MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ BéChương 9: NHỮNG GỢN SÓNG TRONG LÒNG MẶT HỒ PHẲNG LẶNG

Bản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ Bé

Chương 9: NHỮNG GỢN SÓNG TRONG LÒNG MẶT HỒ PHẲNG LẶNG

2,238 từ · ~12 phút đọc

Sau kỳ nghỉ Tết, thành phố quay trở lại với nhịp sống hối hả vốn có. Những hàng quán bắt đầu mở cửa rầm rộ, dòng người lại chen chúc trên các ngả đường, và căn hộ tầng 12 cũng bắt đầu lặp lại những thói quen cũ. Tuy nhiên, giữa Trình Sóc và Lâm Hạ giờ đây đã có một sự thay đổi ngầm hiểu. Những cái chạm tay không còn quá ngượng nghịu, những lời quan tâm trở nên tự nhiên như hơi thở, và quan trọng nhất, họ đã bắt đầu xem nhau là một phần không thể thiếu trong tương lai của mình.

Thế nhưng, cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng là một bản nhạc êm đềm không tì vết. Đôi khi, một nốt nhạc lạ xuất hiện có thể khiến người ta bối rối, để rồi sau đó nhận ra giai điệu chính của mình sâu sắc đến dường nào.

Vào một buổi chiều thứ Tư, khi Lâm Hạ đang miệt mài với bảng màu cho dự án mới, tiếng chuông cửa vang lên. Trình Sóc chưa đi làm về, nên cậu đứng dậy ra mở cửa. Trước mặt cậu là một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ cao ráo, ăn mặc rất có gu và mang theo một phong thái tự tin, phóng khoáng.

"Chào cậu, cho hỏi đây có phải nhà của Trình Sóc không?" Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười rất rạng rỡ nhưng khiến Lâm Hạ cảm thấy có chút gì đó không thoải mái.

"Vâng, đúng rồi ạ. Anh ấy hiện chưa về, anh là..."

"Tôi là Minh Triết, bạn cũ của Sóc. Tôi mới ở nước ngoài về, nghe nói cậu ấy chuyển sang đây nên ghé thăm mà không báo trước. Tôi có thể vào đợi một lát được không?"

Lâm Hạ dù hơi bối rối nhưng vẫn lịch sự mời khách vào nhà. Cậu pha một ấm trà sen mà cậu mang từ quê lên, mời Minh Triết ngồi ở phòng khách. Minh Triết đảo mắt nhìn quanh căn hộ một lượt, ánh mắt dừng lại ở những chậu cây ngoài ban công và những bức tranh treo tường.

"Căn hộ này... khác xa với phong cách của Trình Sóc trước đây nhỉ?" Minh Triết vừa nhấp trà vừa nhận xét. "Hồi trước, nhà cậu ấy chỉ có hai màu đen trắng, lạnh lẽo như tủ ướp đá vậy. Giờ thì trông ấm cúng và 'mềm mại' hơn nhiều. Chắc là nhờ cậu phải không?"

Lâm Hạ khẽ mỉm cười, cảm giác dè chừng trong lòng vẫn chưa tan biến. "Tôi chỉ giúp anh ấy trang trí một chút thôi ạ."

"Sóc là người rất khó tính trong việc chia sẻ không gian sống. Trước đây nhiều người muốn dọn về ở cùng nhưng cậu ấy đều từ chối thẳng thừng. Thậm chí là tôi..." Minh Triết bỏ lửng câu nói, ánh mắt xa xăm mang theo chút tiếc nuối.

Chính lúc đó, tiếng lạch cạch của chìa khóa vang lên. Trình Sóc bước vào nhà. Thấy Minh Triết, anh thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Triết? Cậu về từ bao giờ thế?"

"Mới hôm qua thôi. Về là phải tìm cậu ngay để 'tính sổ' vì tội mất tích suốt mấy năm qua chứ!" Minh Triết đứng dậy, tiến lại vỗ vai Trình Sóc một cách thân thiết.

Lâm Hạ đứng ở góc bếp, nhìn hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Minh Triết có vẻ hiểu Trình Sóc rất rõ, họ nói về những kỷ niệm thời đại học, về những người bạn chung và những dự án cũ. Trong những câu chuyện ấy, Lâm Hạ hoàn toàn là người ngoài cuộc. Cậu thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng trong không gian vốn dĩ là "nhà mình".

"Tối nay đi ăn nhé? Coi như tiệc tẩy trần cho tôi," Minh Triết đề nghị.

Trình Sóc khẽ liếc nhìn về phía Lâm Hạ, anh thấy cậu đang cúi đầu lau dọn bàn bếp một cách lẳng lặng. "Được thôi, nhưng để tôi hỏi ý kiến Lâm Hạ đã."

"Ồ, cậu nhóc này đi cùng thì càng vui chứ sao!" Minh Triết cười nói.

Lâm Hạ ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Thôi, hai anh cứ đi đi ạ. Em còn bản vẽ phải hoàn thành cho kịp sáng mai. Hai người lâu ngày gặp lại, cứ trò chuyện thoải mái nhé."

