London lùi xa phía sau trong màn sương mù bám đá, nhưng bóng ma của Người Thợ Đồng Hồ vẫn ám ảnh trong tâm trí Arthur Thorne như một phương trình chưa có lời giải cuối cùng. Chuyến tàu tốc hành Phương Đông đưa ông và Julian băng qua những bình nguyên nước Pháp, xuyên qua những đường hầm tối tăm của rặng Jura để một lần nữa trở lại với dãy Alps hùng vĩ – nơi khởi nguồn của mọi bi kịch.
Lần này, mục tiêu của họ không phải là một tòa lâu đài sang trọng, mà là một ngôi làng hẻo lánh mang tên Oberwald, nằm cheo leo bên rìa một mỏ đá bỏ hoang từ hai mươi năm trước. Theo những ghi chép cuối cùng tìm thấy trong chiếc đồng hồ chạy ngược, đây là nơi Người Thợ Đồng Hồ đã xây dựng "Phòng lưu trữ vĩnh cửu" – một thư viện cơ khí chứa đựng toàn bộ các bản thiết kế gốc của Dự án Phượng Hoàng và danh sách những kẻ thực sự đứng đầu tổ chức Chronos.
Càng lên cao, không khí càng loãng và lạnh lẽo. Julian rùng mình dưới lớp áo dạ dày, nhìn ra cửa sổ toa tàu nơi những vách đá dựng đứng phủ đầy tuyết trắng xóa.
"Ông Thorne, tôi vẫn không hiểu tại sao một thiên tài như hắn lại chọn nơi này để cất giấu bí mật. Một mỏ đá cũ nát có gì đáng giá?"
Thorne không rời mắt khỏi cuốn sổ tay. "Đối với một kẻ tôn thờ sự chính xác như Người Thợ Đồng Hồ, địa điểm lý tưởng nhất không phải là một két sắt ở ngân hàng London, mà là một nơi có cấu trúc địa chất ổn định nhất. Mỏ đá Oberwald được hình thành từ đá granite nguyên khối. Hắn đã biến lòng núi thành một chiếc đồng hồ khổng lồ, nơi nhiệt độ và áp suất không bao giờ thay đổi. Đó là điều kiện tiên quyết để bảo tồn những bản vẽ trên giấy nến nhạy cảm."
NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG NGƯỜI CÂM LẶNG
Khi họ đặt chân xuống ga xép nhỏ của Oberwald, mặt trời đã lặn sau những đỉnh núi nhọn hoắt. Ngôi làng chỉ có vỏn vẹn mười mấy nóc nhà gỗ mái dốc, nằm im lìm dưới lớp tuyết dày. Điều kỳ lạ là không có một tiếng chó sủa hay tiếng người xôn xao. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá.
Họ tìm đến quán trọ duy nhất trong làng. Chủ quán là một người đàn ông già nua với cánh tay phải bằng gỗ – một minh chứng cho những vụ nổ mỏ đá năm xưa. Ông ta nhìn Thorne và Julian bằng ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi.
"Các người đến tìm 'Tiếng vọng' phải không?" Ông lão hỏi bằng giọng Đức địa phương khàn đặc.
"Tiếng vọng?" Thorne nheo mắt.
"Mọi người ở đây gọi nó như vậy. Cứ mỗi đêm trăng tròn, từ phía mỏ đá cũ lại phát ra những tiếng tích tắc đều đặn. Những người tò mò đi vào đó đều không trở về. Người ta nói rằng núi đá đang đếm ngược ngày tận thế."
Thorne lấy ra một đồng vàng đặt lên bàn gỗ. "Chúng tôi cần một người dẫn đường đến lối vào hầm lò số 4."
Ông lão rụt tay lại như thể đồng vàng đó bị nung nóng. "Không ai ở Oberwald dám làm việc đó. Nếu các người muốn chết, cứ đi theo con đường mòn phía Bắc. Nhưng hãy nhớ, khi tiếng tích tắc bắt đầu, đừng bao giờ nhìn lại phía sau."
TRÁI TIM BẰNG ĐÁ
Sáng hôm sau, dưới ánh sáng bạc nhược của ngày đông, Thorne và Julian bắt đầu cuộc hành trình vào lòng núi. Lối vào mỏ đá số 4 bị che lấp bởi những tảng đá đổ nát và dây leo khô héo. Bằng kỹ năng của một người lính, Thorne nhanh chóng nhận ra những dấu vết nhân tạo: những lỗ khoan nhỏ li ti trên vách đá được bố trí theo một quy luật hình học phức tạp.
"Cẩn thận, Julian. Đây là hệ thống cảm biến áp suất sơ khai. Nếu chúng ta dẫm vào sai vị trí, những tảng đá phía trên sẽ sụp xuống ngay lập tức."
Họ tiến vào bên trong hầm lò. Không khí đột ngột trở nên khô ráo và mang theo mùi tinh dầu thông. Đi sâu vào khoảng năm trăm mét, không gian mở rộng ra thành một hang động lớn được gia cố bằng những khung thép vững chãi. Giữa hang là một cấu trúc kỳ vĩ: một tháp trụ xoay được làm bằng đồng và thủy tinh, cao tới mười mét, đang vận hành lặng lẽ.
