Trình Sóc và Lâm Hạ cùng nhau đi đến công viên để xem triển lãm tranh ngoài trời.
Công viên nằm cách khu cư xá của họ không xa. Nơi đây vốn dĩ là lá phổi xanh của khu vực, với những hàng cây cổ thụ trơ trụi lá đứng sừng sững giữa nền trời xám nhạt. Triển lãm tranh được tổ chức dọc theo con đường lát đá ven hồ. Những bức tranh của các nghệ sĩ tự do được treo trên những giá gỗ đơn sơ, tạo nên một không gian nghệ thuật mộc mạc và gần gũi.
Trình Sóc mặc một chiếc áo khoác măng tô màu cà phê cháy, cổ quàng chiếc khăn len màu xám chuột trông vô cùng lịch lãm. Đi bên cạnh anh, Lâm Hạ trông nhỏ nhắn hơn hẳn trong chiếc áo phao màu xanh nhạt, hai tay đút sâu vào túi áo, cái mũi hơi ửng đỏ vì lạnh.
"Em có lạnh lắm không?" Trình Sóc khẽ nghiêng đầu hỏi, ánh mắt anh luôn để tâm đến từng cử động nhỏ của người bên cạnh.
Lâm Hạ lắc đầu, nụ cười vẫn tươi tắn: "Không ạ, đi bộ một lúc là ấm ngay ấy mà. Anh nhìn bức tranh kia kìa, cách dùng màu nước của họ thật sự rất đặc biệt."
Họ chậm rãi bước đi, dừng lại trước mỗi bức vẽ. Trình Sóc với tư cách là một biên tập viên nghệ thuật lâu năm, thỉnh thoảng lại đưa ra những nhận xét sắc sảo về bố cục và ý nghĩa biểu tượng. Lâm Hạ chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại phản bác bằng những quan điểm mang tính cảm xúc của một người trực tiếp cầm bút thiết kế.
Cuộc tranh luận của họ nhẹ nhàng, mang tính trao đổi và đầy sự tôn trọng. Lâm Hạ nhận ra rằng, dù Trình Sóc có vẻ ngoài khô khan nhưng tâm hồn anh lại vô cùng nhạy bén với cái đẹp. Anh có thể nhìn ra nỗi buồn ẩn giấu sau một nét vẽ rực rỡ, hoặc sự hy vọng trong một mảng màu u tối.
"Anh Sóc, anh nhìn bức tranh này xem," Lâm Hạ dừng lại trước một bức vẽ đơn giản bằng chì, vẽ một cánh cửa sổ khép hờ với một chậu cây nhỏ đặt trên bậu cửa. "Nó làm em nhớ đến căn hộ của chúng ta."
Trình Sóc đứng lại, anh nhìn bức tranh rồi nhìn Lâm Hạ. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác xao xuyến khó tả. "Chúng ta" – hai từ ấy từ miệng Lâm Hạ phát ra nghe thật tự nhiên, như thể vị trí của anh trong cuộc đời cậu đã được định sẵn từ rất lâu rồi.
"Căn hộ của chúng ta có nhiều nắng hơn bức tranh này," Trình Sóc khẽ nói, tay anh vô thức đưa lên điều chỉnh lại chiếc khăn len cho Lâm Hạ khi thấy nó hơi lỏng ra. "Và nó cũng ấm áp hơn nhiều."
Cái chạm tay của anh vào cổ cậu, dù chỉ là qua lớp vải len, vẫn khiến Lâm Hạ rùng mình một cái. Cậu vội cúi đầu nhìn xuống mũi giày, nhịp tim lại bắt đầu đánh trống liên hồi.
Khi họ đi đến khu vực giữa công viên, nơi có một đài phun nước lớn đã ngừng hoạt động để bảo trì, một sự cố bất ngờ xảy ra. Một nhóm thanh niên đang chơi trượt ván gần đó vô tình để mất lái, chiếc ván trượt lao nhanh về phía Lâm Hạ khi cậu đang mải mê ngắm một bức tượng điêu khắc.
"Cẩn thận!" Trình Sóc hô lớn.
