1,803 từ
Hạnh phúc trong căn hộ tầng 12 giống như một mặt hồ lặng sóng, nơi Trình Sóc và Lâm Hạ đã quen với việc cùng nhau ngắm nhìn những gợn lăn tăn bình yên. Thế nhưng, cuộc sống không chỉ có hai người và một chú mèo. Sợi dây gắn kết với quá khứ, với gia đình và những gốc rễ quê hương luôn là một phần không thể tách rời, và đôi khi, nó mang theo những cơn gió lạ làm xao động cả một vùng trời yên ả.
Sáng thứ Bảy, khi nắng vừa chớm đậu trên những cánh hoa nhài ngoài ban công, một cuộc điện thoại bất ngờ khiến Lâm Hạ đánh rơi cả chiếc bánh mì đang ăn dở.
"Hạ ơi, dì Tư đây! Dì đang ở bến xe, tiện lên thành phố khám bệnh nên dì ghé qua thăm con chút đỉnh. Dì có xách theo ít quà quê, con gửi định vị chỗ ở cho dì ngay nhé!"
Dì Tư là em gái ruột của mẹ Lâm Hạ, một người phụ nữ miền quê đôn hậu nhưng cũng mang nặng những tư tưởng truyền thống của thế hệ cũ. Ở quê, dì là người thương Lâm Hạ nhất, nhưng cũng là người hay nhắc nhở cậu chuyện "thành gia lập thất" mỗi khi có dịp.
Lâm Hạ tái mặt nhìn Trình Sóc. Anh đang bình thản đọc báo, thấy vẻ hốt hoảng của cậu thì khẽ nhướng mày: "Có chuyện gì sao em?"
"Dì Tư... dì Tư đang lên đây anh ạ. Chỉ ba mươi phút nữa là dì tới nơi!" Lâm Hạ lắp bắp. "Anh Sóc, dì không biết về chúng ta. Dì vẫn nghĩ em đang ở ghép với một người bạn nam bình thường. Em... em phải làm sao đây?"
Trình Sóc khẽ thở dài, anh đặt tờ báo xuống, bước lại gần xoa dịu đôi vai đang run lên của cậu. "Đừng sợ. Cứ để dì đến. Chúng ta không làm gì sai cả, nhưng nếu em chưa sẵn sàng, mình cứ đóng vai bạn cùng nhà như trước. Anh sẽ hỗ trợ em."
Ba mươi phút sau, cửa phòng bật mở. Dì Tư xuất hiện với hai chiếc làn đầy ắp trứng gà, rau sạch và cả một con gà đi bộ béo tròn. Người phụ nữ quê mùa với chiếc nón lá và nụ cười chân chất làm bừng sáng cả sảnh chung cư lạnh lẽo.
"Chà, nhà cửa khang trang quá nhể!" Dì Tư vừa bước vào đã oang oang khen ngợi. Nhưng rồi dì khựng lại khi thấy Trình Sóc – một người đàn ông cao lớn, lịch lãm đang đứng chờ ở phòng khách.
"Dì Tư, đây là anh Trình Sóc, người ở cùng nhà với con ạ," Lâm Hạ vội vàng giới thiệu, giọng hơi lạc đi.
Trình Sóc cúi chào lễ phép, nhanh tay đỡ lấy đống đồ đạc nặng trĩu trên tay dì: "Chào dì ạ. Cháu là Sóc, bạn của Hạ. Rất vui được đón dì tới chơi."
Dì Tư nheo nheo đôi mắt đã hằn vết chân chim, nhìn Trình Sóc từ đầu đến chân một lượt rồi gật gù: "Cậu Sóc trông sáng sủa, tử tế quá. Hạ nó ở với cậu chắc tôi cũng yên tâm."
Bữa trưa hôm đó diễn ra trong một bầu không khí "hòa bình giả tạo". Trình Sóc thể hiện bản lĩnh của một người đàn ông trưởng thành, anh tiếp chuyện dì Tư vô cùng khéo léo, hỏi thăm về mùa màng, về sức khỏe và những câu chuyện ở quê. Lâm Hạ ngồi bên cạnh, vừa ăn vừa nơm nớp lo sợ.