Hàng ngàn bánh răng siêu nhỏ xoay tròn trong những hộp kính, kết nối với những thanh truyền dẫn dài chạy dọc theo các vách hang. Đây chính là "Tiếng vọng" mà người dân làng nhắc đến – một bộ máy tính toán cơ khí khổng lồ sử dụng năng lượng từ một dòng suối ngầm bên dưới để duy trì sự hoạt động.
"Thật không thể tin được..." Julian thì thầm, đưa tay định chạm vào một bánh răng.
"Đừng chạm vào!" Thorne ngăn lại kịp thời. "Cả căn phòng này là một hệ thống cân bằng nhạy tích. Nhìn lên trần hang đi."
Dưới ánh đèn pin, hàng trăm lưỡi dao thép mỏng dính treo lơ lửng bằng những sợi dây cước thanh mảnh. Chỉ cần một sự thay đổi nhỏ về rung động, cả căn phòng sẽ biến thành một chiếc máy nghiền thịt khổng lồ.
Thorne tiến đến trung tâm của tháp trụ. Ở đó có một bảng điều khiển với 26 phím bấm bằng ngà voi, mỗi phím khắc một ký tự cổ. Ông lấy chiếc đồng hồ chạy ngược ra, quan sát mặt sau của nó một lần nữa. Dưới ánh sáng hồng ngoại từ chiếc đèn đặc chế, ông thấy một dãy số mờ ảo: 1874-1895.
"Đó không chỉ là những năm tháng," Thorne tự ngôn. "Đó là một dải tần số."
Ông bắt đầu nhấn các phím theo một nhịp điệu toán học dựa trên dãy số đó. Cạch. Cạch. Rè... Tháp trụ xoay bắt đầu chuyển động nhanh dần. Một tiếng rít lớn vang lên khi các bánh răng khớp vào nhau. Từ trong lòng tháp, một ngăn chứa hình trụ bằng thép lạnh từ từ trồi lên, bên trong chứa hàng trăm cuộn giấy nến và những ống nghiệm chứa một loại dung dịch xanh lục đậm đặc.
"Dự án Phượng Hoàng phiên bản 2.0," Thorne thốt lên. "Hắn không chỉ định dùng hơi nước. Hắn định dùng năng lượng hóa học xúc tác để tạo ra những vụ nổ có sức công phá tương đương một trận động đất."
CÁI BẪY CUỐI CÙNG
"Logic của ông quả thật không làm tôi thất vọng, Arthur Thorne."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía lối vào tối tăm. Thorne và Julian lập tức rút súng, nhưng họ khựng lại ngay khi thấy người vừa bước ra.
Đó là Nữ bá tước Elena. Cô ta không còn diện những bộ váy lộng lẫy, mà mặc một bộ đồ da bó sát của những tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp, trên vai là một khẩu súng trường kiểu mới với ống ngắm quang học sơ khai. Đi bên cạnh cô ta là hai gã vệ sĩ to lớn với cánh tay kim loại – sản phẩm của công nghệ Chronos.
"Cô vẫn còn sống sau vụ nổ ở Paris sao, Elena?" Thorne hỏi, tay vẫn giữ chắc khẩu Webley.
"Lửa không thể giết chết phượng hoàng, ông Thorne. Nó chỉ làm chúng tôi mạnh mẽ hơn," Elena bước lại gần, đôi mắt xanh thẳm rực lên vẻ đắc thắng. "Cảm ơn ông đã mở chiếc két sắt vĩ đại này giúp chúng tôi. Người Thợ Đồng Hồ quá đa nghi, hắn không tin tưởng ngay cả những người trong hội. Hắn chỉ tin vào những kẻ có bộ óc thiên tài như ông để giải mã bí mật cuối cùng."
"Cô định làm gì với những bản thiết kế này? Thế giới đã biết về Chronos, các người không còn nơi nào để trốn," Julian gằn giọng.
"Trốn sao? Các người thật ngây thơ. Những kẻ bị cách chức ở Paris và London chỉ là những con tốt thí. Chronos không phải là một tổ chức, nó là một tôn giáo của sự tiến bộ. Đêm nay, khi những tài liệu này được gửi đi, một cuộc chạy đua vũ trang mới sẽ bắt đầu, và chúng tôi sẽ là những kẻ nắm giữ chìa khóa của kho vũ khí đó."
Elena ra hiệu cho hai tên vệ sĩ tiến lên lấy ngăn chứa tài liệu.
"Đợi đã," Thorne lên tiếng, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. "Cô nói đúng, Người Thợ Đồng Hồ rất đa nghi. Đa nghi đến mức hắn đã cài vào đây một cơ chế tự hủy mà cô không hề nhận ra."
Elena dừng lại, nheo mắt. "Ông đang cố lừa tôi để câu giờ."
