Tiếng chuông từ tháp cao của tu viện Saint-Lazare ngân vang, trầm mặc và đều đặn, lan tỏa khắp những triền đồi trồng nho của vùng ngoại ô Paris. Những âm thanh đó không mang vẻ hối hả của đầu máy hơi nước hay sự đanh thép của những khẩu súng, mà nó dịu dàng như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại của thời gian. Đối với Arthur Thorne, đây là thứ âm thanh duy nhất giúp ông giữ được sợi dây liên kết với thực tại trong suốt hai tuần mê man bên bờ vực của cái chết.
Thorne ngồi trên một chiếc ghế gỗ mộc ở ban công nhỏ hướng ra thung lũng. Bả vai trái của ông vẫn được băng bó kỹ lưỡng, và mỗi khi hít thở sâu, cơn đau từ vết thương do đạn bắn của Elena vẫn nhói lên như một lời nhắc nhở về cái giá của sự thật. Ông gầy đi trông thấy, gương mặt hốc hác hơn, nhưng đôi mắt xám tro vẫn sáng rực một vẻ tinh anh không hề suy suyển.
Bên cạnh ông, trên chiếc bàn tròn nhỏ, là một chồng báo cũ được Julian mang đến từ Paris. Tờ The Times của London, tờ Le Figaro của Pháp và cả tờ Neue Freie Presse của Vienna đều chạy những dòng tít lớn về "Vụ nổ kinh hoàng tại Cung Điện Máy Móc" và "Vụ bê bối Dự án Phượng Hoàng". Những cái tên trong danh sách của Nam tước Von Hauer đã bị phơi bày. Bá tước Von Ziedler đã trốn chạy sang Nam Mỹ, trong khi nhiều quan chức chính phủ đã buộc phải từ chức dưới sức ép của dư luận.
"Ông có vẻ đang tận hưởng sự yên bình này quá mức, ông Thorne."
Julian bước ra ban công, tay bưng một khay trà thảo mộc. Người lính trẻ giờ đây trông chín chắn hơn nhiều sau những biến cố tại Paris. Anh đã từ bỏ quân phục và hiện đang đóng vai một trợ lý cho Thorne trong quá trình hồi phục.
"Sự yên bình chỉ là một trạng thái tạm thời của sự hỗn loạn, Julian," Thorne đáp, giọng ông vẫn còn hơi khàn nhưng đã lấy lại được tông giọng chuẩn mực. "Cậu đã kiểm tra tin nhắn từ London chưa?"
Julian đặt khay trà xuống, lấy ra một bức thư có phong bì màu xanh nhạt. "Thư từ Sir Reginald. Có vẻ như ông ta đã sống sót sau phát bắn của Elena và đang cố gắng lập công chuộc tội bằng cách cung cấp thông tin về những tàn dư của Chronos."
Thorne nhận lấy bức thư, dùng tay phải vẫn còn linh hoạt để mở nó. Ánh mắt ông lướt nhanh qua những dòng chữ mật mã. Sau một phút, ông đặt bức thư xuống, chân mày khẽ nhíu lại.
"Elena vẫn chưa bị bắt," Thorne nói nhỏ. "Cô ta đã biến mất khỏi Paris ngay sau vụ nổ. Và theo như Reginald, cô ta không đi một mình. Có một kẻ khác, một kẻ mà ngay cả Von Ziedler cũng phải e dè, đang thu thập lại những mảnh vỡ của Dự án Phượng Hoàng."
"Kẻ đó là ai?" Julian hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Trong hồ sơ lưu trữ của Scotland Yard, có một bóng ma mang tên 'Người Thợ Đồng Hồ'. Hắn không phải là một chính trị gia hay một nhà công nghiệp. Hắn là một thiên tài về cơ khí chính xác, kẻ đã thiết kế ra hệ thống khóa mã hóa cho những hòm hàng trên chuyến tàu đến Paris. Nếu Chronos là thân thể, thì kẻ này chính là bộ não vận hành các bánh răng."
