MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ BéChương 8: KHOẢNG CÁCH LÀ ĐỂ NHỚ THƯƠNG

Bản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ Bé

Chương 8: KHOẢNG CÁCH LÀ ĐỂ NHỚ THƯƠNG

1,923 từ · ~10 phút đọc

Thành phố vào ngày 29 Tết bỗng trở nên trống trải lạ thường. Những con đường vốn dĩ kẹt cứng xe cộ nay chỉ còn lưa thưa vài người qua lại. Tiếng còi xe hối hả nhường chỗ cho tiếng gió thổi xao xác qua những tán cây. Trong căn hộ tầng 12, không khí bận rộn của những ngày dọn dẹp đã lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng mang theo chút bồi hồi của giờ khắc chia xa.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi dọn về sống chung, Trình Sóc và Lâm Hạ phải đối mặt với việc căn nhà thiếu vắng bóng dáng của người kia.

Sáng sớm, Trình Sóc đã chuẩn bị xong hành lý. Anh đứng ở phòng khách, nhìn quanh một lượt để kiểm tra lại điện nước và cửa nẻo. Lâm Hạ đứng tựa cửa phòng, đôi mắt vẫn còn chút ngái ngủ nhưng ánh nhìn thì đầy vẻ quyến luyến. Cậu mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng, trông mềm mại và nhỏ bé giữa không gian rộng lớn của phòng khách.

"Anh đi nhé. Ở nhà nhớ kiểm tra khóa cửa cẩn thận, tối nay em cũng xuất phát rồi, đừng mải vẽ mà quên giờ tàu chạy," Trình Sóc dặn dò, giọng anh trầm thấp và ân cần như một người anh lớn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng tình cảm của một người bạn đời.

Lâm Hạ bước lại gần, giúp anh chỉnh lại cổ áo khoác. "Em biết rồi mà. Anh lái xe đường dài phải cẩn thận nhé, mệt thì tấp vào trạm dừng nghỉ một lát, đừng có cố quá."

Trình Sóc nhìn cậu, bất chợt anh đưa tay kéo Lâm Hạ vào lòng, ôm thật chặt. Hơi ấm từ cơ thể nhau lan tỏa giữa buổi sáng mùa đông buốt giá. Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương xà phòng thanh khiết mà anh đã dần trở nên nghiện.

"Mới chuẩn bị đi mà anh đã thấy nhớ em rồi," Trình Sóc thì thầm bên tai cậu.

Lâm Hạ khẽ siết lấy thắt lưng anh, giọng cậu lí nhí: "Em cũng vậy. Nhà mình tự dưng vắng anh, em thấy trống trải quá."

Họ đứng lặng lẽ như thế hồi lâu, cho đến khi tiếng chuông báo thức trên điện thoại vang lên nhắc nhở giờ xuất phát. Trình Sóc hôn nhẹ lên trán Lâm Hạ một cái thật sâu, rồi dứt khoát xách vali ra cửa. Khi cánh cửa khép lại, Lâm Hạ đứng thẫn thờ giữa phòng khách. Cành đào bích hôm qua còn rực rỡ, nay dường như cũng trầm mặc hơn khi thiếu đi bóng dáng người chăm sóc nó.

Hành trình về quê của mỗi người mang một tâm trạng khác nhau. Trình Sóc lái xe về phía những dãy núi mờ sương, nơi có ngôi nhà của mẹ anh đang chờ đợi. Lâm Hạ thì ngồi trên chuyến tàu đêm, nhìn qua ô cửa sổ thấy những ánh đèn phố thị lùi dần về phía sau.

Dù cách xa hàng trăm cây số, nhưng sợi dây liên kết giữa họ chưa bao giờ đứt đoạn. Điện thoại trở thành cầu nối duy nhất.

10:00 sáng: "Anh đến trạm dừng chân đầu tiên rồi. Em đã ăn sáng chưa?" - Trình Sóc gửi kèm một bức ảnh chụp ly cà phê đen đặt cạnh vô lăng.

10:05 sáng: "Em đang ăn nốt phần bánh bao anh mua chiều qua. Đồ đạc xong xuôi hết rồi, chỉ đợi giờ ra ga thôi. Anh nhớ uống nước nhiều vào nhé!" - Lâm Hạ trả lời ngay lập tức.

