MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ BéChương 12: TIẾNG "MEOW" GIỮA BẢN GIAO HƯỞNG

Bản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ Bé

Chương 12: TIẾNG "MEOW" GIỮA BẢN GIAO HƯỞNG

1,989 từ

Tháng Hai đi qua bằng những hơi thở cuối cùng của mùa đông, nhường chỗ cho cái ẩm ương nhưng đầy nhựa sống của những ngày đầu xuân. Căn hộ tầng 12 sau chuyến công tác của Lâm Hạ đã thực sự trở lại quỹ đạo của nó, nhưng d dường như có một sự thăng hoa mới trong tình cảm của cả hai. Họ không còn chỉ là hai người đàn ông sống chung, mà đã thực sự là một "gia đình" nhỏ, nơi mọi niềm vui và nỗi buồn đều được chia đôi trên bàn ăn.

Thế nhưng, một "thành viên mới" bất ngờ xuất hiện đã mang đến những xáo trộn mà cả Trình Sóc lẫn Lâm Hạ đều không lường trước được, buộc họ phải học cách cùng nhau gánh vác trách nhiệm theo một cách hoàn toàn khác.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Sáu mưa phùn rả rích. Trình Sóc đi làm về muộn hơn thường lệ do phải xử lý một sự cố in ấn ở nhà máy. Khi vừa bước xuống xe ở hầm chung cư, anh nghe thấy một tiếng kêu yếu ớt, lạc lõng phát ra từ sau những chiếc lốp xe xếp xó.

Đó là một chú mèo con mướp xám, nhỏ thó chỉ bằng hai bàn tay chụm lại, lông bết dính nước mưa và dầu máy, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi. Trình Sóc vốn là người ưa sạch sẽ và có phần khắt khe với việc nuôi thú cưng trong không gian hẹp, nhưng nhìn sinh linh bé nhỏ đang run rẩy giữa cái lạnh, trái tim anh bỗng thắt lại. Anh nhớ đến Lâm Hạ – người cũng từng nhỏ bé và đơn độc như thế khi mới bước vào cuộc đời anh.

Chẳng suy nghĩ nhiều, Trình Sóc cởi chiếc áo khoác ngoài, bọc lấy chú mèo rồi bế thẳng lên tầng 12.

Khi cánh cửa mở ra, Lâm Hạ đang lúi húi trong bếp bỗng quay lại, tròn mắt nhìn chiếc "bọc" trên tay Trình Sóc.

"Anh Sóc, cái gì thế kia? Anh mua đồ chơi mới à?"

Trình Sóc nhẹ nhàng đặt chiếc bọc xuống sofa, mở lớp áo ra. Một cái đầu nhỏ xíu ló lên, đôi tai cụp xuống và tiếng kêu "meow" khàn đặc vang lên.

"Trời ơi! Một chú mèo!" Lâm Hạ hét khẽ, vứt luôn chiếc muôi xới cơm, lao lại phía sofa. Đôi mắt cậu sáng rực lên sự phấn khích và tình thương cảm. "Anh nhặt được nó ở đâu thế? Trông nó tội nghiệp quá."

"Dưới hầm xe. Anh nghĩ nếu để nó lại đó, nó sẽ không qua khỏi đêm nay," Trình Sóc vừa nói vừa đi tìm một chiếc khăn sạch khác.

Thế là, buổi tối hôm đó trở thành một cuộc "tổng động viên" của gia đình tầng 12. Lâm Hạ nhận nhiệm vụ pha sữa ấm và chuẩn bị một chiếc hộp carton lót đầy áo phông cũ của cậu (những chiếc áo mà Trình Sóc luôn phàn nàn là quá rộng). Còn Trình Sóc, người đàn ông vốn dĩ chỉ quen với những trang bản thảo khô khan, nay lại tỉ mỉ dùng bông tăm thấm nước ấm lau sạch những vệt dầu trên lông chú mèo.

"Anh Sóc, nhìn kìa, nó bắt đầu ăn rồi!" Lâm Hạ reo lên khi thấy chú mèo liếm láp đĩa sữa nhỏ. "Mình đặt tên cho nó là gì nhỉ?"

Trình Sóc nhìn chú mèo mướp có những vệt lông xám nhạt trông như những đám mây ngày mưa, rồi nhìn Lâm Hạ đang cười rạng rỡ. Anh khẽ nói: "Hay gọi là Mây? Vì nó xuất hiện vào một ngày đầy mây mù."

