London chào đón Arthur Thorne bằng một vòng tay lạnh lẽo của sương mù và mùi than đá đặc quánh. Khi con tàu hơi nước cập bến cảng Victoria, những cột khói đen từ các nhà máy ở khu East End bốc lên cao, hòa quyện với làn hơi ẩm từ sông Thames tạo thành một bức màn xám xịt, che khuất những đỉnh tháp nhọn của thành phố. Đối với Thorne, đây là mùi của quê hương, nhưng cũng là mùi của một chiến trường quen thuộc.
Ông bước xuống cầu tàu, tay siết chặt cây gậy ba-toong, đôi mắt quét qua đám đông hành khách và phu khuân vác. Julian đi sát phía sau, cảnh giác nhìn quanh. Họ không đi bằng lối chính mà len lỏi qua những nhà kho chất đầy kiện hàng từ các thuộc địa. Thorne biết rằng dù Chronos đã bị lung lay ở Paris, nhưng tại trung tâm của đế chế, vòi bạch tuộc của chúng vẫn còn bám rất chắc.
“Chúng ta sẽ đi đâu trước, thưa ông Thorne?” Julian hỏi khẽ khi họ tìm được một chiếc xe ngựa kéo vắng vẻ.
“Số 22 Phố Fleet,” Thorne đáp, giọng ông bị bóp nghẹt bởi chiếc khăn len quấn quanh cổ. “Chúng ta cần tìm hiểu xem tại sao Nam tước Von Hauer lại dẫn dụ chúng ta về một hiệu kim hoàn cũ kỹ ngay giữa lòng khu báo chí.”
Chiếc xe ngựa lăn bánh trên những con phố lát đá gồ ghề. London năm 1895 đang ở đỉnh cao của sự biến đổi. Những cột đèn điện đầu tiên bắt đầu xuất hiện cạnh những cột đèn gas cổ điển, và tiếng vó ngựa đôi khi bị át đi bởi tiếng động cơ của những chiếc xe tự hành hiếm hoi. Khi xe đi ngang qua tháp đồng hồ Big Ben, Thorne lấy chiếc đồng hồ chạy ngược từ trong túi ra.
Kỳ lạ thay, nhịp tích tắc của nó bỗng nhiên dồn dập hơn. Như thể nó đang phản ứng với một từ trường hoặc một tần số âm thanh nào đó phát ra từ trái tim của London.
CĂN PHÒNG CỦA NHỮNG BÁNH RĂNG CÂM LẶNG
Số 22 Phố Fleet là một tòa nhà hẹp, nằm kẹp giữa một tiệm đóng sách lâu đời và một văn phòng của tờ Daily Telegraph. Biển hiệu bên ngoài đã mờ hẳn, chỉ còn dòng chữ “H. G. Wells & Sons – Chế tác kim hoàn và đồng hồ chính xác”. Cửa tiệm đóng kín, lớp bụi dày trên cửa kính cho thấy nó đã không mở cửa từ nhiều tháng nay.
Thorne rút bộ dụng cụ mở khóa. Chỉ mất vài giây, lẫy khóa đã bật ra. Khi họ bước vào bên trong, mùi dầu máy và mùi bụi mốc xộc thẳng vào mũi. Không gian tràn ngập những bộ khung đồng hồ dở dang, những bánh răng bằng đồng nằm la liệt trên bàn làm việc và hàng trăm chiếc lò xo xoắn ốc treo trên tường.
“Thật kỳ lạ,” Julian lẩm bẩm, đưa cây đèn bão lên cao. “Nơi này trông giống một phòng thí nghiệm hơn là một cửa hiệu.”
Thorne không trả lời. Ông tiến thẳng đến chiếc bàn làm việc lớn ở góc phòng. Ở đó, dưới một lớp phủ bằng nhung đen, là một thiết bị kỳ quái: một mô hình của London được làm hoàn toàn bằng các bánh răng cơ khí siêu nhỏ. Từng con phố, từng cây cầu qua sông Thames đều được mô phỏng với độ chính xác đến mức khó tin.
Ông lấy chiếc đồng hồ chạy ngược ra, đặt nó vào một hốc nhỏ trống trải ngay vị trí của tháp Big Ben trên mô hình.
Ngay lập tức, một tiếng “cạch” vang lên. Toàn bộ mô hình London bắt đầu chuyển động. Những bánh răng xoay tròn, những cây cầu nhỏ xíu nâng lên hạ xuống, và một tiếng nhạc máy chát chúa vang lên từ phía dưới gầm bàn. Một ngăn kéo bí mật bật mở, để lộ ra một tập tài liệu bọc da cùng một bộ bản vẽ kỹ thuật lớn.
