2,040 từ
Chuyến công tác đầu tiên của Lâm Hạ cuối cùng cũng đến. Sáng sớm thứ Hai, căn hộ tầng 12 vốn dĩ luôn ngập tràn hơi ấm bỗng nhuốm màu bận rộn pha lẫn chút bồn chồn. Đây không phải lần đầu Lâm Hạ đi xa, nhưng là lần đầu tiên kể từ khi xác nhận tình cảm, cậu phải rời xa Trình Sóc và "lãnh địa" bình yên của hai người để đến một thành phố xa lạ.
Trình Sóc dậy sớm hơn thường lệ để kiểm tra lại hành lý cho Lâm Hạ. Anh tỉ mỉ xếp lại những chiếc áo sơ mi đã được là phẳng, đặt thêm một túi thuốc cá nhân và vài gói trà gừng vào ngăn kéo vali. Nhìn cái dáng vẻ tất bật của anh, Lâm Hạ cảm thấy vừa buồn cười lại vừa cảm động.
"Anh Sóc, em chỉ đi có một tuần thôi mà, đâu phải đi định cư đâu," Lâm Hạ vừa đánh răng vừa nói vọng ra, giọng còn ngái ngủ.
Trình Sóc không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang vuốt lại nếp gấp của chiếc áo khoác: "Ở phương Nam thời tiết khác biệt, em hay bị cảm khi nằm điều hòa quá lạnh. Nhớ uống trà gừng mỗi tối. Và đặc biệt là không được bỏ bữa chỉ vì mải vẽ."
Lâm Hạ bước ra, nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt của người đàn ông vốn dĩ luôn điềm tĩnh kia. Cậu bước tới, vòng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau, dụi đầu vào bờ vai vững chãi. "Em biết rồi. Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt để khi về không bị anh mắng. Anh ở nhà cũng phải ăn uống đầy đủ đấy nhé."
Trình Sóc xoay người lại, đặt nụ hôn nhẹ lên chóp mũi cậu. "Anh biết rồi. Đi thôi, kẻo tắc đường."
Khi tiễn Lâm Hạ ở sảnh sân bay, Trình Sóc đứng lặng nhìn bóng dáng nhỏ bé của cậu khuất dần sau cửa kiểm soát an ninh. Anh đứng đó rất lâu, cho đến khi dòng người đã thưa thớt hẳn mới chậm rãi quay ra bãi đỗ xe. Cảm giác hụt hẫng bắt đầu len lỏi vào tim anh ngay từ giây phút đó.
Về đến nhà, Trình Sóc thấy căn hộ im lìm một cách lạ thường. Dù đồ đạc vẫn nằm đúng vị trí của nó, nhưng dường như sự sống đã vơi đi một nửa. Chiếc ly sứ vẽ hình mèo của Lâm Hạ vẫn còn đặt trên bàn ăn, bên trong còn sót lại vài giọt cà phê đã nguội ngắt. Anh cầm chiếc ly lên, định đem đi rửa nhưng rồi lại chần chừ, khẽ vuốt ve vành ly như thể đang chạm vào gương mặt cậu.
Buổi tối đầu tiên vắng Lâm Hạ, Trình Sóc nhận ra những thói quen hằng ngày vốn dĩ bình thường nay lại trở nên gượng gạo. Anh nấu cơm, theo bản năng định vo hai lon gạo nhưng rồi sực nhớ ra chỉ còn mình mình, tay anh khựng lại giữa chừng. Bữa cơm chỉ có một món mặn đơn giản, anh ngồi vào bàn, đối diện là chiếc ghế trống không.
Tiếng tivi vang lên trong phòng khách nhưng Trình Sóc chẳng nghe thấy gì. Anh cứ nhìn chằm chằm vào chiếc sofa màu xám – nơi Lâm Hạ thường ngồi bó gối để vẽ tranh hoặc gối đầu lên đùi anh để đọc sách. Khoảng trống trên chiếc sofa ấy lúc này sao mà mênh mông đến thế.
Ting.
Điện thoại trên bàn rung lên.
"Anh Sóc, em nhận phòng khách sạn rồi. Phòng hơi rộng so với em, nhìn ra biển đẹp lắm nhưng mà... không có mùi trà của anh." kèm theo đó là một bức ảnh Lâm Hạ đang mếu máo bên cạnh chiếc giường lớn.
Trình Sóc mỉm cười, nỗi cô đơn trong lòng bỗng chốc vơi đi phân nửa. Anh trả lời ngay: "Ngoan, tắm rửa rồi đi ngủ sớm. Ngày mai bắt đầu họp rồi. Anh cũng vừa ăn cơm xong, nhà vắng em yên tĩnh đến mức anh nghe thấy cả tiếng tim mình đập đấy."