Sự quan tâm nhỏ nhặt ấy giúp quãng đường dài trở nên ngắn lại. Khi Lâm Hạ lên tàu và ổn định chỗ ngồi, cậu nhận được một cuộc gọi video từ Trình Sóc. Anh đã về đến nhà, khung cảnh phía sau là một khoảng sân gạch rêu phong và bóng dáng một người phụ nữ tóc bạc phơ đang bận rộn bên hiên nhà.

"Mẹ ơi, bạn chung nhà của con đây ạ," Trình Sóc xoay camera về phía mẹ mình.

Lâm Hạ giật mình, vội vàng vuốt lại tóc, lễ phép chào: "Cháu chào bác ạ! Chúc bác năm mới nhiều sức khỏe."

Mẹ Trình Sóc hiền hậu cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ sự ấm áp: "Chào cháu. Thằng Sóc nó kể về cháu suốt, bảo là nhờ có cháu mà năm nay nó béo ra một chút. Khi nào rảnh, nhớ về đây chơi với bác nhé."

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng khiến lòng Lâm Hạ ấm áp vô cùng. Cậu nhận ra Trình Sóc thực sự nghiêm túc với mối quan hệ này. Anh không chỉ coi cậu là bạn ở ghép, mà đã âm thầm dọn sẵn con đường để cậu bước vào thế giới của anh, vào gia đình của anh.

Đêm giao thừa, không gian ở quê Lâm Hạ náo nhiệt với tiếng pháo hoa và tiếng cười nói của họ hàng. Nhưng giữa đám đông ồn ào ấy, cậu vẫn thấy thiếu một cái gì đó. Cậu lẻn ra ngoài ban công nhà mình, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Đúng lúc đó, điện thoại báo có cuộc gọi đến. Là Trình Sóc.

"Lâm Hạ, em đang làm gì đó?"

"Em đang ngắm sao. Ở quê em sao nhiều lắm, không như ở thành phố đâu anh. Còn anh?"

"Anh đang ngồi ngoài sân. Mẹ anh đi ngủ sớm rồi. Anh đang nghĩ... nếu giờ này có em ngồi cạnh, cùng uống một tách trà thì tốt biết mấy." Giọng Trình Sóc trầm buồn, mang theo nỗi nhớ nhung da diết.

"Chỉ còn vài ngày nữa thôi mà anh. Mùng 4 em sẽ lên lại thành phố," Lâm Hạ an ủi, dù chính cậu cũng đang thấy sống mũi cay cay.

"Lâm Hạ này, chúc mừng năm mới em. Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh vào năm vừa rồi. Anh ước rằng năm sau, năm sau nữa, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau đón giao thừa như thế này, nhưng là ở cạnh nhau, dưới một mái nhà."

Lâm Hạ mỉm cười, nước mắt khẽ lăn dài trên má vì hạnh phúc. "Vâng, em cũng ước như vậy. Chúc mừng năm mới, người bạn đời của em."

Hai từ "bạn đời" lần đầu tiên được Lâm Hạ thốt ra một cách tự nhiên. Không còn là sự thử nghiệm, không còn là sự nghi ngờ. Khoảng cách địa lý trong những ngày Tết lại chính là liều thuốc thử tốt nhất, giúp họ nhận ra đối phương quan trọng đến nhường nào. Hóa ra, khi yêu một người, dù ở giữa gia đình và người thân, lòng vẫn luôn hướng về một bóng hình duy nhất.

Những ngày Tết ở quê trôi qua nhanh chóng với những bữa tiệc gia đình, nhưng tâm trí của cả hai đều đã bay về căn hộ tầng 12. Trình Sóc giúp mẹ dọn dẹp vườn tược, nhưng mỗi khi nhìn thấy khóm hoa nhài ở góc sân nhà mẹ, anh lại nhớ đến khóm hoa nhài ngoài ban công chung cư. Lâm Hạ đi chúc Tết họ hàng, nhưng trong đầu lại thầm tính toán xem sẽ mua món quà gì về cho Trình Sóc.

Cậu đã mua một túi trà sen loại ngon nhất ở quê mình, cùng một đôi gối thêu tay tỉ mỉ. Cậu muốn căn phòng của họ sau Tết sẽ càng thêm ấm cúng.