“Đây không phải là bản thiết kế đồng hồ,” Thorne thầm thì khi mở tập tài liệu ra. “Đây là sơ đồ của mạng lưới điện báo ngầm của London.”
Julian ghé mắt nhìn. “Tại sao một thợ đồng hồ lại cần sơ đồ này? Và nhìn những ký hiệu này xem, chúng giống như các điểm hẹn giờ.”
Thorne nheo mắt quan sát các điểm đỏ được đánh dấu trên bản đồ. Có sáu điểm tất cả, và mỗi điểm đều trùng khớp với một tòa tháp đồng hồ lớn của thành phố: Big Ben, Nhà thờ St. Paul, Cung điện Westminster, Ga St. Pancras, Tòa án tối cao và Ngân hàng Anh.
“Người Thợ Đồng Hồ không chỉ chế tạo máy móc,” Thorne nói, đôi mắt ông ánh lên vẻ kinh hãi hiếm thấy. “Hắn đang lên kế hoạch cho một vụ ám sát bằng nhịp điệu. Nếu các điểm này được kích hoạt cùng một lúc thông qua tần số rung động của các tháp đồng hồ lớn, hắn có thể tạo ra một cơn chấn động âm thanh đủ mạnh để làm nổ tung các đường ống dẫn khí gas chạy ngầm ngay phía dưới các tòa nhà chính phủ.”
BÓNG MA TRONG SƯƠNG MÙ
Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ từ phía sau khiến cả hai quay phắt lại. Từ trong bóng tối của tầng hầm, một bóng người cao gầy bước ra. Hắn mặc bộ đồ thợ máy lấm lem dầu mỡ, gương mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ sắt có những thấu kính phức tạp.
“Ông Moore... hay tôi nên gọi là Arthur Thorne?” Giọng nói của kẻ lạ mặt nghe như tiếng hai miếng kim loại cọ sát vào nhau. “Ông đã đến sớm hơn tôi tính toán 14 phút 22 giây. Một sai số không đáng kể, nhưng đủ để tôi thất vọng.”
“Người Thợ Đồng Hồ,” Thorne gằn giọng, tay thủ sẵn cây gậy ba-toong. “Dự án Phượng Hoàng đã bị phá hủy ở Paris. Ông định tái dựng nó ở đây bằng cách phá hủy London sao?”
Kẻ lạ mặt cười, tiếng cười khô khốc phát ra từ sau lớp mặt nạ sắt. “Paris chỉ là một cuộc thử nghiệm về áp suất. London sẽ là một cuộc thử nghiệm về sự đồng bộ. Ông thấy đấy, thế giới này quá hỗn loạn. Mọi người đi lại không có nhịp điệu, các quốc gia tranh chấp không có quy luật. Tôi sẽ mang lại trật tự bằng cách điều chỉnh nhịp tim của thành phố này về số không.”
Hắn giơ lên một chiếc điều khiển nhỏ, cũng có những bánh răng đang xoay. “Bản thiết kế mà Nam tước Von Hauer giấu đi thực chất là mật mã để kích hoạt hệ thống này. Cảm ơn ông đã mang nó đến tận tay tôi.”
Thorne lao tới, nhưng Người Thợ Đồng Hồ đã nhanh hơn. Hắn đạp vào một đòn bẩy dưới sàn. Một tấm lưới sắt bất ngờ sập xuống từ trần nhà, ngăn cách Thorne và Julian khỏi kẻ thù. Cùng lúc đó, các ống dẫn hơi nước trong tiệm bắt đầu phun ra một loại khí màu vàng nhạt.
“Khí gây mê nồng độ cao,” Thorne cảnh báo, lập tức xé vạt áo thấm nước từ bình trà trên bàn để che mũi. “Julian, phá cửa sổ ngay!”
Julian dùng hết sức bình sinh tông mạnh vào cửa sổ kính, nhưng những thanh sắt bảo vệ quá chắc chắn. Người Thợ Đồng Hồ lùi dần vào bóng tối của lối đi ngầm.
“Hẹn gặp lại ông vào lúc nửa đêm, Thorne. Khi sáu tiếng chuông đồng hồ cùng vang lên, London sẽ được tái sinh trong tro bụi. Và lần này, không có logic nào cứu được các người đâu.”
