1,907 từ
Sau cơn bão công việc, Trình Sóc chính thức bắt đầu vai trò cố vấn nội dung cho một nhà xuất bản nghệ thuật cao cấp. Công việc này không chỉ đòi hỏi kiến thức chuyên môn mà còn kéo anh vào một thế giới hoàn toàn khác với sự tĩnh lặng của căn hộ tầng 12: thế giới của những buổi triển lãm thượng lưu, những buổi đấu giá tranh và những bữa tiệc tối xa hoa nơi người ta bàn chuyện nghệ thuật bên những ly vang đắt đỏ.
Lâm Hạ, chàng họa sĩ trẻ vốn quen với quần jean bạc màu và mùi sơn dầu nồng đậm, bỗng chốc bị đẩy vào những không gian lộng lẫy ấy với tư cách là người đồng hành của Trình Sóc.
Vào một tối thứ Sáu, Trình Sóc mang về một chiếc hộp lớn. Bên trong là một bộ suit được cắt may thủ công tinh xảo, màu xanh than sẫm, kèm theo một chiếc nơ thắt sẵn bằng lụa.
"Ngày mai có buổi ra mắt bộ sưu tập của họa sĩ Diệp Minh. Đây là sự kiện quan trọng của nhà xuất bản, anh muốn em đi cùng," Trình Sóc vừa nói vừa ướm thử chiếc áo lên người Lâm Hạ.
Lâm Hạ hơi lùi lại, nhìn bộ đồ sang trọng với vẻ e dè. "Anh Sóc... em đi có ổn không? Chỗ đó toàn những người nổi tiếng và giới chuyên môn, em chỉ là một họa sĩ tự do vẽ bìa sách, em sợ mình sẽ làm anh mất mặt."
Trình Sóc khẽ nhíu mày, anh đặt hai tay lên vai cậu, ánh mắt đầy sự kiên định: "Hạ, em là một nghệ sĩ có tâm hồn đẹp nhất mà anh từng biết. Sự hiện diện của em là niềm tự hào của anh, không bao giờ là gánh nặng. Đừng để những bộ quần áo hay danh xưng hào nhoáng làm em chùn bước."
Dưới sự cổ vũ của anh, Lâm Hạ cuối cùng cũng gật đầu. Thế nhưng, khi bước chân vào sảnh của một khách sạn năm sao – nơi tổ chức triển lãm – sự tự tin ít ỏi của cậu bỗng chốc tan biến. Không gian ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền, tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng và những cuộc đối thoại bằng thứ ngôn từ nghệ thuật bác học. Những vị khách ở đây, người thì là nhà sưu tầm có tiếng, người là nhà phê bình sắc sảo, ai nấy đều toát lên vẻ xa cách và bóng bẩy.
Trình Sóc trong bộ đồ công sở lịch lãm nhanh chóng trở thành tâm điểm. Anh điềm tĩnh bắt tay, trò chuyện bằng sự hiểu biết uyên bác, thỉnh thoảng lại khéo léo giới thiệu Lâm Hạ: "Đây là Lâm Hạ, một họa sĩ thiết kế đầy triển vọng mà tôi rất trân trọng."
Nhưng Lâm Hạ thấy mình như một kẻ lạc loài. Khi một nhà phê bình lớn tuổi hỏi cậu về quan điểm đối với trường phái "Hậu cấu trúc" trong bức tranh treo giữa sảnh, cậu lúng túng, môi lắp bắp không ra lời. Cậu chỉ cảm thấy bức tranh ấy có những mảng màu buồn bã như tiếng thở dài, nhưng để diễn đạt bằng những thuật ngữ hàn lâm thì cậu hoàn toàn bất lực.
Nhìn thấy ánh mắt soi mói của vài người xung quanh, Lâm Hạ lấy cớ đi vệ sinh để trốn khỏi đám đông. Cậu đứng trước gương trong phòng nghỉ, nhìn mình trong bộ suit sang trọng nhưng cảm thấy nó như một lớp vỏ bọc không vừa vặn. Bàn tay cậu, vốn dĩ còn dính một chút màu vẽ xanh chàm ở kẽ móng tay – dấu vết của buổi vẽ sáng nay – bỗng trở nên lạc điệu giữa không gian này.