Theo bản năng, anh bước tới, một tay kéo mạnh Lâm Hạ vào lòng mình, tay kia đưa ra đỡ lấy chiếc ván đang lao đến. Do lực quán tính, cả hai cùng lùi lại vài bước rồi ngã xuống bãi cỏ mềm cạnh đó.
Lâm Hạ nằm gọn trong vòng tay của Trình Sóc. Cậu cảm nhận được lồng ngực vững chãi của anh đang phập phồng vì bất ngờ, cảm nhận được mùi hương gỗ trầm quen thuộc bao vây lấy mình. Trình Sóc ôm chặt lấy vai cậu, đầu anh tì nhẹ vào mái tóc cậu, hơi thở nóng hổi của anh phả bên tai cậu.
"Em có sao không? Có bị thương ở đâu không?" Giọng Trình Sóc chứa đầy sự lo lắng, có chút dồn dập và mất bình tĩnh khác hẳn với vẻ điềm đạm thường ngày.
Lâm Hạ ngẩng mặt lên, khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức cậu có thể nhìn thấy rõ từng sợi mi dài của anh và cả sự hoảng hốt trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Cậu lắp bắp: "Em... em không sao. Anh thì sao? Anh có đau ở đâu không?"
Trình Sóc dường như vẫn chưa muốn buông cậu ra. Anh cứ thế ôm lấy cậu trên bãi cỏ thêm vài giây nữa, như để chắc chắn rằng cậu vẫn an toàn. Khi nhận ra ánh nhìn của mọi người xung quanh, anh mới sực tỉnh, vội vã đỡ Lâm Hạ đứng dậy.
"Anh không sao, chỉ là một cái ván trượt thôi mà," Trình Sóc phủi bụi trên áo cho Lâm Hạ, tay anh vẫn còn hơi run.
"Anh đau tay rồi kìa!" Lâm Hạ thốt lên khi thấy mu bàn tay trái của Trình Sóc có một vết trầy xước khá dài do va chạm với cạnh sắc của chiếc ván. Máu đỏ bắt đầu rỉ ra.
Lâm Hạ không chần chừ, cậu nắm lấy tay anh, lòng đau như cắt. Cậu quên mất sự ngượng ngùng, quên mất khoảng cách giữa họ, chỉ còn lại sự xót xa dành cho người đàn ông đã che chở cho mình.
"Về thôi anh, phải xử lý vết thương ngay. Nhiễm trùng là mệt lắm đấy."
Trình Sóc nhìn bàn tay mình đang nằm gọn trong đôi bàn tay nhỏ bé và mềm mại của Lâm Hạ, cảm giác đau đớn dường như biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể. Anh không rút tay lại, chỉ lặng lẽ đi theo sự dẫn dắt của cậu.
Về đến nhà, Lâm Hạ ấn Trình Sóc ngồi xuống sofa rồi cuống cuồng đi lấy hộp cứu thương. Cậu ngồi quỳ dưới sàn nhà, đặt bàn tay anh lên đùi mình, tỉ mỉ dùng bông tẩm cồn sát trùng vết thương.
"Hơi xót một chút, anh chịu khó nhé," Lâm Hạ vừa thổi nhẹ vào vết thương vừa nói, vẻ mặt nghiêm túc và lo lắng đến mức Trình Sóc cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy.
Anh ngồi trên cao nhìn xuống đỉnh đầu của cậu. Những sợi tóc tơ của Lâm Hạ hơi rối, lộ ra cái gáy trắng ngần. Trình Sóc cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn được vươn tay ra ôm cậu một lần nữa, nhưng lần này không phải vì bảo vệ, mà là vì yêu thương.
"Lâm Hạ này," Trình Sóc gọi khẽ.
"Dạ?" Lâm Hạ ngẩng đầu lên, trong tay vẫn còn cầm cuộn băng gạc.
"Nếu lúc nãy anh không kịp kéo em lại, em có sợ không?"