CUỘC ĐUA VỚI THỜI GIAN
Khi làn khí vàng tan bớt, Thorne và Julian mới thoát được ra ngoài nhờ việc dùng axit trong bình ắc quy thủ công để ăn mòn lẫy khóa của lưới sắt. Họ đứng giữa Phố Fleet, sương mù lúc này đã dày đặc đến mức không nhìn thấy bàn tay mình.
“Chúng ta chỉ còn bốn tiếng nữa là đến nửa đêm,” Julian nói, giọng run rẩy. “Chúng ta không thể báo cảnh sát, họ sẽ nghĩ chúng ta điên. Làm sao có thể phá hủy sáu tháp đồng hồ cùng một lúc?”
Thorne đứng im lặng, bộ óc của ông đang hoạt động như một cỗ máy tính toán khổng lồ. Ông nhớ lại mô hình bánh răng của London.
“Chúng ta không cần phá hủy các tháp đồng hồ,” Thorne nói, ánh mắt trở nên sắc lẹm. “Chúng ta chỉ cần thay đổi tần số của một trong số chúng. Trong vật lý, sự cộng hưởng chỉ xảy ra khi các dao động trùng khớp hoàn hảo. Nếu chúng ta làm lệch nhịp dù chỉ một giây tại một điểm mấu chốt, toàn bộ hệ thống sẽ bị đoản mạch.”
“Điểm mấu chốt là đâu?”
“Big Ben. Đó là nơi có khối lượng con lắc lớn nhất. Nếu chúng ta thay đổi nhịp của nó, nó sẽ tạo ra một sóng ngược, triệt tiêu các sóng chấn động từ năm điểm còn lại.”
Họ vẫy một chiếc xe ngựa và ra lệnh chạy hết tốc lực về phía Cung điện Westminster. Trên đường đi, Thorne tháo rời chiếc đồng hồ chạy ngược. Ông phát hiện ra bên trong nó không chỉ có bánh răng mà còn có một khối tinh thể thạch anh nhân tạo – một phát minh đi trước thời đại, dùng để ổn định tần số.
“Đây là thứ chúng ta cần,” Thorne nói, tay ông làm việc tỉ mỉ dù chiếc xe đang xóc nảy. “Tôi sẽ gắn khối tinh thể này vào càng cua của đồng hồ Big Ben. Nó sẽ đóng vai trò như một bộ lọc nhiễu.”
TRÊN ĐỈNH THÁP ST. STEPHEN
Đến 11 giờ 30 đêm, Thorne và Julian đã thâm nhập được vào bên trong tháp đồng hồ qua lối đi của các kỹ sư bảo trì. Tiếng tích tắc khổng lồ của bộ máy Big Ben vang lên như sấm dội trong không gian hẹp. Những bánh răng bằng thép cao bằng đầu người quay chậm chạp nhưng mang một lực lượng khủng khiếp.
Khi họ leo lên đến tầng đặt bộ thoát (escapement), họ thấy Người Thợ Đồng Hồ đã đứng đó. Hắn đang gắn một thiết bị thu phát sóng lớn vào trục chính của con lắc.
“Ông thật kiên trì, Thorne,” Người Thợ Đồng Hồ nói mà không quay lại. “Nhưng ông đã quá muộn. Hệ thống đã vào giai đoạn tự động. Bất cứ tác động vật lý nào vào lúc này cũng sẽ kích hoạt vụ nổ ngay lập tức.”
Thorne dừng lại, cách kẻ thù năm mét. Gió từ những ô cửa sổ hở rít lên liên hồi.
“Ông tin vào sự hoàn hảo của máy móc, nhưng ông quên mất một biến số,” Thorne lên tiếng, bước chậm rãi về phía trước.
“Biến số nào?”
“Sự hao mòn của lòng tin. Nam tước Von Hauer không giấu bản thiết kế vì sợ ông. Ông ấy giấu nó vì ông ấy đã cài vào đó một lỗi hệ thống. Một lỗi mang tên ‘Sự hối hận của kẻ sáng tạo’.”
Thorne đưa chiếc đồng hồ chạy ngược lên. “Ông có bao giờ tự hỏi tại sao nó lại chạy ngược không? Nó không phải để đếm ngược thời gian. Nó là một bộ phận triệt tiêu. Khi tôi đặt nó vào trục đối xứng, nó sẽ gửi một xung điện ngược lại thiết bị của ông, khiến các bánh răng của chính ông tự nghiền nát nhau.”
Người Thợ Đồng Hồ biến sắc sau lớp mặt nạ. Hắn lao tới với một chiếc mỏ lết nặng. Thorne dùng cây gậy ba-toong chống trả. Cuộc chiến diễn ra giữa những bánh răng khổng lồ đang xoay. Chỉ một bước sẩy chân, họ sẽ bị nghiền thành cám.