Lâm Hạ nhắn lại bằng một loạt biểu tượng trái tim. Đêm đó, cả hai đều trằn trọc. Trình Sóc nằm trên chiếc giường lớn, tay vô thức quờ sang bên cạnh nhưng chỉ chạm vào lớp ga trải giường phẳng phiu lạnh lẽo. Anh chợt nhận ra mình đã quá quen với hơi ấm và nhịp thở đều đặn của đối phương.
Những ngày tiếp theo, sự xa cách bắt đầu tạo ra những tình huống "dở khóc dở cười". Trình Sóc là người ngăn nắp, nhưng khi không có Lâm Hạ bày bừa, anh lại thấy sự ngăn nắp ấy thật khô khan. Anh nhìn thấy một vết màu vẽ nhỏ vương trên thảm, thay vì cau mày dọn dẹp ngay như trước, anh lại ngồi xuống nhìn nó một lúc lâu, mỉm cười nhớ về dáng vẻ lấm lem của cậu khi hoàn thành dự án.
Về phía Lâm Hạ, cậu bị cuốn vào guồng quay bận rộn của những cuộc họp chiến lược. Nhưng mỗi khi có mười phút nghỉ giải lao, cậu lại lén lút mở điện thoại xem camera an ninh trong phòng khách ở nhà. Cậu thấy Trình Sóc đang ngồi đọc sách, thấy anh đi lại tưới nước cho mấy chậu cây ngoài ban công.
Có một chiều, qua camera, Lâm Hạ thấy Trình Sóc đứng trước khóm hoa nhài rất lâu. Anh cúi xuống ngửi mùi hương, rồi dường như anh nhận ra điều gì đó, anh ngẩng lên nhìn thẳng vào ống kính camera và mỉm cười vẫy tay.
Lâm Hạ ở đầu dây bên này bỗng đỏ mặt, tim đập thình thịch như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu. Ngay lập tức, điện thoại cậu rung lên cuộc gọi từ anh.
"Em đang theo dõi anh đấy à?" Giọng Trình Sóc chứa đầy sự trêu chọc.
"Em... em chỉ muốn xem mấy chậu cây có được anh tưới nước đầy đủ không thôi mà," Lâm Hạ bao biện, giọng lí nhí.
"Cây vẫn khỏe, anh cũng vẫn khỏe, chỉ có nỗi nhớ là hơi quá tải thôi. Hôm nay họp thế nào?"
"Căng thẳng lắm anh ạ. Mọi người đều rất giỏi, em thấy mình phải cố gắng nhiều hơn nữa. Nhưng mà anh biết không, khi em mệt, em chỉ cần nghĩ đến việc thứ Bảy này sẽ được ăn món gà kho của anh là em lại có năng lượng ngay."
Trình Sóc cười trầm thấp, tiếng cười qua loa thoại nghe thật ấm áp. "Được, thứ Bảy anh sẽ làm một bàn tiệc để đón 'Giám đốc' về."
Thế nhưng, sự xa cách không chỉ có ngọt ngào. Vào ngày thứ Năm, một cơn bão bất ngờ đổ bộ vào thành phố miền Nam nơi Lâm Hạ đang công tác. Những chuyến bay bị hoãn, điện lưới chập chờn, và quan trọng nhất là mạng internet bị cắt đứt.
Trình Sóc gọi điện cho Lâm Hạ nhưng không liên lạc được. Một tiếng, hai tiếng, rồi năm tiếng trôi qua. Sự điềm tĩnh thường ngày của anh hoàn toàn biến mất. Anh bật tivi theo dõi tin tức thời tiết liên tục, nhìn những hình ảnh mưa gió mịt mù ở phương Nam mà lòng như lửa đốt. Anh lo cậu sợ sấm sét, lo cậu ở một mình trong phòng khách sạn sẽ hoảng sợ.
Trong khoảnh khắc đó, Trình Sóc hiểu ra một điều: Khoảng cách thực sự không phải là bao nhiêu km, mà là khi sự an nguy của người mình yêu nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.
Mãi đến đêm muộn, khi Lâm Hạ dùng chút pin cuối cùng của điện thoại để gọi về cho anh qua vệ tinh khách sạn.
"Anh Sóc... em đây. Ở đây bão to quá, em hơi sợ..." Giọng Lâm Hạ run rẩy, lẫn trong tiếng gió rít ngoài cửa sổ.