"Nhìn vào cái kim đồng hồ ở đỉnh tháp đi," Thorne chỉ tay. "Nó đang chạy với tốc độ gấp đôi bình thường kể từ khi tôi nhập mã. Khi nó chạm đến vạch đỏ, áp suất từ dòng suối ngầm sẽ không còn được chuyển hóa thành năng lượng quay nữa, mà nó sẽ được dồn nén vào các cột trụ thép của căn hầm này."
Như để minh chứng cho lời nói của Thorne, vách đá bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những lưỡi dao trên trần hang bắt đầu đu đưa, tạo ra những tiếng leng keng ghê rợn.
"Mày nói dối!" Một tên vệ sĩ lao tới, định đấm Thorne bằng cánh tay kim loại.
Thorne nhanh nhẹn lách người, dùng cây gậy ba-toong móc vào chân hắn, đồng thời bắn một phát súng vào bảng điều khiển. Một luồng điện xanh lét tóe ra, làm toàn bộ tháp trụ phát nổ trong sương khói hóa chất.
"Chạy mau, Julian!"
Thorne nắm lấy tay Julian, lao về phía lối thoát hiểm mà ông đã quan sát thấy ở phía sau tháp trụ. Elena gào thét, nổ súng liên hồi về phía họ, nhưng những lưỡi dao trên trần hang bắt đầu rơi xuống như mưa, buộc cô ta phải lùi lại che chắn.
Trận động đất nhân tạo bắt đầu dữ dội hơn. Đá từ trần hang sụp xuống, nghiền nát những bánh răng tinh xảo mà Người Thợ Đồng Hồ đã dành cả đời để chế tạo. Thorne và Julian chạy đua với tử thần trong những đường hầm tối đen, hơi nóng từ các ống dẫn vỡ vụn phả vào lưng họ.
Khi họ lao ra khỏi cửa hầm lò số 4 và lăn mấy vòng trên tuyết, một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ lòng núi. Toàn bộ đỉnh núi Oberwald dường như sụp xuống một chút, khói đen phun ra từ các khe đá. "Phòng lưu trữ vĩnh cửu" đã trở thành nấm mồ đá cho những bí mật của Chronos.
KẾT THÚC VÀ KHỞI ĐẦU
Thorne đứng dậy, phủi tuyết trên áo. Ông nhìn về phía ngọn núi đang sụp đổ với một vẻ mặt tĩnh lặng đến lạ lùng. Julian thở hổn hển, tay vẫn nắm chặt khẩu súng đã hết đạn.
"Vậy là... tất cả đã hết rồi sao ông Thorne? Những bản thiết kế, danh sách những kẻ cầm đầu... đều mất sạch?"
Thorne đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc đĩa phim nhỏ mà ông đã nhanh tay tráo đổi từ ngăn chứa trước khi tháp trụ nổ tung. Đó là thành quả của công nghệ nhiếp ảnh siêu thu nhỏ mà ông đã bí mật nghiên cứu.
"Tôi không để sự thật biến mất dễ dàng như vậy, Julian. Nhưng sự thật này quá nguy hiểm để công bố ngay lập tức. Nếu các quốc gia biết được sức mạnh của Project Phoenix, họ sẽ lại lao vào một cuộc chiến còn tàn khốc hơn."
"Vậy ông định làm gì?"
Thorne nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang lên, nhuộm đỏ những đỉnh núi tuyết như màu máu. "Tôi sẽ giữ nó. Tôi sẽ là người canh giữ những bánh răng này cho đến khi nhân loại đủ trưởng thành để sử dụng chúng cho mục đích hòa bình. Hoặc cho đến khi một kẻ thù mới xuất hiện buộc tôi phải sử dụng chúng."
Họ đi bộ xuống núi, để lại phía sau những tiếng vang cuối cùng của một thời đại cơ khí điên rồ. Arthur Thorne biết rằng Elena có thể đã thoát chết, và Chronos vẫn còn những mầm mống ẩn hiện khắp thế giới. Nhưng đêm nay, logic của một người thám tử đã đánh bại sự cuồng tín của những cỗ máy.
Dưới thung lũng, tiếng chuông nhà thờ làng Oberwald vang lên – lần này không còn là tiếng tích tắc đáng sợ, mà là tiếng chuông bình yên của một ngày mới.
Arthur Thorne lấy chiếc tẩu thuốc ra, châm lửa. Làn khói xanh nhạt tan biến vào không khí loãng. "Trò chơi này kết thúc rồi, Julian. Nhưng cuộc đời thì luôn có những vòng xoay mới. Về London thôi, tôi đang thèm một tách trà Earl Grey đúng điệu."
Chiếc tàu hỏa hú còi ở phía xa, mang theo hai người đàn ông và một bí mật có thể thay đổi cả thế kỷ 20. Trên dãy Alps, tuyết vẫn rơi, phủ lấp mọi dấu vết của một cuộc chiến không tiếng súng, chỉ có những bánh răng của định mệnh là vẫn lặng lẽ xoay vần.