Thorne đứng dậy, hơi loạng choạng nhưng ông đã từ chối sự giúp đỡ của Julian. Ông bước đến bên lan can, nhìn về phía chân trời nơi làn sương mù đang bắt đầu che phủ những cánh đồng nho.
"Julian, cậu có bao giờ tự hỏi tại sao Dự án Phượng Hoàng lại mang cái tên đó không?"
"Vì nó sẽ trỗi dậy từ đống tro tàn của trật tự cũ chăng?"
"Không hẳn. Phượng hoàng chết đi trong lửa và tái sinh từ chính tro bụi của nó. Cỗ máy tại Paris mà tôi phá hủy chỉ là một phiên bản thử nghiệm. Bí mật thực sự không nằm ở áp suất hơi nước, mà nằm ở hệ thống điều khiển tự động – thứ có thể vận hành mà không cần con người. Đó mới là thứ vũ khí đáng sợ nhất của thế kỷ sắp tới."
Thorne quay vào trong phòng, lấy từ dưới gối ra một mẩu kim loại nhỏ, đen bóng. Đó là một bánh răng mà ông đã nhặt được từ đống đổ nát của tầng hầm Cung Điện Máy Móc trước khi ngất đi. Ông dùng kính lúp quan sát kỹ các răng khía.
"Nhìn đây, Julian. Những vết cắt này không phải được làm bằng tay hay bằng các máy tiện thông thường. Chúng hoàn hảo đến mức đáng sợ. Sai số chưa tới một phần nghìn inch. Chỉ có một người trên thế giới này có khả năng chế tạo ra những bánh răng như thế này."
Thorne đặt bánh răng xuống, đôi mắt ông nheo lại như đang tính toán một bài toán cực kỳ phức tạp. "Bác sĩ Mayer giết người vì sự thù hận quá khứ. Von Ziedler giết người vì tham vọng quyền lực. Nhưng 'Người Thợ Đồng Hồ'... hắn giết người vì muốn biến thế giới này thành một cỗ máy hoàn hảo, nơi mỗi con người chỉ là một mắt xích nhỏ bé có thể thay thế."
Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Thorne. Một vị linh mục già bước vào, gương mặt hiền từ nhưng mang vẻ ưu tư.
"Ông Thorne, có một người phụ nữ tự xưng là góa phụ của Nam tước Von Hauer đang đợi ở cổng tu viện. Bà ấy nói có một món quà mà chồng bà ấy đã dặn phải trao tận tay ông nếu ông còn sống."
Thorne nhìn Julian. Cả hai đều hiểu rằng sự bình yên tại tu viện Saint-Lazare đã chính thức chấm dứt.
Họ đi xuống cổng tu viện dưới ánh hoàng hôn đang lịm dần. Phu nhân Von Hauer đứng đó, trong bộ đồ đen u buồn nhưng phong thái vẫn toát lên vẻ quý tộc. Khi thấy Thorne, bà khẽ cúi đầu chào.
"Tôi nghe nói ông đã ngăn chặn được tội ác của Von Ziedler. Friedrich ở dưới suối vàng chắc hẳn sẽ mỉm cười," bà nói, giọng trầm buồn.
"Tôi chỉ làm những gì logic mách bảo, thưa phu nhân," Thorne đáp. "Bà mang đến thứ gì cho tôi?"
Phu nhân Von Hauer lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc tinh xảo. "Friedrich đã giấu chiếc hộp này trong một ngăn bí mật của chiếc xe lăn. Ông ấy nói rằng nếu ông giải mã được vụ án ở lâu đài, ông sẽ biết phải làm gì với thứ bên trong này."
Thorne nhận lấy chiếc hộp. Nó không có ổ khóa, nhưng trên mặt gỗ có những ô chữ cái có thể xoay được. Một loại khóa mật mã. Ông quan sát các chữ cái hiện có: A, E, O, R, N, H, T.
Ông mỉm cười nhạt. Đây không phải là một mật mã phức tạp cho những kẻ hiểu rõ về ông. Ông xoay các ô chữ để ghép thành cái tên: "THORNE".
