MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ BéChương 13: KHI TRỤ CỘT CŨNG BIẾT RUNG RINH

Bản Giao Hưởng Của Những Điều Nhỏ Bé

Chương 13: KHI TRỤ CỘT CŨNG BIẾT RUNG RINH

1,754 từ

Cuộc đời giống như một mặt biển, lúc thủy triều lên thì sóng yên biển lặng, nhưng ẩn sâu bên dưới luôn là những dòng hải lưu bất định. Trong suốt mười hai chương vừa qua của cuộc đời chung, Trình Sóc luôn hiện thân như một ngọn hải đăng: vững chãi, điềm tĩnh và là nơi dựa dẫm tuyệt đối cho Lâm Hạ. Anh là người dọn đường, là người bảo vệ, là người sửa sang những vụn vỡ trong tâm hồn cậu thanh niên họa sĩ.

Thế nhưng, chương thứ mười ba lại mở ra bằng một cơn bão quét qua chính ngọn hải đăng ấy, buộc người bấy lâu nay được bảo vệ phải học cách đứng lên để trở thành một bờ vai.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Ba ảm đạm. Lâm Hạ đang ngồi ở phòng khách, vừa chơi đùa với chú mèo Mây bằng một sợi dây ruy băng, vừa chờ tiếng chìa khóa lạch cạch quen thuộc lúc sáu giờ tối. Thế nhưng, sáu giờ rồi bảy giờ, cánh cửa vẫn im lìm.

Tám giờ tối, Trình Sóc mới trở về.

Bước chân anh không còn nhịp nhàng, dứt khoát như mọi khi. Anh bước vào nhà, không bật đèn sảnh, chỉ lẳng lặng tháo giày rồi ngồi xuống ghế sofa ngay bóng tối. Lâm Hạ lo lắng chạy lại, định bật đèn nhưng giọng Trình Sóc vang lên, thấp và mệt mỏi:

"Đừng bật đèn, em. Để anh ngồi yên một lát."

Lâm Hạ khựng lại. Cậu cảm nhận được một luồng không khí đặc quánh sự u uất bao quanh anh. Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh, không hỏi han dồn dập, chỉ im lặng nắm lấy bàn tay đang đan chặt của anh. Bàn tay Trình Sóc lạnh toát.

"Có chuyện gì vậy anh? Anh Minh Triết gọi điện cho em nói anh rời văn phòng sớm lắm mà?"

Sau một khoảng lặng dài đến mức nghe rõ tiếng tích tắc của đồng hồ, Trình Sóc mới thở dài, thanh âm nghe như tiếng gỗ mục nứt vỡ: "Tạp chí sắp giải thể chi nhánh phía Bắc, Lâm Hạ ạ. Hoặc là chuyển sang bộ phận kinh doanh mà anh không có chuyên môn, hoặc là... nhận gói bồi thường rồi rời đi."

Lâm Hạ sững người. Đối với một người coi công việc biên tập như hơi thở, coi sự chính xác của con chữ là lòng tự trọng như Trình Sóc, đây không chỉ là mất việc. Đó là sự sụp đổ của một niềm tin. Anh đã dành mười năm thanh xuân ở đó, xây dựng nó từ những viên gạch đầu tiên, để rồi giờ đây bị gạt sang một bên bởi những con số lợi nhuận lạnh lùng.

Những ngày sau đó, căn hộ tầng 12 chìm trong một bầu không khí trầm mặc. Trình Sóc vẫn dậy sớm, vẫn pha cà phê, nhưng anh không còn mặc sơ mi là phẳng phiu. Anh ngồi ngoài ban công, mắt nhìn vô định vào những tòa nhà phía xa, điếu thuốc trên tay cứ cháy tàn dần mà không buồn hút.

Lâm Hạ nhìn anh mà lòng đau như cắt. Cậu nhận ra bấy lâu nay mình đã quá quen với một Trình Sóc mạnh mẽ, đến mức quên mất rằng anh cũng chỉ là một con người, cũng có những lúc yếu lòng và lạc lối. Cậu nhớ lại những lúc mình bế tắc trong sáng tạo, chính anh là người đã cầm tay cậu dẫn ra khỏi vũng lầy.