Sáng mùng 4, Lâm Hạ dậy thật sớm để ra ga tàu. Cậu không nói cho Trình Sóc biết mình về chuyến mấy giờ, vì muốn tạo cho anh một sự bất ngờ. Cậu nghĩ có lẽ anh vẫn còn ở quê thêm một hai ngày nữa.

Khi Lâm Hạ bước ra khỏi ga tàu với chiếc vali nặng trĩu, cái lạnh của thành phố lại ùa về. Nhưng lần này, cậu không thấy sợ cái lạnh ấy nữa. Cậu vội vàng bắt taxi về nhà.

Đứng trước cửa căn hộ tầng 12, tim Lâm Hạ đập thình thịch. Cậu tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra, một mùi hương quen thuộc ập vào mũi – mùi gà kho gừng và mùi tinh dầu cam sả.

Trên bàn ăn, một mâm cơm giản dị nhưng đầy đủ đã được bày sẵn. Và ở đó, Trình Sóc đang ngồi bình thản đọc sách, dường như anh đã đợi cậu từ rất lâu rồi.

"Về rồi à? Anh cứ tưởng em định đi chuyến muộn hơn cơ," Trình Sóc ngẩng đầu lên, nụ cười rạng rỡ xua tan mọi mệt mỏi của chuyến đi dài.

Lâm Hạ đứng sững lại, vali rơi khỏi tay. "Anh... anh lên từ bao giờ? Sao anh biết em về hôm nay?"

Trình Sóc đứng dậy, bước lại gần và ôm chầm lấy cậu. "Anh lên từ tối qua. Anh không đợi được đến mùng 6 như dự kiến. Còn việc vì sao anh biết em về giờ này... là vì chúng ta tâm đầu ý hợp mà."

Lâm Hạ vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm thực sự sau những ngày chỉ được nghe giọng nói qua điện thoại. Căn hộ tầng 12 giờ đây mới thực sự sống lại. Cành đào bích đã nở gần hết, sắc hồng rực rỡ cả một góc phòng.

"Em có mua quà cho anh này," Lâm Hạ vừa nói vừa lôi túi trà sen ra.

"Quà lớn nhất là em đã về rồi," Trình Sóc hôn lên tóc cậu. "Rửa tay đi rồi vào ăn cơm. Anh có làm món canh khổ qua em thích đây."

Bữa cơm mùng 4 Tết trong căn hộ nhỏ mang một ý nghĩa đặc biệt. Đó là bữa cơm đoàn viên của riêng hai người. Họ kể cho nhau nghe về những chuyện ở quê, về những lời nhắn gửi của cha mẹ, và về nỗi nhớ nhung đã hành hạ họ suốt một tuần qua.

Lâm Hạ nhận ra rằng, dù đi đâu xa, dù có bao nhiêu nơi để về, thì cuối cùng, nơi nào có Trình Sóc, nơi đó mới thực sự là nhà. Và Trình Sóc cũng hiểu rằng, sự nghiệp hay tiền tài đều không thể sánh bằng cảm giác được nhìn thấy Lâm Hạ ngồi đối diện mình, bình yên ăn một bát cơm nóng.

Khoảng cách của những ngày Tết không hề làm họ xa nhau, mà ngược lại, nó giống như một chất xúc tác khiến tình cảm ấy thêm bền chặt và sâu sắc. Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé lại tiếp tục được tấu lên, nhưng lần này với những giai điệu nồng nàn hơn, đánh dấu sự bắt đầu của một năm mới – năm mà họ sẽ không còn là hai người ở ghép, mà là hai mảnh ghép hoàn hảo của một cuộc đời.

Tối hôm đó, họ cùng nhau ra ban công tưới nước cho cây. Khóm hoa nhài sau một tuần thiếu người chăm sóc hơi héo rũ, nhưng khi nhận được những giọt nước mát lành, nó dường như cũng đang dần tỉnh giấc.

"Năm mới, chúng ta cùng cố gắng nhé anh Sóc," Lâm Hạ tựa đầu vào vai anh.

"Ừ, cùng nhau cố gắng. Vì 'nhà mình', vì chúng ta."

Dưới bầu trời thành phố đã bắt đầu nhộn nhịp trở lại, căn hộ tầng 12 vẫn giữ cho mình một sự tĩnh lặng riêng biệt. Ở đó, tình yêu đã vượt qua những thử thách đầu tiên của sự xa cách, để rồi trở nên kiên định và rực rỡ hơn bao giờ hết.