2,008 từ
Tháng Giêng trôi qua bằng những cơn mưa phùn kéo dài, làm cho bầu không khí thành phố lúc nào cũng bảng lảng một màn sương mỏng. Đối với Lâm Hạ, đây là khoảng thời gian cậu cảm thấy viên mãn nhất từ trước đến nay. Sau sự kiện "gợn sóng" mang tên Minh Triết, mối quan hệ giữa cậu và Trình Sóc không còn rào cản. Họ chung sống như một cặp đôi thực thụ, chia sẻ với nhau từ những vụn vặt trong công việc đến những giấc mơ xa xôi.
Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ luôn thích thử thách lòng người vào lúc họ ít phòng bị nhất. Một bước ngoặt lớn bất ngờ ập đến với Lâm Hạ, buộc cậu phải đứng trước một ngã rẽ quan trọng: sự nghiệp hay tình yêu?
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi sáng thứ Hai, Lâm Hạ nhận được email từ một công ty thiết kế danh tiếng có trụ sở chính tại một thành phố ven biển phía Nam – nơi cách đây hơn một ngàn cây số. Họ đã theo dõi dự án "Những góc nhỏ thành phố" của cậu và muốn mời cậu về làm Giám đốc sáng tạo cho một dự án bảo tồn văn hóa quy mô lớn.
Mức lương hấp dẫn, môi trường làm việc chuyên nghiệp và quan trọng nhất là cơ hội được khẳng định tên tuổi trong giới nghệ thuật. Đây chính là giấc mơ mà bất kỳ nhà thiết kế tự do nào cũng khao khát. Nhưng có một điều kiện kèm theo: cậu phải chuyển vào đó sinh sống và làm việc ít nhất trong vòng hai năm.
Lâm Hạ ngồi lặng người trước màn hình máy tính. Tim cậu đập nhanh, một nửa là sự kiêu hãnh vì tài năng được công nhận, nửa còn lại là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hai năm không phải là dài đối với một đời người, nhưng lại là một khoảng cách mênh mông đối với một tình yêu vừa mới chớm nở.
Cả ngày hôm đó, Lâm Hạ thẩn thờ như người mất hồn. Cậu nhìn quanh căn hộ tầng 12, ánh mắt dừng lại ở chiếc máy pha cà phê mà Trình Sóc mới mua, ở đôi dép đi trong nhà của anh đặt cạnh đôi của cậu, ở khóm hoa nhài vẫn đang lặng lẽ tỏa hương. Mỗi một món đồ ở đây đều in đậm hơi ấm của anh. Làm sao cậu có thể rời đi? Nhưng nếu từ chối, liệu cậu có bao giờ tìm lại được một cơ hội tuyệt vời như thế này nữa không?
Tối hôm đó, Trình Sóc về nhà với một túi trà ngon. Anh thấy Lâm Hạ đã nấu cơm xong nhưng lại ngồi thất thần ở bàn ăn, không thèm bật đèn.
"Lâm Hạ, em sao thế? Mệt à?" Trình Sóc lo lắng bước lại gần, đặt tay lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ.
Lâm Hạ ngước nhìn anh, đôi mắt chứa đầy sự phân vân. Cậu không muốn giấu anh, nhưng cậu sợ khi nói ra, sự bình yên này sẽ tan biến. Cậu chậm rãi kéo anh ngồi xuống, rồi đẩy chiếc máy tính bảng sang phía anh.
Trình Sóc đọc rất kỹ nội dung email. Căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Sau khi đọc xong, anh buông máy xuống, nhìn Lâm Hạ bằng một ánh mắt phức tạp – có sự tự hào, nhưng cũng có một thoáng buồn bã mà anh cố che giấu.
"Đây là một cơ hội rất tốt cho em, Lâm Hạ," Trình Sóc nói, giọng anh trầm ổn nhưng có chút khàn đi.
"Nhưng nó ở quá xa, anh Sóc. Và tận hai năm..." Lâm Hạ nắm lấy tay anh, giọng cậu run run. "Em không biết mình phải làm gì nữa. Em rất muốn thực hiện dự án đó, nhưng em không muốn xa anh."