"Mình không thuộc về nơi này," Lâm Hạ thầm nghĩ, lòng dâng lên một nỗi tự ti cay đắng.
Mười phút sau, khi Lâm Hạ đang ngồi thẫn thờ ở một góc ban công khuất người, Trình Sóc tìm thấy cậu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho cậu một ly nước trái cây ấm, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Em thấy ngột ngạt lắm phải không?" Trình Sóc hỏi, giọng anh dịu lại, không còn vẻ sắc sảo của vị cố vấn lúc nãy.
Lâm Hạ cúi đầu, giọng cậu nghẹn lại: "Anh Sóc, em xin lỗi. Em không thể nói những điều cao siêu như họ. Em thấy mình thật quê mùa. Nhìn bàn tay em này, vẫn còn dính màu vẽ, chẳng sạch sẽ và lịch sự chút nào cả."
Trình Sóc cầm lấy bàn tay của Lâm Hạ, nâng lên dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Anh không nhìn những kẽ móng tay dính màu bằng sự phê phán, mà bằng một sự thành kính lạ kỳ. Anh nhẹ nhàng hôn lên những vệt màu ấy.
"Hạ, em có biết không? Những vệt màu này chính là bằng chứng của lao động nghệ thuật chân chính. Những người ngoài kia nói về nghệ thuật bằng môi lưỡi, còn em, em tạo ra nghệ thuật bằng bàn tay này. Họ có thể biết tên của mọi trường phái, nhưng họ không cảm nhận được linh hồn của màu sắc như em."
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói trầm ấm như rót mật vào lòng: "Đừng bao giờ xấu hổ vì đôi bàn tay của một người thợ vẽ. Chính đôi bàn tay này đã vẽ nên đóa hoa nhài cứu rỗi tâm hồn anh, chính nó đã sưởi ấm căn nhà của chúng ta. Em không cần phải là một nhà phê bình để được đứng ở đây. Em là một họa sĩ, và họa sĩ thì chỉ cần chân thành với cảm xúc của mình là đủ."
Lâm Hạ nhìn Trình Sóc, nỗi lo sợ trong lòng bỗng chốc vơi đi. Cậu nhận ra mình đã quá mải mê nhìn vào sự lấp lánh của người khác mà quên mất giá trị mộc mạc của chính mình. Sự sang trọng của Trình Sóc không nằm ở bộ suit anh đang mặc, mà nằm ở cách anh tôn trọng những gì thật nhất của con người.
"Đi thôi," Trình Sóc đứng dậy, nắm chặt tay cậu. "Bây giờ, chúng ta sẽ xem tranh theo cách của em. Không cần trường phái, không cần thuật ngữ. Chỉ có em, anh và những màu sắc."
Họ quay trở lại sảnh chính. Lần này, Trình Sóc không dắt Lâm Hạ đi chào hỏi các VIP nữa. Anh cùng cậu đứng trước một bức tranh trừu tượng lớn với những nét vẽ nguệch ngoạc đầy táo bạo.
"Em thấy gì trong này?" Trình Sóc khẽ hỏi.
Lâm Hạ im lặng quan sát một hồi lâu, rồi cậu nhỏ nhẹ nói: "Em thấy... một cơn mưa rào mùa hạ trên phố cũ. Những vệt màu xanh chàm này giống như nước mưa chảy tràn trên mái ngói, còn màu vàng nhạt này là ánh đèn đường leo loét. Nó không cao siêu đâu, nó chỉ làm em thấy... nhớ nhà."
Bất thình lình, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau: "Một nhận xét tuyệt vời nhất mà tôi từng được nghe tối nay."
Cả hai quay lại. Đó là họa sĩ Diệp Minh – chủ nhân của buổi triển lãm, một người đàn ông trung niên với phong thái giản dị đến bất ngờ. Ông đã đứng phía sau họ từ lúc nào.
"Rất nhiều người đã nói với tôi về kỹ thuật 'impasto' hay ý niệm về sự hư vô," Diệp Minh mỉm cười, ánh mắt ông dừng lại ở bàn tay còn vệt màu của Lâm Hạ. "Nhưng cậu thanh niên này lại thấy được cơn mưa và ánh đèn đường. Đó mới chính là lý do tôi vẽ bức tranh này. Cậu cũng là họa sĩ phải không?"