Bây giờ, đến lượt mình rồi, Lâm Hạ tự nhủ.

Cậu bắt đầu hành động. Đầu tiên là thay đổi thực đơn. Cậu biết Trình Sóc khi buồn thường bỏ bữa, nên cậu nấu những món anh thích nhất, nhưng trang trí thật vui nhộn. Cậu dùng cà rốt tỉa hình con mèo, dùng hành lá xếp thành chữ "Cố lên".

"Anh Sóc, ăn cơm thôi. Nay em làm sườn xào chua ngọt, công thức bí truyền của mẹ em đấy," Lâm Hạ vừa nói vừa kéo anh vào bàn.

Trình Sóc nhìn bát cơm, nhìn vẻ mặt cố gắng tỏ ra vui vẻ của Lâm Hạ, anh gượng cười: "Cảm ơn em. Anh không đói lắm."

"Không đói cũng phải ăn. Anh là 'ngân hàng' của nhà này mà, ngân hàng phá sản là em với Mây ra đường ở đấy," Lâm Hạ đùa một câu có phần hơi "đụng chạm", nhưng cậu biết anh cần sự thực tế để kéo mình lại.

Trình Sóc nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính thoáng chút dao động. Anh bắt đầu cầm đũa. Dù ăn không nhiều, nhưng đó là bước đầu tiên để anh thoát khỏi trạng thái đóng băng.

Đỉnh điểm của sự chuyển giao vai trò xảy ra vào đêm thứ năm kể từ khi Trình Sóc nghỉ việc. Anh nhận được email xác nhận chấm dứt hợp đồng. Đêm đó, Trình Sóc uống rượu. Anh không say khướt, nhưng anh ngồi một mình ở ban công giữa cái lạnh mười độ C, vai run lên bần bật.

Lâm Hạ bước ra, choàng cho anh chiếc chăn dày nhất. Cậu không đứng phía sau nữa, mà vòng ra phía trước, ngồi bệt xuống sàn, đặt đầu mình lên đầu gối anh.

"Anh Sóc, anh biết không? Hồi em mới dọn đến đây, em sợ anh lắm. Anh lúc nào cũng như một vị thần toàn năng, cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi. Em luôn tự hỏi liệu mình có xứng đáng được đứng cạnh anh không."

Trình Sóc đặt tay lên tóc cậu, giọng khàn đặc: "Anh không toàn năng đâu, Hạ. Anh vừa thất bại thảm hại đấy thôi."

"Thất bại cái gì chứ?" Lâm Hạ ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh sự kiên định. "Công ty đó mất anh là tổn thất của họ. Một biên tập viên có tâm và có tầm như anh, đi đâu mà chẳng có người trải thảm đỏ đón? Anh chỉ là đang mệt thôi. Hãy coi như đây là một kỳ nghỉ dài mà anh nợ chính mình suốt mười năm qua."

Cậu đứng dậy, nắm chặt lấy hai vai anh, buộc anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Anh đã bảo vệ em quá lâu rồi. Bây giờ, hãy để em nuôi anh. Em mới nhận thêm hai dự án thiết kế lớn, nhuận bút đủ để chúng ta sống dư dả trong cả năm tới. Anh cứ ở nhà, đọc những cuốn sách anh thích, tưới hoa cho em, chăm sóc Mây cho em. Khi nào anh thấy sẵn sàng, anh lại bay cao hơn cả trước kia. Được không?"

Trình Sóc nhìn cậu thanh niên trước mặt. Lâm Hạ của ngày nào còn lóng ngóng, sợ sệt, giờ đây nói những lời quyết đoán và bao dung đến lạ. Anh bỗng nhận ra, sự trưởng thành của Lâm Hạ chính là thành tựu lớn nhất đời anh, chứ không phải bất kỳ trang tạp chí nào.