Mặc dù Trình Sóc có chút ngần ngại, nhưng dưới sự lôi kéo của Minh Triết và sự kiên trì của Lâm Hạ, anh cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Trước khi đi, anh bước lại gần Lâm Hạ, nói nhỏ: "Anh sẽ về sớm. Em nhớ ăn tối đầy đủ đấy."

Cánh cửa khép lại. Căn nhà đột ngột trở nên vắng lặng đến đáng sợ.

Lâm Hạ quay trở lại bàn làm việc, nhưng cậu không tài nào tập trung nổi. Những lời nói của Minh Triết cứ luẩn quẩn trong đầu cậu: "Tôi là bạn cũ... nhiều người muốn ở cùng nhưng đều bị từ chối... thậm chí là tôi".

Cậu nhận ra mình đang ghen. Một nỗi ghen tuông âm thầm, nhỏ bé nhưng lại nhức nhối như một vết dằm đâm vào da thịt. Cậu ghen với quá khứ của Trình Sóc, ghen với sự thân thiết tự nhiên của Minh Triết dành cho anh. Cậu lo sợ rằng, so với một người thành đạt và hiểu anh như Minh Triết, mình chỉ là một cậu nhóc thiết kế tự do, vụng về và chẳng có gì đặc sắc.

Lâm Hạ đứng dậy đi ra ban công. Khóm hoa nhài giờ đã nở rộ, mùi hương thơm ngát trong đêm tối. Cậu nhớ lại những ngày đầu hai người mới ở chung, nhớ lại bát cháo gừng anh nấu khi cậu ốm, nhớ lại nụ hôn hụt ở công viên. Những kỷ niệm ấy đẹp đẽ thật đấy, nhưng liệu chúng có đủ sức nặng để chống lại những năm tháng gắn bó của họ không?

Cậu tự trách mình sao lại nhỏ mọn như vậy. Trình Sóc chưa bao giờ làm điều gì khiến cậu phải nghi ngờ cả. Nhưng tình yêu là thế, nó luôn đi kèm với sự chiếm hữu và nỗi sợ mất đi báu vật mà mình đang nắm giữ.

Đồng hồ điểm mười giờ tối. Mười một giờ tối.

Lâm Hạ không bật đèn phòng khách, cậu ngồi bó gối trên sofa, nhìn ra những ánh đèn le lói của thành phố. Cậu không muốn thừa nhận, nhưng cậu đang chờ anh. Cậu muốn thấy anh bước qua cánh cửa kia, muốn nghe anh nói rằng anh đã về.

Mười một giờ rưỡi, tiếng thang máy dừng ở tầng 12 vang lên rõ rệt trong đêm tĩnh. Tiếng bước chân quen thuộc dừng trước cửa.

Trình Sóc bước vào, anh ngạc nhiên khi thấy phòng khách tối om nhưng Lâm Hạ vẫn còn ngồi đó. Anh vội vàng bật chiếc đèn đứng ở góc phòng.

"Lâm Hạ? Sao em chưa đi ngủ? Em ngồi đây từ lúc nãy đến giờ à?"

Lâm Hạ ngước nhìn anh, ánh sáng đèn vàng làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và đôi mắt hơi đỏ của cậu. "Em... em vừa làm xong việc, định ra đây ngồi một lát cho thoáng."

Trình Sóc bước lại gần, anh ngửi thấy mùi rượu nhẹ thoang thoảng từ người anh, nhưng ánh mắt anh thì vô cùng tỉnh táo. Anh ngồi xuống cạnh cậu trên sofa, không gian giữa họ bỗng chốc trở nên chật hẹp.

"Triết là bạn thân nhất của anh hồi đại học. Cậu ấy mới về nước nên có chút hưng phấn quá đà, cứ kéo anh kể chuyện cũ mãi. Anh xin lỗi vì về muộn," Trình Sóc dịu dàng giải thích.

Lâm Hạ cúi đầu, ngón tay mân mê gấu áo. "Không sao mà anh, bạn cũ gặp nhau là chuyện bình thường. Anh Minh Triết trông rất giỏi giang, lại còn hiểu anh nữa."

Trình Sóc khẽ khựng lại. Với sự nhạy bén của mình, anh lập tức nhận ra tông giọng lạ lùng của Lâm Hạ. Anh xoay người lại, đối diện với cậu, đưa tay nâng cằm cậu lên.

"Lâm Hạ, em đang ghen sao?"

Cái từ "ghen" thốt ra khiến Lâm Hạ giật mình. Cậu định phủ nhận, định tỏ ra mạnh mẽ, nhưng nhìn vào đôi mắt chứa chan sự bao dung của Trình Sóc, mọi lớp vỏ bọc đều tan chảy.

"Vâng, em ghen đấy!" Lâm Hạ bỗng nhiên bộc phát, giọng cậu run run. "Em ghen vì anh ấy biết anh từ lâu hơn em, hiểu thói quen của anh hơn em. Em ghen vì khi hai người nói chuyện, em thấy mình chẳng có chỗ đứng nào cả. Em sợ... em sợ anh sẽ thấy ở bên cạnh một người như anh ấy thú vị hơn là ở bên một đứa trẻ con như em."