Lâm Hạ ngượng ngùng gật đầu: "Dạ, cháu chỉ là một họa sĩ vẽ minh họa tự do thôi ạ."
"Đừng nói 'chỉ là'," Diệp Minh vỗ vai cậu. "Họa sĩ minh họa là những người kể chuyện bằng hình ảnh vĩ đại nhất. Đôi bàn tay dính màu kia đẹp lắm, đừng bao giờ rửa sạch nó trước khi đến xem tranh của tôi nhé."
Buổi tối hôm đó kết thúc trong một tâm thế hoàn toàn khác. Lâm Hạ không còn cảm thấy tự ti. Cậu tự tin đứng cạnh Trình Sóc, thỉnh thoảng còn thoải mái trao đổi với vài người khách về cảm nhận màu sắc. Cậu nhận ra rằng, ở bất cứ tầng lớp nào, sự chân thành và tình yêu thuần khiết dành cho nghệ thuật luôn là ngôn ngữ chung mạnh mẽ nhất.
Trên đường về, thành phố đã về khuya, những ánh đèn đường lướt nhanh qua cửa kính xe. Lâm Hạ tựa đầu vào vai Trình Sóc, tay vẫn đan chặt vào tay anh.
"Cảm ơn anh Sóc. Nếu không có anh, chắc em đã chạy trốn từ lúc nãy rồi."
Trình Sóc khẽ siết tay cậu: "Anh chỉ nói ra sự thật thôi. Em vốn dĩ đã tỏa sáng rồi, anh chỉ là người cầm chiếc gương để em nhìn thấy ánh sáng đó mà thôi."
Về đến căn hộ tầng 12, Lâm Hạ tháo bộ suit ra, thay vào chiếc áo phông rộng thùng thình và chiếc quần đùi quen thuộc. Cậu chạy lại bàn vẽ, cầm lấy cây cọ. Cảm hứng đang dâng trào trong lòng cậu hơn bao giờ hết. Cậu muốn vẽ về buổi tối hôm nay, không phải về những chiếc ly lê pha hay những bộ đồ đắt tiền, mà vẽ về cái nắm tay ấm áp của Trình Sóc giữa đám đông xa lạ.
Trình Sóc đứng ở cửa phòng nhìn Lâm Hạ đang miệt mài vẽ. Anh không giục cậu đi ngủ. Anh biết rằng, đối với một người nghệ sĩ, khoảnh khắc trái tim rung động chính là lúc quý giá nhất. Anh lẳng lặng đi pha một ấm trà nhài, đặt lên bàn cho cậu.
"Hạ này," Trình Sóc gọi khẽ.
"Dạ?" Lâm Hạ ngẩng lên, một vệt màu mới lại dính trên má.
"Ngày mai mình không đi đâu cả. Anh sẽ ở nhà xem em vẽ, và chúng ta sẽ cùng Mây ra ban công phơi nắng. Thế giới ngoài kia có rực rỡ đến đâu, cũng không bằng một góc nhỏ này của chúng ta."
Lâm Hạ mỉm cười rạng rỡ. Cậu chợt hiểu ra rằng, sự "thượng lưu" đích thực không nằm ở địa vị hay tiền bạc, mà nằm ở việc có một người thấu hiểu và trân trọng từng vệt màu vẽ trên tay mình, một người sẵn sàng bảo vệ thế giới mộc mạc của mình trước những hào nhoáng ngoài kia.
Chương 14 khép lại bằng hình ảnh hai bóng người dưới ánh đèn vàng ấm áp. Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé đã có thêm một chương của sự tự tin và lòng kiêu hãnh thầm lặng. Họ đã cùng nhau bước qua một ngã rẽ của sự khác biệt về địa vị, để rồi nhận ra rằng, dù ở sảnh khách sạn năm sao hay ở ban công tầng 12, thì tình yêu và sự chân thành mới là thứ trang sức lộng lẫy nhất mà họ sở hữu.
Mây nhảy lên bàn, khẽ cọ đầu vào bàn tay dính màu của Lâm Hạ. Tiếng "meow" như một lời khẳng định: Ở đây, cậu luôn là người quan trọng nhất.