Anh kéo cậu vào lòng, gục đầu lên vai cậu. Lần đầu tiên, người đàn ông ấy để mặc cho những giọt nước mắt rơi xuống vai áo người yêu. Anh khóc không phải vì mất việc, mà vì cảm động, vì nhận ra mình không hề cô độc giữa cơn bão cuộc đời.

Những tuần tiếp theo, một "trật tự" mới được thiết lập tại tầng 12.

Sáng sáng, Lâm Hạ dậy sớm đi làm (hoặc ngồi vào bàn vẽ với tinh thần thép), còn Trình Sóc trở thành "ông nội trợ" chính hiệu. Ban đầu anh còn lúng túng, nhưng với bản tính tỉ mỉ, anh sớm làm chủ căn bếp. Căn nhà lúc nào cũng thơm mùi tinh dầu quế và sạch bong không một hạt bụi.

Có một chiều, Lâm Hạ đi làm về, thấy Trình Sóc đang ngồi bệt dưới sàn, tỉ mỉ khâu lại chiếc cúc áo cho cậu. Ánh nắng chiều tà đổ lên vai anh, trông anh bình yên và nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Không còn những cuộc gọi hối thúc, không còn những bản thảo sai sót khiến anh đau đầu.

"Em về rồi à? Anh vừa nấu chè đỗ đen, em vào ăn cho mát," Trình Sóc ngẩng lên, nụ cười của anh giờ đây không còn mang gánh nặng của áp lực.

Lâm Hạ chạy lại ôm hôn anh một cái thật kêu. "Anh Sóc của em giỏi quá đi mất!"

"Anh đang định nói với em chuyện này," Trình Sóc vừa cất kim chỉ vừa nói. "Minh Triết có giới thiệu cho anh một vị trí cố vấn ở một nhà xuất bản sách nghệ thuật mới. Họ cho phép làm việc tự do một phần thời gian. Anh đang cân nhắc..."

Lâm Hạ mắt sáng rực: "Tuyệt quá! Nhưng anh phải hứa, nếu làm mệt quá thì lại về đây để em nuôi nhé."

Trình Sóc bật cười, anh bế bổng cậu lên, xoay một vòng giữa phòng khách. "Anh hứa. Cảm ơn em, vì đã không để anh ngã xuống."

Chương 13 kết thúc bằng một bữa tối thịnh soạn để ăn mừng Trình Sóc có hướng đi mới. Nhưng hơn cả một công việc mới, cái họ nhận được là một sự thấu hiểu sâu sắc về định nghĩa của "bạn đời".

Hóa ra, tình yêu không phải là hai người cùng nhìn về một hướng bằng sự mạnh mẽ tuyệt đối, mà là khi một người mỏi chân, người kia sẵn sàng làm đôi nạng; khi một người tắt lửa, người kia sẵn sàng là mồi diêm.

Trình Sóc hiểu rằng mình không cần phải luôn hoàn hảo mới được yêu. Và Lâm Hạ hiểu rằng mình có đủ sức mạnh để bảo vệ hạnh phúc này.

Mây nằm cuộn tròn dưới chân bàn, khẽ gừ gừ như cũng tán thành với niềm hạnh phúc bình dị ấy. Ngọn hải đăng tầng 12 không sụp đổ sau bão, nó chỉ vừa được thay một lớp sơn mới, rực rỡ và vững vàng hơn dưới ánh mặt trời.

"Lâm Hạ, em có biết điều gì là quan trọng nhất không?" Trình Sóc hỏi khi họ cùng đứng ngoài ban công ngắm nhìn thành phố.

"Là gì hả anh?"

"Là dù thế giới ngoài kia có quay lưng với anh, thì chỉ cần bước qua cánh cửa này, anh vẫn là cả thế giới của em. Cảm ơn em vì đã là bến đỗ của anh."

Lâm Hạ không đáp, cậu chỉ siết chặt tay anh. Gió đêm vẫn lạnh, nhưng trái tim họ thì đang cháy lên những ngọn lửa của sự hồi sinh.