1,761 từ · ~9 phút đọc
Những ngày cuối năm, thành phố khoác lên mình một diện mạo khác hẳn. Không còn cái vẻ hối hả, khô khan của những ngày thường nhật, phố xá bắt đầu rộn ràng bởi sắc hoa đào thắm, hoa mai vàng và những thanh âm của nhạc Xuân rộn rã. Nhưng bên trong căn hộ tầng 12, không khí dường như tĩnh lặng và ấm áp hơn. Đây là cái Tết đầu tiên Trình Sóc và Lâm Hạ ở bên nhau, một cái Tết không còn sự cô độc thường lệ của những người xa quê ở lại thành phố làm việc.
Theo dự định, cả hai đều sẽ về quê thăm gia đình vào khoảng 29 Tết. Tuy nhiên, những ngày giáp Tết này lại là khoảng thời gian họ trân trọng nhất, khi được cùng nhau sửa soạn cho tổ ấm chung của mình.
Sáng sớm chủ nhật, Lâm Hạ đã dậy từ rất sớm. Cậu hăm hở lôi từ trong kho ra những hộp đồ trang trí mà cậu đã âm thầm mua tích trữ từ tuần trước. Trình Sóc vừa bước ra khỏi phòng, tay vẫn còn đang cài nút măng sét áo sơ mi, đã thấy phòng khách ngổn ngang những dải lồng đèn đỏ, những phong bao lì xì và cả những nhành đào giả tinh xảo.
"Em định biến nhà mình thành một hội hoa xuân luôn sao?" Trình Sóc tựa người vào khung cửa, nhìn cậu thanh niên đang loay hoay với đống dây điện đèn nháy.
Lâm Hạ ngẩng lên, tóc dính một chút bụi nhưng đôi mắt thì rạng rỡ vô cùng. "Anh Sóc, dậy rồi à? Tết mà anh, phải rực rỡ một chút thì cả năm mới may mắn chứ. Anh giúp em treo mấy cái lồng đèn này lên góc ban công nhé, em không với tới."
Trình Sóc khẽ cười, anh tháo chiếc đồng hồ đặt lên bàn, xắn tay áo bắt tay vào giúp cậu. Nhìn Lâm Hạ tỉ mỉ dán từng hình hoa mai lên mặt kính cửa sổ, Trình Sóc bỗng thấy lòng mình chùng xuống vì xúc động. Đã bao nhiêu năm rồi anh đón Tết một mình trong sự lặng lẽ? Anh thường chỉ mua một giỏ quà biếu đối tác, gửi tiền về cho gia đình, rồi tự giam mình trong phòng với đống bản thảo. Đối với anh, Tết từng là một khái niệm xa xỉ và có phần phiền phức.
Nhưng giờ đây, nhìn cái dáng nhỏ bé của Lâm Hạ đang hì hục lau chùi từng chiếc kệ sách, anh mới nhận ra rằng Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở cái cách người ta cùng nhau chăm chút cho nơi mình gọi là "Nhà".
"Lâm Hạ này, lát nữa dọn xong, mình đi chợ hoa nhé? Anh muốn mua một gốc đào thật." Trình Sóc vừa treo chiếc lồng đèn đỏ thắm lên cao vừa nói.
Lâm Hạ dừng tay, mắt sáng rực: "Thật không anh? Em cứ sợ anh chê chật nhà nên không dám đòi mua."
"Chật một chút nhưng có không khí. Với lại, hoa nhài của em nở rồi, cũng cần một người bạn đồng hành chứ."
Chợ hoa những ngày cuối năm đông đúc và náo nhiệt vô cùng. Giữa dòng người ngược xuôi, Trình Sóc luôn đi sát bên cạnh Lâm Hạ. Bàn tay anh thỉnh thoảng lại đặt nhẹ sau lưng cậu, như một tấm lá chắn vô hình bảo vệ cậu khỏi sự chen lấn.
Họ dừng lại trước một gian hàng bán đào bích. Những cánh hoa mỏng manh, hồng rực giữa cái lạnh căm căm của tiết trời chiều đông. Sau một hồi lựa chọn kỹ lưỡng, họ quyết định mua một cành đào dáng huyền, uốn lượn mềm mại như dòng suối chảy. Trình Sóc một tay vác cành đào, tay kia lẳng lặng nắm lấy tay Lâm Hạ để không bị lạc giữa đám đông.
Lâm Hạ cảm nhận được bàn tay to lớn, ấm áp của anh bao bọc lấy tay mình. Cậu không rút ra, trái lại còn khẽ siết nhẹ. Giữa không gian ồn ào ấy, cái nắm tay của họ lặng lẽ mà kiên định, như một lời khẳng định thầm kín về vị trí của đối phương trong lòng mình.
Về đến nhà, cả hai cùng nhau cắm hoa. Trình Sóc có gu thẩm mỹ rất tốt nên anh điều chỉnh hướng của từng nhánh hoa sao cho cân đối nhất. Lâm Hạ thì bận rộn treo những phong bao lì xì nhỏ lên cành.
"Anh Sóc, năm nay anh có phải về quê sớm không?" Lâm Hạ vừa làm vừa hỏi, giọng cậu có chút gì đó không đành lòng.
"Sáng 29 anh mới xuất phát. Còn em?"
"Em cũng vậy. Mẹ em cứ gọi điện giục suốt, nhưng em muốn ở lại đây dọn dẹp thêm chút nữa." Lâm Hạ cúi đầu, giọng nhỏ dần. "Nghĩ đến việc phải xa căn hộ này vài ngày, tự dưng em thấy buồn quá."