Trình Sóc im lặng hồi lâu. Là một người đàn ông trưởng thành và lý trí, anh hiểu rằng tình yêu đích thực không phải là sự kìm kẹp, mà là chắp cánh cho đối phương bay xa. Anh không muốn vì sự ích kỷ của mình mà làm lỡ mất tương lai của cậu. Nhưng trái tim anh thì đang thắt lại khi nghĩ đến những buổi sáng thức dậy không thấy cậu, những buổi tối không có người cùng uống trà trên ban công.
"Em hãy cứ đi phỏng vấn đi," Trình Sóc khẽ xoa mu bàn tay cậu. "Đừng vội từ chối. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết."
Những ngày sau đó, bầu không khí trong nhà trở nên trầm mặc một cách lạ lùng. Dù họ vẫn quan tâm nhau, vẫn ăn cơm cùng nhau, nhưng sâu trong lòng cả hai đều đang mang một tảng đá nặng trề. Lâm Hạ đi phỏng vấn trực tuyến, phía công ty kia đánh giá cậu cực kỳ cao và thúc giục cậu đưa ra quyết định sớm.
Một buổi tối, khi đang đứng ngoài ban công, Lâm Hạ chợt hỏi: "Anh Sóc, nếu em đi thật, anh sẽ đợi em chứ?"
Trình Sóc đứng phía sau, vòng tay ôm lấy eo cậu, tựa cằm lên vai cậu. "Anh sẽ đợi. Hai năm không ngắn, nhưng cũng không đủ để làm mòn tình cảm của anh dành cho em. Nhưng Lâm Hạ này, khoảng cách là thứ rất đáng sợ. Nó không chỉ là số km, mà là việc chúng ta không thể chạm vào nhau khi đối phương cần nhất."
Lâm Hạ xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh. Cậu bắt đầu khóc – những giọt nước mắt của sự giằng xé. "Em không đi nữa. Em sẽ ở lại đây, làm một thiết kế tự do cũng được, miễn là được ở bên anh."
Trình Sóc nâng mặt cậu lên, dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt. "Không được nói như vậy. Nếu em vì anh mà bỏ lỡ cơ hội này, sau này khi nhìn lại, em có thể sẽ hối hận. Và anh không muốn mình trở thành cái cớ để em nuối tiếc thanh xuân của chính mình."
Anh nhìn sâu vào mắt cậu, ánh mắt đầy sự kiên định: "Lâm Hạ, anh có một đề nghị. Em hãy đi, nhưng không phải là hai năm. Hãy thỏa thuận với họ làm việc tại đây một nửa thời gian, hoặc anh sẽ tìm cách xin chuyển công tác vào chi nhánh miền Nam của tạp chí anh đang làm. Anh sẽ không để em đi một mình."
Lâm Hạ sững sờ: "Anh sẽ vì em mà bỏ công việc hiện tại sao? Anh đã gắn bó với nó mười năm rồi mà!"
"Công việc có thể tìm lại, nhưng Lâm Hạ thì chỉ có một trên đời này thôi," Trình Sóc mỉm cười, một nụ cười bao dung đến tận cùng.
Sự hy sinh thầm lặng của Trình Sóc khiến Lâm Hạ nhận ra một điều quan trọng: Hạnh phúc không phải là việc ai đi ai ở, mà là việc hai người có cùng nhìn về một hướng hay không.
Đêm đó, Lâm Hạ nằm trong vòng tay Trình Sóc, cậu suy nghĩ rất nhiều. Cậu nhớ lại những ngày đầu họ gặp nhau qua mẩu tin ở ghép, nhớ lại cách anh đã kiên nhẫn thay đổi từng chút một để phù hợp với cậu. Cậu nhận ra rằng, sự nghiệp của mình rất quan trọng, nhưng cái "Nhà" mà họ đã dày công xây dựng ở tầng 12 này mới là gốc rễ của mọi cảm hứng sáng tạo trong cậu. Nếu cậu rời xa nguồn cội này, liệu những bản vẽ của cậu có còn hồn cốt, có còn sự ấm áp nữa không?
Sáng hôm sau, Lâm Hạ dậy sớm, cậu viết một bức thư trả lời cho công ty kia. Cậu cảm ơn họ đã tin tưởng, nhưng cậu đưa ra một phương án khác: Cậu sẽ làm cộng tác viên sáng tạo từ xa (Remote Creative Director). Cậu chấp nhận mức lương thấp hơn, chấp nhận việc mỗi tháng phải bay vào đó một tuần để họp hành, nhưng cậu từ chối việc chuyển hẳn vào đó sinh sống.