Chiếc hộp bật mở. Bên trong không phải là vàng bạc hay trang sức, mà là một chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ kính. Nhưng điểm đặc biệt là chiếc đồng hồ này chạy ngược. Kim giây di chuyển ngược chiều kim đồng hồ với một nhịp điệu tích tắc sắc lẹm.
"Một chiếc đồng hồ đếm ngược," Thorne thì thầm.
Ông lật mặt sau của chiếc đồng hồ. Có một dòng chữ nhỏ được khắc bằng tiếng Latinh: "Tempus fugit, veritas manet" (Thời gian trôi đi, sự thật ở lại). Và bên dưới là một địa chỉ tại London: Số 22, Phố Fleet.
"Số 22 Phố Fleet..." Julian lẩm bẩm. "Đó chẳng phải là khu vực của các tòa soạn báo và các thợ kim hoàn sao?"
"Đó là nơi khởi đầu của mọi chuyện, Julian," Thorne nói, ánh mắt ông nhìn thẳng vào bóng tối đang sụp xuống. "Nam tước Von Hauer không chỉ là một kẻ đồng lõa, ông ấy là người đã giấu đi bản thiết kế gốc của 'Người Thợ Đồng Hồ'. Và giờ đây, chiếc đồng hồ này đang dẫn chúng ta về lại nơi mà bóng tối bắt đầu nảy mầm."
Thorne quay sang Phu nhân Von Hauer. "Cảm ơn bà. Bà nên rời khỏi Pháp ngay lập tức. Những kẻ tàn dư của Chronos sẽ không để bà yên nếu biết bà đã gặp tôi."
Sau khi Phu nhân rời đi, Thorne đứng lại giữa sân tu viện. Tiếng chuông chiều lại vang lên, nhưng lần này nó mang một giai điệu thúc giục.
"Julian, chuẩn bị hành lý. Chúng ta sẽ rời đi bằng chuyến tàu sớm nhất về cảng Calais, rồi băng qua eo biển Manche."
"Chúng ta quay về London sao, thưa ông?"
"Không chỉ là quay về, Julian. Chúng ta đang đi vào tâm bão. 'Người Thợ Đồng Hồ' đang đợi tôi ở đó. Hắn đã gửi cho tôi chiếc đồng hồ này như một lời thách thức. Hắn muốn biết liệu logic của một thám tử có thể nhanh hơn sự vận hành của một cỗ máy tử thần hay không."
Thorne cảm nhận được nhịp đập của chiếc đồng hồ chạy ngược trong lòng bàn tay. Mỗi tiếng tích tắc như một nhịp đập của một trái tim bằng thép. Ông biết rằng chín chương vừa qua của hành trình này chỉ là màn dạo đầu. Vụ án ở vùng Alps, vụ nổ ở Paris, sự phản bội của Đại sứ – tất cả đều dẫn về một điểm tập kết cuối cùng tại sương mù London.
Dưới ánh trăng mờ, Arthur Thorne bắt đầu thu dọn những mảnh giấy, những bánh răng và những suy tư của mình. Ông thắt chặt lại chiếc áo khoác dạ, cầm lấy cây gậy ba-toong đầu chim ưng.
"Khoa học có thể tạo ra những cỗ máy hoàn hảo," ông nói với Julian khi họ bước ra cổng tu viện, "nhưng khoa học không có linh hồn. Và đó chính là điểm yếu mà chúng ta sẽ khai thác."
Hai bóng người đổ dài trên con đường mòn dẫn ra ga tàu. Gió đêm lồng lộng thổi, mang theo mùi muối biển từ phía xa. Cuộc hành trình của Arthur Thorne đã chuyển sang một giai đoạn mới, nơi ranh giới giữa người điều tra và kẻ bị săn lùng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Hồi kết của Dự án Phượng Hoàng có thể đã xong, nhưng bản giao hưởng của "Người Thợ Đồng Hồ" thì chỉ vừa mới bắt đầu những nốt nhạc đầu tiên.