Nói xong, Lâm Hạ định quay mặt đi vì xấu hổ, nhưng Trình Sóc đã giữ chặt lấy vai cậu. Anh bất ngờ bật cười, một điệu cười đầy ấm áp và cưng chiều.

"Ngốc ạ, em đúng là đồ ngốc."

Trình Sóc kéo Lâm Hạ vào lòng, ôm thật chặt như muốn khảm cậu vào cơ thể mình. "Triết đúng là bạn thân của anh, nhưng đó là chuyện của mười năm trước. Quá khứ là thứ để trân trọng, nhưng hiện tại và tương lai của anh chỉ có em thôi. Em có biết tại sao anh từ chối tất cả những người muốn ở chung trước đây không?"

Lâm Hạ im lặng, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh.

"Vì anh chưa tìm thấy người khiến anh muốn thay đổi thói quen của mình. Cho đến khi gặp em. Chính em đã mang hoa nhài về ban công nhà anh, mang mùi vị thức ăn vào căn bếp lạnh lẽo này, và mang cả niềm vui trở lại trong đôi mắt anh. Minh Triết có thể hiểu thói quen cũ của anh, nhưng em là người tạo ra những thói quen mới của anh."

Trình Sóc buông cậu ra một chút, nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng anh nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Lâm Hạ, đừng bao giờ so sánh mình với bất kỳ ai. Trong mắt anh, em không phải là một 'đứa trẻ con', em là người bạn đời mà anh hằng tìm kiếm. Em hiểu không?"

Lâm Hạ nhìn anh, nỗi lo âu trong lòng bỗng chốc tan biến như làn khói. Cậu nhận ra mình thật ngớ ngẩn khi nghi ngờ tình cảm của người đàn ông này. Cậu khẽ gật đầu, đưa tay lau đi giọt nước mắt chưa kịp rơi.

"Em xin lỗi... em chỉ là..."

"Không cần xin lỗi. Ghen là vì em yêu anh, anh biết điều đó và anh thấy rất vui," Trình Sóc trêu chọc, hôn nhẹ lên chóp mũi cậu. "Nhưng từ lần sau, có gì cứ nói trực tiếp với anh, đừng ngồi một mình trong bóng tối chờ đợi như thế này, anh đau lòng lắm."

Lâm Hạ mỉm cười, cậu chủ động vòng tay ôm cổ anh, vùi mặt vào ngực anh. "Em biết rồi. Anh Sóc, em yêu anh."

Đây là lần đầu tiên Lâm Hạ nói lời yêu một cách trực diện như thế. Không gian trong phòng khách bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến mức họ có thể nghe thấy hơi thở của nhau hòa làm một. Trình Sóc run rẩy, anh siết chặt vòng tay, cảm nhận sự hạnh phúc vỡ òa trong lồng ngực.

"Anh cũng yêu em, Lâm Hạ. Rất nhiều."

Đêm đó, gợn sóng nhỏ trong lòng mặt hồ phẳng lặng đã tan đi, để lại một mặt hồ trong xanh và sâu thẳm hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, những sự xuất hiện của người cũ hay những biến động từ bên ngoài chỉ càng làm tôn lên giá trị của hiện tại mà họ đang có.

Lâm Hạ nhận ra rằng, sự chiếm hữu không phải là điều gì xấu xa, nó là minh chứng cho việc người ta trân trọng đối phương đến nhường nào. Nhưng sự tin tưởng mới là thứ giữ cho tình yêu ấy bền vững qua thời gian.

Khi ánh đèn phòng khách tắt đi, trong căn hộ tầng 12, bản giao hưởng của những điều nhỏ bé lại tiếp tục vang lên. Những nốt nhạc ghen tuông ngắn ngủi đã được thay thế bằng những giai điệu ngọt ngào của sự thấu hiểu. Họ nằm bên nhau, tay trong tay, lắng nghe tiếng gió mùa đông xào xạc ngoài ban công, lòng ngập tràn một sự bình yên tuyệt đối.

Sáng hôm sau, Lâm Hạ dậy sớm hơn thường lệ. Cậu chuẩn bị một bữa sáng thật thịnh soạn. Khi Trình Sóc bước ra, cậu cười rạng rỡ, đưa cho anh một tách cà phê thơm phức.

"Chào buổi sáng, người bạn đời của em!"

Trình Sóc nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ của Lâm Hạ dưới ánh nắng sớm chính là câu trả lời ngọt ngào nhất cho mọi sự nghi ngại. Họ biết rằng, dù có bao nhiêu Minh Triết xuất hiện, dù có bao nhiêu quá khứ ùa về, thì vị trí của họ trong tim nhau là điều bất di bất dịch.

Hành trình của họ vẫn còn dài, nhưng với sự chân thành và tin tưởng này, họ sẵn sàng cùng nhau đi đến tận cùng của bản giao hưởng cuộc đời.