Cậu gửi email đi và cảm thấy lòng mình nhẹ tênh như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.
Khi Trình Sóc bước ra khỏi phòng, Lâm Hạ chạy lại ôm chầm lấy anh, rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.
"Anh Sóc, em quyết định rồi. Em không đi đâu cả. Em sẽ ở lại đây, làm 'Giám đốc sáng tạo' của căn hộ tầng 12 và của cả anh nữa!"
Trình Sóc ngạc nhiên khi nghe phương án của cậu. Anh ôm chặt lấy cậu, lòng ngập tràn sự cảm động. "Em chắc chắn chứ? Em sẽ vất vả hơn nhiều đấy, phải bay đi bay lại liên tục."
"Vất vả một chút nhưng tối nào cũng được về nhà với anh, được nghe anh càm ràm về việc em để tất bừa bãi, như vậy là em mãn nguyện rồi," Lâm Hạ cười hì hì, má lúm đồng tiền sâu hoắm.
Trình Sóc hôn lên trán cậu, một nụ hôn của sự trân trọng và biết ơn. Anh hiểu rằng Lâm Hạ cũng đã hy sinh một phần sự thăng tiến của mình để giữ lấy tình yêu của họ. Sự hy sinh từ hai phía chính là chất keo bền bỉ nhất để gắn kết hai mảnh đời lại với nhau.
Vài ngày sau, phía công ty kia phản hồi. Sau khi thảo luận, họ đồng ý với phương án của Lâm Hạ vì họ thật sự không muốn mất đi một tài năng như cậu. Dự án "Những góc nhỏ thành phố" chính thức được khởi động, và Lâm Hạ bắt đầu những ngày làm việc bận rộn hơn bao giờ hết, nhưng trong ánh mắt cậu luôn lấp lánh niềm hạnh phúc.
Buổi chiều cuối tuần, hai người lại ra ban công. Khóm hoa nhài giờ đã xanh mướt, những nụ hoa mới lại bắt đầu nhú ra.
"Anh Sóc, anh thấy không? Chỉ cần chúng ta cùng chăm sóc, cây sẽ không bao giờ héo," Lâm Hạ vừa tưới nước vừa nói.
Trình Sóc đứng bên cạnh, tay cầm tách trà nóng, anh nhìn ra thành phố đang dần lên đèn. "Ừ, tình yêu cũng vậy. Không có khoảng cách nào là đáng sợ nếu hai người luôn hướng về nhau."
Ngã rẽ cuộc đời đã đi qua, không mang theo sự chia ly mà lại mang đến một sự gắn kết bền chặt hơn. Họ nhận ra rằng, đỉnh cao sự nghiệp tuy rực rỡ nhưng cũng chỉ là mây khói, còn hơi ấm từ bàn tay đối phương và sự bình yên dưới mái nhà chung mới là thứ vĩnh cửu.
Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé đã vừa đi qua một đoạn nhạc trầm bổng đầy kịch tính để trở lại với nhịp điệu hài hòa, sâu lắng. Ở căn hộ tầng 12, đèn vẫn sáng, hương hoa nhài vẫn thơm, và tình yêu của họ đã trưởng thành hơn sau những sóng gió. Họ không còn sợ tương lai, bởi họ biết rằng dù đi đâu, làm gì, họ cũng sẽ luôn có một bến đỗ để quay về.
"Lâm Hạ này," Trình Sóc bỗng gọi.
"Dạ?"
"Tuần sau em bay vào trong kia một tuần, anh sẽ dọn dẹp nhà cửa thật sạch để đợi em về. Nhớ mua quà cho anh nhé."
Lâm Hạ cười rạng rỡ, tựa đầu vào vai anh. "Em sẽ mua cả bầu trời nắng phương Nam về cho anh."
Hạnh phúc, đôi khi chỉ đơn giản là có một người để mình sẵn sàng từ bỏ cả thế giới, và cũng có một người sẵn sàng vì mình mà xây dựng lại cả thế giới đó. Ở ngã rẽ của cuộc đời, họ đã chọn nắm lấy tay nhau, và đó chính là lựa chọn đúng đắn nhất mà họ từng thực hiện.