Rắc rối bắt đầu khi dì Tư nhìn quanh căn hộ và dừng mắt ở chú mèo Mây đang nằm cuộn tròn trên chiếc gối thêu tay.
"Hai đứa con trai ở với nhau mà cũng bày vẽ nuôi mèo, trồng hoa khéo gớm. Mà cái Hạ này, dì thấy trong phòng con có mấy bức tranh vẽ người đàn ông, nhìn giống cậu Sóc đây lắm nhé. Con vẽ đấy à?"
Lâm Hạ sặc nước canh, mặt đỏ bừng: "Dạ... cháu vẽ để luyện tập thôi dì."
Dì Tư tặc lưỡi, bắt đầu "vào bài" quen thuộc: "Luyện tập gì thì luyện, cũng phải lo mà lấy vợ đi thôi. Ở quê đám bạn con con cái bế nách hết rồi. Cậu Sóc đây cũng vậy, trông người ngợm thế này chắc nhiều cô theo lắm. Hai đứa cứ ở lỳ với nhau thế này, thiên hạ người ta lại dị nghị."
Lâm Hạ cúi gầm mặt, không dám đáp lời. Cậu cảm thấy một nỗi nghẹn đắng trong cổ họng. Cậu yêu dì, trân trọng gia đình, nhưng cái khoảng cách về hệ tư tưởng giữa họ lúc này sao mà mênh mông quá.
Trình Sóc ở phía đối diện bỗng đặt đôi đũa xuống một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Anh nhìn thẳng vào mắt dì Tư, giọng điệu vẫn điềm đạm nhưng mang theo một sức nặng kỳ lạ.
"Dì Tư ạ, cháu nghĩ việc có một người ở bên cạnh để thấu hiểu và chăm sóc nhau quan trọng hơn là việc phải làm hài lòng thiên hạ. Hạ là một người rất tuyệt vời, em ấy xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc theo cách em ấy chọn."
Dì Tư ngẩn người, dì cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong cách Trình Sóc nói về Lâm Hạ. Sự quan tâm ấy vượt lên trên mức bạn bè thông thường. Dì im lặng một lát, rồi thở dài: "Cậu nói thì hay lắm, nhưng ở đời đâu có đơn giản thế. Nhà chỉ có mình nó là con trai, mẹ nó trông cậy cả..."
Buổi chiều, Trình Sóc chủ động đưa dì Tư đi khám bệnh ở bệnh viện quốc tế mà anh đã đặt lịch trước. Lâm Hạ ở nhà một mình, lòng như lửa đốt. Cậu dọn dẹp căn bếp, nhìn con gà quê dì mang lên đang được sơ chế nửa chừng, nước mắt bỗng rơi lã chã. Cậu thấy mình thật hèn nhát khi không dám đứng lên bảo vệ tình yêu của mình trước mặt người thân.
Mãi đến tối muộn, Trình Sóc mới đưa dì Tư về. Dì có vẻ mệt nên vào phòng Lâm Hạ ngủ sớm. Trình Sóc bước ra ban công, châm một điếu thuốc. Lâm Hạ lẳng lặng bước lại phía sau, ôm chặt lấy thắt lưng anh, áp mặt vào tấm lưng vững chãi.
"Anh Sóc, em xin lỗi. Em thật tệ..."
Trình Sóc quay người lại, ôm lấy khuôn mặt đang nhem nhuốc nước mắt của cậu. "Hạ, nghe anh nói này. Anh không giận em, anh cũng không trách dì Tư. Những quan niệm ấy đã ăn sâu vào máu thịt của người già rồi, mình không thể thay đổi trong một sớm một chiều."
"Nhưng em thấy mình đang lừa dối dì," Lâm Hạ nức nở.
"Không phải lừa dối, mà là chúng ta đang chờ đợi một thời điểm thích hợp hơn. Tình yêu của chúng ta không cần phải chứng minh bằng cách làm tổn thương những người thân yêu. Anh muốn dì yêu quý anh vì con người anh trước, rồi sau đó, nếu dì biết sự thật, dì sẽ dễ dàng chấp nhận hơn."