"Mây... Mây ơi. Nghe đáng yêu quá!" Lâm Hạ vuốt ve cái đầu nhỏ xíu của chú mèo.

Tuy nhiên, sự lãng mạn của việc nuôi thú cưng nhanh chóng bị thay thế bằng những thực tế đầy thử thách. Nuôi một chú mèo con cũng giống như chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh, và nó đòi hỏi sự kiên nhẫn mà cả hai đều chưa từng trải qua.

Đêm đầu tiên, Mây không chịu ngủ trong chiếc hộp. Nó lạ nhà, sợ hãi và liên tục kêu gào. Cứ cách một tiếng, tiếng "meow" xé lòng lại vang lên giữa đêm khuya thanh vắng. Lâm Hạ định bật dậy nhưng Trình Sóc đã giữ tay cậu lại.

"Để anh. Em ngày mai có buổi thuyết trình quan trọng, cần ngủ đủ giấc."

Trình Sóc bước ra phòng khách, bế chú mèo nhỏ lên, ngồi tựa vào sofa và để nó nằm ngủ trên lồng ngực mình. Tiếng tim đập của anh dường như có tác dụng xoa dịu thần kỳ, chú mèo dần im lặng và chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, khi Lâm Hạ thức dậy, cậu thấy Trình Sóc đang ngủ gật trên sofa, một tay vẫn giữ chặt lấy chiếc hộp nhỏ trên đùi.

Cảnh tượng đó khiến Lâm Hạ lặng người. Cậu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và nguyên tắc của Trình Sóc là một trái tim vô cùng ấm áp và sẵn sàng hy sinh. Cậu khẽ bước lại, đắp cho anh một chiếc chăn mỏng, lòng ngập tràn một sự trân trọng khó tả.

Thế nhưng, rắc rối chưa dừng lại ở đó. Mây còn nhỏ nên chưa biết đi vệ sinh đúng chỗ. Trong một tuần đầu, sàn nhà sạch bóng của Trình Sóc liên tục đón nhận những "món quà" bất ngờ.

Một buổi chiều, Lâm Hạ đi làm về và thấy Trình Sóc đang đứng giữa phòng khách, gương mặt tối sầm lại. Dưới chân anh là chiếc thảm lông đắt tiền mà anh rất yêu quý, nay đã bị Mây làm bẩn một mảng lớn. Chú mèo nhỏ thì đang trốn biệt tích dưới gầm tủ.

"Lâm Hạ, có lẽ chúng ta không thể nuôi nó được nữa," Trình Sóc nói bằng giọng lạnh lùng. "Anh đã cố gắng, nhưng nó đang làm đảo lộn mọi quy tắc vệ sinh trong căn nhà này."

Lâm Hạ khựng lại. Cậu biết Trình Sóc rất ghét sự bẩn thỉu và lộn xộn. Cậu bước lại gần, nắm lấy tay anh, giọng khẩn khoản: "Anh Sóc, anh đừng giận. Nó còn nhỏ quá, chưa ai dạy nó cả. Cho em thêm một tuần nữa thôi, em sẽ huấn luyện nó. Em hứa sẽ là người dọn dẹp tất cả, không để anh phải đụng tay vào đâu."

Trình Sóc nhìn vào đôi mắt đang ngấn lệ của Lâm Hạ, rồi nhìn xuống bàn tay mình đang được cậu bao bọc. Cơn giận trong anh bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự hối lỗi thầm kín. Anh nhận ra mình đã quá khắt khe với một con vật bé nhỏ và cả với người bạn đời của mình.

"Được rồi. Một tuần cuối cùng," anh thở dài, nhưng bàn tay đã siết chặt lấy tay Lâm Hạ.

Những ngày sau đó là một cuộc "chiến đấu" thực sự của Lâm Hạ. Cậu lên mạng tìm hiểu mọi cách huấn luyện mèo, mua đủ loại cát vệ sinh và dành hàng giờ đồng hồ để theo sát từng bước chân của Mây. Trình Sóc dù nói là không can thiệp, nhưng mỗi tối đi làm về, anh lại lẳng lặng mua thêm một vài loại hạt cao cấp cho mèo hoặc những món đồ chơi nhỏ.

Sự xuất hiện của Mây vô tình trở thành một "bài kiểm tra" cho khả năng chịu trách nhiệm chung của hai người. Họ học cách phân công: Lâm Hạ dọn dẹp và huấn luyện, Trình Sóc phụ trách việc đưa Mây đi tiêm phòng và mua thực phẩm. Họ không còn chỉ quan tâm đến cảm xúc của nhau, mà còn phải học cách thấu hiểu và chăm sóc cho một sinh linh khác phụ thuộc hoàn toàn vào mình.