Trình Sóc dừng tay, anh bước lại gần, đặt tay lên vai cậu. "Chỉ là vài ngày thôi mà. Sau Tết chúng ta lại gặp nhau ở đây. Lúc đó, anh sẽ nấu món canh khổ qua cho em ăn nhé, đúng phong tục miền Nam mà mẹ anh hay làm."
Lâm Hạ ngước lên nhìn anh, ánh mắt lấp lánh: "Anh biết nấu món đó sao? Vậy là Tết này em có thêm một mong đợi rồi."
Tối hôm đó, họ quyết định làm một bữa tất niên sớm chỉ có hai người. Lâm Hạ đã chuẩn bị một nồi lẩu nóng hổi, khói bốc nghi ngút. Trong ánh đèn vàng ấm áp của phòng ăn, tiếng nhạc xuân nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, cả hai ngồi đối diện nhau, chia sẻ về những kỷ niệm Tết thời thơ ấu.
Trình Sóc kể về những ngày anh còn nhỏ, cùng bố ngồi canh nồi bánh chưng dưới trời mưa phùn, về mùi khói bếp nồng đượm. Lâm Hạ kể về những buổi chiều cùng mẹ đi chợ mua quần áo mới, về cái cảm giác nôn nao khi được nhận những đồng tiền lì xì đỏ thắm.
"Lâm Hạ, em có dự định gì cho năm tới không?" Trình Sóc nhấp một ngụm rượu vang, nhìn cậu đầy mong chờ.
Lâm Hạ suy nghĩ một chút rồi đáp: "Em muốn hoàn thành tập tranh thiết kế về chủ đề 'Những góc nhỏ thành phố'. Và... em muốn chúng ta vẫn cứ như thế này, bình lặng và ấm áp bên nhau."
Trình Sóc mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự thâm trầm của người đàn ông trưởng thành. Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, đặt lên bàn đẩy về phía Lâm Hạ.
"Quà Tết sớm cho em."
Lâm Hạ ngạc nhiên mở hộp. Bên trong là một chiếc bút cảm ứng đời mới nhất mà cậu hằng ao ước, nhưng điểm đặc biệt nhất là trên thân bút có khắc hai chữ viết tắt tên của họ lồng vào nhau: S-H.
"Anh... anh khắc tên chúng ta lên đây sao?" Lâm Hạ xúc động đến mức giọng run run.
"Anh muốn mỗi khi em vẽ, mỗi khi em tạo ra cái đẹp, em sẽ luôn nhớ rằng có anh ở bên cạnh ủng hộ em. Đây không chỉ là công cụ làm việc, mà là lời cam kết của anh."
Lâm Hạ nhìn chiếc bút, rồi nhìn Trình Sóc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rằng tình cảm này đã vượt xa khỏi sự rung động của tuổi trẻ. Nó là sự thấu hiểu, là sự trân trọng và là ước muốn cùng nhau già đi.
Cậu đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn và bất ngờ ôm lấy Trình Sóc từ phía sau. Cậu tựa cằm lên vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa. "Cảm ơn anh, anh Sóc. Đây là món quà tuyệt vời nhất em từng nhận được."
Trình Sóc nắm lấy đôi bàn tay đang đan trước ngực mình, anh nghiêng đầu hôn nhẹ lên tóc cậu. "Ngốc ạ, em mới là món quà tuyệt vời nhất của anh trong năm nay."
Đêm hôm đó, trước khi đi ngủ, họ cùng nhau ra ban công ngắm nhìn thành phố về đêm. Gió lạnh thổi qua, nhưng không ai cảm thấy rét buốt. Cành đào bích trong nhà đã bắt đầu hé nở những nụ đầu tiên, tỏa hương thơm thanh khiết.
Trình Sóc bất ngờ kéo Lâm Hạ vào lòng, bao bọc cậu trong chiếc áo khoác rộng của mình. Họ đứng lặng lẽ như thế, nhìn những dòng người tấp nập dưới phố đang vội vã trở về nhà.
"Lâm Hạ này, sau Tết, anh muốn đưa em về thăm mẹ anh." Trình Sóc bỗng lên tiếng, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng sự kiên định.
Lâm Hạ giật mình, tim đập loạn xạ: "Về... về nhà anh sao? Liệu có sớm quá không anh? Bác gái sẽ nghĩ gì về... về mối quan hệ của chúng ta?"
Trình Sóc xoay người cậu lại, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Mẹ anh là người hiền hậu. Bà chỉ mong anh tìm được một người thực lòng yêu thương và khiến anh hạnh phúc. Và anh đã tìm thấy rồi. Em không cần phải sợ, có anh ở đây rồi."
Lâm Hạ cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy qua tim. Lời mời của Trình Sóc không chỉ là một chuyến đi thăm nhà, mà là hành động công khai tình cảm với gia đình, là bước ngoặt quan trọng khẳng định sự nghiêm túc của anh.
"Vâng... em sẽ đi cùng anh." Lâm Hạ gật đầu, đôi mắt lấp lánh niềm tin.
Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé đang tiến dần đến những nốt nhạc nồng nàn và sâu sắc hơn. Tết này, dù họ có phải tạm xa nhau vài ngày để về với gia đình, nhưng trong lòng mỗi người đều đã mang theo hình bóng của đối phương. Căn hộ tầng 12 giờ đây không còn là một nơi ở chung để tiết kiệm chi phí, mà đã trở thành điểm tựa tâm hồn, là nơi họ sẽ luôn tìm về sau mọi giông bão.
Họ đứng bên nhau dưới ánh trăng cuối năm, cùng ước nguyện cho một năm mới bình an. Một năm của những khởi đầu mới, của những yêu thương nở rộ và của một mái ấm thực sự đang chờ đợi phía trước.
Tết, cuối cùng cũng đã về, thật sự ấm áp trong lòng hai người đàn ông ở tầng 12.