Sáng hôm sau, trước khi ra bến xe, dì Tư kéo Lâm Hạ lại một góc. Dì đưa cho cậu một bọc tiền lẻ nhăn nhúm, gói kỹ trong tờ báo cũ.
"Tiền dì bán rau dành dụm cho con. Hạ này, dì già rồi nhưng dì không lú lẫn. Cậu Sóc là người tốt, dì nhìn cách cậu ấy săn sóc con ở bệnh viện hôm qua, cách cậu ấy nhìn con lúc ăn cơm... dì hiểu. Dì không biết cái 'tình cảm' của mấy đứa gọi là gì, dì cũng không dám nói với mẹ con ở quê đâu. Nhưng dì chỉ mong một điều, dù sau này thế nào, cũng đừng để bản thân mình phải khổ, nghe không?"
Lâm Hạ đứng chết lặng. Cậu không ngờ người dì quê mùa của mình lại tinh tế và bao dung đến thế. Cậu ôm chầm lấy dì, khóc như một đứa trẻ. Dì Tư không nói gì, chỉ vỗ vỗ lên lưng cậu như ngày còn nhỏ.
Trình Sóc đứng từ xa chứng kiến cảnh đó, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.
Khi chiếc xe khách chở dì Tư lăn bánh rời khỏi thành phố, Lâm Hạ và Trình Sóc cùng đi bộ trở về căn hộ. Nắng sáng nay dường như trong trẻo hơn.
"Anh Sóc, anh đã nói gì với dì lúc ở bệnh viện thế?" Lâm Hạ tò mò hỏi.
Trình Sóc nắm lấy tay cậu, thản nhiên bước đi giữa phố đông: "Anh chỉ nói với dì rằng: 'Dù Hạ có chọn ai đi chăng nữa, cháu cũng sẽ là người đứng phía sau bảo vệ em ấy suốt đời'. Có lẽ dì nghe thấy sự nghiêm túc của anh nên đã mủi lòng."
Lâm Hạ siết chặt tay anh. Cậu nhận ra rằng bài kiểm tra về lòng dũng cảm không nhất thiết phải là một cuộc đối đầu nảy lửa hay những lời tuyên bố hùng hồn. Nó đôi khi chỉ là sự kiên trì thể hiện chân tình, là sự nhẫn nại để thời gian chứng minh tất cả.
Về đến tầng 12, Lâm Hạ chạy ngay ra ban công. Cậu hái một bông hoa nhài trắng muốt, cài lên ngực áo của Trình Sóc.
"Dì Tư nói đúng, anh là người tốt nhất thế gian này."
Trình Sóc bật cười, anh kéo cậu vào một nụ hôn nồng nàn dưới ánh mặt trời. Cơn gió từ quê nhà thổi tới, ban đầu tưởng là bão tố, nhưng hóa ra lại mang theo hương vị của sự thấu hiểu và tình thân. Họ hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn khi phải đối diện với cha mẹ, với dư luận, nhưng chỉ cần có sự đồng lòng này, không có bức tường định kiến nào là không thể vượt qua.
Mây nhảy lên bậu cửa sổ, nhìn hai người chủ của mình bằng đôi mắt tròn xoe. Bản giao hưởng của những điều nhỏ bé vừa kết thúc một chương đầy xúc cảm để bước sang một giai đoạn mới – giai đoạn của sự trưởng thành và bản lĩnh trước cuộc đời.
"Anh Sóc, tối nay mình nấu món gà của dì Tư gửi nhé?"
"Được, anh sẽ làm món gà hầm sả, đúng vị quê hương em."
Căn hộ tầng 12 tối đó ngập tràn mùi thơm của thức ăn và tiếng cười ấm áp. Những quan niệm cũ kỹ có thể vẫn còn đó, nhưng dưới mái nhà này, tình yêu đã tìm được tiếng nói riêng của nó – một tiếng nói mộc mạc, chân thành và đầy sâu sắc.