Lâm Hạ im lặng một lát, rồi cậu cúi xuống tiếp tục công việc băng bó. "Sợ chứ anh. Nhưng lúc ở trong vòng tay anh, em lại thấy... rất an lòng. Giống như dù trời có sập xuống, chỉ cần có anh ở đó, em sẽ không sao cả."
Lời thú nhận chân thành ấy khiến không gian trong phòng khách bỗng chốc trở nên đặc quánh. Trình Sóc không kìm lòng được nữa, anh dùng bàn tay không bị thương nâng cằm Lâm Hạ lên, buộc cậu phải đối mặt với mình.
"Anh cũng vậy. Anh sợ mất em hơn là sợ mình bị thương," Trình Sóc nói, giọng anh trầm đặc và chứa chan tình cảm.
Ánh mắt họ giao nhau, nồng nàn và mãnh liệt đến mức dường như mọi lời nói lúc này đều trở nên dư thừa. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt dần thu hẹp lại. Lâm Hạ run rẩy nhắm mắt, cậu cảm nhận được hơi thở của Trình Sóc đang tiến gần hơn, gần hơn nữa...
Nhưng ngay khi đôi môi họ sắp chạm vào nhau, tiếng chuông điện thoại của Lâm Hạ đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí lãng mạn.
Lâm Hạ giật mình, vội vã lùi lại, mặt đỏ bừng như gấc chín. Cậu lúng túng cầm điện thoại lên, là mẹ cậu gọi đến từ quê.
"Em... em nghe điện thoại một chút," Lâm Hạ nói rồi chạy biến vào phòng, để lại Trình Sóc ngồi đó với một tiếng thở dài đầy tiếc nuối nhưng cũng mang theo một nụ cười khổ.
Tối hôm đó, không khí giữa hai người có chút ngượng nghịu kỳ lạ. Họ không dám nhìn thẳng vào mắt nhau lâu, nhưng mỗi khi vô tình chạm ánh mắt, cả hai đều vội vã quay đi với trái tim đập loạn.
Lâm Hạ nằm trong phòng, cậu áp đôi bàn tay nóng hổi lên má mình. Suýt chút nữa thôi, cậu và anh đã... Cậu tự trách mình vì sao lúc đó lại không dứt khoát hơn, nhưng cũng thầm cảm ơn cuộc gọi của mẹ đã giúp cậu bình tĩnh lại. Cậu biết rằng, tình cảm này không còn là sự rung cảm đơn thuần nữa. Nó đã trở thành một thứ gì đó lớn lao hơn, sâu sắc hơn và chắc chắn hơn.
Ở phòng bên cạnh, Trình Sóc đứng nhìn bàn tay đã được băng bó cẩn thận của mình. Vết thương vẫn còn hơi nhức, nhưng lòng anh thì lại ngập tràn mật ngọt. Anh biết mình đã không còn đường lui trong cuộc tình này. Lâm Hạ đã bước vào đời anh, chiếm trọn tâm trí anh bằng sự dịu dàng và chân thành nhất.
Anh cầm điện thoại, nhắn một tin nhắn đơn giản vào số của Lâm Hạ dù hai người chỉ cách nhau một bức tường:
"Vết thương không còn đau nữa. Ngủ ngon nhé, Lâm Hạ."
Chỉ vài giây sau, màn hình điện thoại của anh sáng lên với dòng trả lời:
"Anh cũng ngủ ngon nhé, anh Sóc. Đừng để tay chạm nước nhé!"
Trình Sóc mỉm cười, anh tắt đèn và nằm xuống. Trong bóng tối, anh dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay của cậu trên đùi mình chiều nay. Bản giao hưởng của họ, sau một nốt cao đầy kịch tính, lại trở về với nhịp điệu êm đềm, nhưng âm hưởng của nó thì đã vang vọng khắp mọi ngóc ngách của căn hộ tầng 12.
Những "quy tắc ngầm" ban đầu giờ đây đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là những "quy ước của trái tim". Họ không cần phải nói ra, nhưng cả hai đều hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc ở bãi cỏ công viên đó, họ đã không còn chỉ là bạn chung nhà. Họ là bến đỗ, là sự che chở, và là hy vọng của nhau giữa thành phố rộng lớn này.