Một tháng sau, Mây đã trở thành "ông chủ" thực sự của tầng 12. Nó không còn kêu gào đêm khuya, biết đi vệ sinh đúng chỗ và đặc biệt là cực kỳ quấn chủ.

Mỗi buổi tối, khi Trình Sóc và Lâm Hạ ngồi trên sofa xem phim, Mây lại nhảy tót lên, nằm cuộn tròn giữa hai người, tiếng kêu "gừ gừ" mãn nguyện hòa quyện với tiếng nhạc phim. Căn hộ tầng 12 giờ đây không còn sự tĩnh lặng tuyệt đối như trước, mà rộn ràng hơn bởi tiếng lục lạc trên cổ Mây và tiếng cười của Lâm Hạ khi trêu đùa với nó.

Có một buổi tối, khi Mây đang mải mê đuổi theo một tia laser do Lâm Hạ điều khiển, Trình Sóc bỗng lên tiếng:

"Lâm Hạ này, cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc với nó."

Lâm Hạ dừng tay, nhìn anh đầy ngạc nhiên: "Sao anh lại nói thế?"

"Lúc đầu anh chỉ định cứu nó vì thương hại, nhưng chính em đã dạy anh rằng trách nhiệm không phải là một gánh nặng, mà là một cách để tình yêu trở nên sâu sắc hơn. Nhìn em chăm sóc nó, anh thấy mình càng tin tưởng vào việc chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một tương lai dài lâu."

Lâm Hạ tựa đầu vào vai anh, mỉm cười rạng rỡ. "Em cũng cảm ơn anh đã mang nó về. Mây giống như một sợi dây liên kết mới của chúng ta vậy. Anh có thấy không? Từ ngày có nó, nhà mình ấm áp hơn hẳn."

Trình Sóc vòng tay ôm lấy cậu, bàn tay kia khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của Mây đang nằm cạnh bên. "Ừ, nhà mình giờ đã có ba thành viên rồi."

Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé giờ đây đã có thêm một âm thanh mới – tiếng "meow" dõng dạc và tràn đầy sức sống. Nó không làm loãng bản nhạc, mà ngược lại, làm cho giai điệu ấy trở nên phong phú, đa sắc và thực tế hơn.

Họ nhận ra rằng, tình yêu không chỉ là những lời thề non hẹn biển, mà là việc cùng nhau dọn dẹp một bãi chiến trường, cùng nhau thức trắng đêm vì một nỗi lo chung, và cùng nhau mỉm cười nhìn một sinh linh nhỏ bé trưởng thành dưới sự bảo bọc của mình.

Chủ nhật tuần đó, nắng xuân tràn ngập ban công. Lâm Hạ đang bận rộn vẽ bản thảo mới, bên cạnh là Mây đang nằm sưởi nắng trên chiếc gối tựa. Trình Sóc mang ra hai tách trà, một đĩa bánh quy và không quên một vài mẩu thịt sấy cho Mây.

"Anh Sóc, anh nhìn xem," Lâm Hạ chỉ vào bản vẽ trên màn hình.

Trong góc bức tranh về một căn hộ ấm áp, Lâm Hạ đã vẽ thêm hình ảnh một chú mèo mướp nhỏ đang nằm bên cạnh đôi giày của hai người đàn ông. Đó là một chi tiết nhỏ, nhưng lại mang tính biểu tượng vô cùng sâu sắc về sự hoàn thiện của một tổ ấm.

Trình Sóc cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cậu. "Rất đẹp. Đó chính là nhà của chúng ta."

Căn hộ tầng 12 vẫn cao sừng sững giữa thành phố, nhưng giờ đây nó không còn là một khối bê tông vô tri. Nó đã có linh hồn, có hương thơm của hoa nhài, có vị ngọt của trà, và có cả sự sống động của một gia đình nhỏ đang mỗi ngày bồi đắp cho hạnh phúc của mình bằng những điều giản đơn nhất.

Hành trình của họ vẫn còn 18 chương phía trước, với bao biến động của cuộc đời, nhưng với Mây bên cạnh và sự thấu hiểu đã được tôi luyện qua những ngày chăm sóc "thành viên mới", họ biết rằng không có khó khăn nào là không thể vượt qua. Bởi vì ở tầng 12 này, tình yêu không chỉ dành cho hai người, mà đã lan tỏa sang cả thế giới nhỏ bé quanh họ.