Julian phối hợp cùng Thorne, dùng một đoạn xích sắt quấn vào chân kẻ địch. Thorne chớp thời cơ, leo lên bục điều khiển và đặt chiếc đồng hồ chạy ngược vào vị trí mà ông đã tính toán.
“Mười... chín... tám...” Tiếng chuông Big Ben bắt đầu chuẩn bị gõ nhịp nửa đêm.
Khi kim phút chạm đúng số 12, một luồng điện xanh lét tóe ra từ chiếc đồng hồ chạy ngược. Thiết bị của Người Thợ Đồng Hồ bắt đầu bốc khói đen. Tiếng nghiến của kim loại vang lên chói tai. Toàn bộ tháp đồng hồ rung chuyển dữ dội, nhưng không phải do vụ nổ, mà do các bánh răng đang bị cưỡng ép dừng lại.
Người Thợ Đồng Hồ hét lên một tiếng kinh hoàng khi thấy công trình của mình tan rã. Hắn mất thăng bằng và ngã nhào về phía trục quay chính.
“Không!” Thorne lao tới định túm lấy hắn, nhưng chiếc áo khoác của kẻ sát nhân đã bị cuốn vào bánh răng trung tâm.
Trong một khoảnh khắc, mặt nạ sắt của hắn rơi ra, để lộ một gương mặt nhằng nhịt vết sẹo bỏng và đôi mắt tràn đầy sự điên rồ nhưng cũng có chút nhẹ nhõm.
“Thời gian... cuối cùng cũng dừng lại...” Hắn thầm thì trước khi bị bóng tối của bộ máy nuốt chửng.
DƯ ÂM CỦA SỰ THẬT
Tiếng chuông Big Ben gõ nhịp đầu tiên của ngày mới. Nhưng thay vì một vụ nổ hủy diệt, chỉ có một âm thanh trầm hùng, vang vọng khắp London một cách bình yên. Năm tháp đồng hồ còn lại cũng vang lên, nhịp nhàng và đồng bộ, không hề có sự chấn động nào xảy ra.
Thorne đứng tựa vào bức tường đá, hơi thở dốc. Julian quỵ xuống sàn, mồ hôi đầm đìa.
“Đã xong rồi phải không, thưa ông?”
“Xong với Người Thợ Đồng Hồ,” Thorne nhìn xuống đống đổ nát của các thiết bị cơ khí. “Nhưng Chronos là một thực thể nhiều đầu. Chúng ta vừa chặt đứt cái đầu nguy hiểm nhất, nhưng thân thể của nó vẫn còn ẩn nấp đâu đó trong những hành lang của quyền lực.”
Sáng hôm sau, London thức dậy trong màn sương bắt đầu tan biến. Tờ báo buổi sáng đưa tin về một “sự cố kỹ thuật nhỏ” tại tháp Big Ben khiến đồng hồ chạy chậm vài giây. Không ai biết rằng cả thành phố vừa thoát khỏi một thảm họa diệt vong chỉ trong gang tấc.
Arthur Thorne và Julian ngồi trong một quán ăn nhỏ gần Cung điện Westminster. Thorne cầm một tờ giấy nhỏ mà ông đã tìm thấy trong túi áo của Người Thợ Đồng Hồ trước khi hắn rơi xuống. Đó là một tấm vé tàu thủy đi Thụy Sĩ, ngày khởi hành là hôm nay.
“Ông định đi Thụy Sĩ sao?” Julian hỏi.
Thorne nhấp một ngụm trà, đôi mắt nhìn ra dòng sông Thames đang lững lờ trôi. “Chưa phải lúc này. Nhưng có vẻ như bóng ma của mỏ đá năm 1874 vẫn còn một bí ẩn cuối cùng đang đợi ở đó.”
Ông lấy ra một bánh răng nhỏ màu đen, đặt nó lên bàn. “Cậu biết không Julian, logic giống như một chiếc đồng hồ. Nó không bao giờ dừng lại, và nó luôn dẫn chúng ta đến đúng thời điểm của sự thật. Trò chơi này vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu một chương mới.”
Dưới ánh nắng yếu ớt của mùa đông London, Arthur Thorne mỉm cười nhạt. Một cuộc phiêu lưu mới đã hiện rõ trong tâm trí ông, và lần này, ông sẽ không chỉ là người phá án, mà sẽ là người viết lại luật chơi cho chính mình.