"Anh đây, Lâm Hạ, bình tĩnh nghe anh nói. Em vào phòng tắm hoặc chỗ nào kín gió nhất, đắp chăn thật ấm. Anh sẽ không cúp máy, anh sẽ thức cùng em cho đến khi bão tan."
Trình Sóc vừa nói vừa áp chặt điện thoại vào tai, tay kia nắm chặt lấy thành sofa. Anh bắt đầu kể chuyện cho cậu nghe – những câu chuyện không đầu không cuối, kể về việc anh đã mua thêm một chậu cây mới thế nào, kể về việc anh vừa tìm thấy một quán cà phê ngon gần nhà. Anh cứ nói mãi, nói mãi bằng giọng điệu đều đều, vững chãi để xoa dịu nỗi sợ của cậu.
Bên kia đầu dây, Lâm Hạ cuộn mình trong chăn, lắng nghe giọng nói của anh như nghe một bản nhạc cứu rỗi. Tiếng sấm ngoài kia dường như bớt đáng sợ hơn khi có anh ở đây, ngay bên tai cậu.
"Anh Sóc... em yêu anh nhiều lắm," Lâm Hạ thì thầm khi cơn bão bắt đầu dịu đi và cậu dần chìm vào giấc ngủ vì mệt mỏi.
Trình Sóc nhìn màn hình điện thoại vẫn đang kết nối, anh thở phào một cái, tựa lưng vào ghế. "Ngủ ngon, bảo bối của anh."
Sáng thứ Bảy, trời thành phố trong vắt sau những ngày mưa phùn. Trình Sóc dậy thật sớm, anh đi chợ mua những nguyên liệu tươi ngon nhất, dọn dẹp nhà cửa đến mức bóng loáng, và không quên mua một bó hoa bách hợp thơm ngát đặt ở phòng khách.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Trình Sóc chưa kịp mở thì cánh cửa đã bị đẩy mạnh ra. Lâm Hạ lao vào lòng anh như một mũi tên, vali bị vứt chỏng chơ ngoài hành lang. Cậu ôm chặt lấy cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc mà cậu đã thèm khát suốt một tuần qua.
"Em về rồi! Em nhớ anh muốn chết mất!" Lâm Hạ vừa nói vừa dụi mặt vào ngực anh.
Trình Sóc ôm chặt lấy cậu, nhấc bổng cậu lên một chút, lòng ngập tràn sự mãn nguyện. "Về là tốt rồi. Để anh xem nào, có gầy đi tí nào không?"
Lâm Hạ ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao. "Không gầy đâu, vì em luôn nhớ lời anh dặn mà. Nhưng mà anh Sóc này, em nhận ra một điều..."
"Điều gì?"
"Đi xa để thấy mình yêu nhà mình đến nhường nào. Và đi xa để thấy em không thể sống thiếu anh được."
Trình Sóc mỉm cười, anh cúi xuống hôn sâu lên đôi môi mà anh đã nhớ nhung khôn nguôi. Nụ hôn mang theo vị ngọt của sự đoàn viên, vị nồng nàn của những ngày mong đợi và vị chắc chắn của một tình yêu đã kinh qua thử thách.
Bữa trưa hôm đó, căn hộ tầng 12 rộn ràng tiếng cười nói. Khoảng trống trên chiếc sofa màu xám đã được lấp đầy. Khóm hoa nhài ngoài ban công dường như cũng nở rộ hơn như để chào đón người chủ nhỏ trở về.
Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé đã vừa đi qua một chương của sự xa cách để trở về với những giai điệu hòa quyện nồng thắm nhất. Họ hiểu rằng, mỗi chuyến đi xa đều là một bài học để họ trân trọng hơn những giây phút bên nhau. Và dù sau này Lâm Hạ có phải bay đi bay lại bao nhiêu lần, thì sợi dây liên kết giữa họ sẽ chỉ ngày càng bền chặt hơn, bởi họ biết rằng ở tầng 12 của tòa nhà này, luôn có một người, một mái nhà, và một tình yêu vĩnh cửu đang chờ đợi.
"Lần sau đi, anh sẽ sắp xếp công việc để đi cùng em vài ngày nhé?" Trình Sóc vừa gắp thức ăn cho cậu vừa nói.
Lâm Hạ mắt sáng rực: "Thật không anh? Hứa nhé!"
"Hứa."
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa, hai người đàn ông ngồi bên nhau, chia sẻ bát cơm nóng và những câu chuyện không hồi kết. Cuộc sống của họ, dù có thêm những chuyến đi, những bận rộn, nhưng cốt lõi vẫn luôn là sự đồng hành dịu dàng nhất.