Chuyến tàu đêm từ Berlin đi Regensburg lao đi trong tiếng gầm rú của động cơ hơi nước, nhưng bên trong toa hạng nhất mà Arthur Thorne đã bí mật bao trọn, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng ồn bên ngoài. Katya ngồi đối diện Thorne, đôi mắt cô ta không rời khỏi những bản vẽ mà ông vừa lấy được từ nhà máy Siemens. Dưới ánh đèn dầu chập chờn, khuôn mặt của nữ đặc vụ Nga như được tạc từ băng tuyết, lạnh lẽo và không thể thấu cảm. Julian đứng ở cửa toa, tay luôn đặt gần báng súng, anh vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng người phụ nữ vừa xuất hiện từ bóng tối này.
"Olga Romanova không chỉ là một nhà khoa học," Katya phá vỡ sự im lặng, giọng cô ta trầm thấp nhưng vang rõ trong khoang tàu. "Cô ta là một kẻ sùng bái sự hủy diệt. Tại Saint Petersburg, cô ta đã từng thử nghiệm một loại tụ điện sơ khai trên những tù nhân chính trị. Khi Chronos chiêu mộ cô ta, họ không chỉ mua một bộ óc, họ đã mở cửa chuồng cho một con quái vật."
Thorne lấy chiếc tẩu thuốc ra nhưng không châm lửa, ông lật lại một trang bản vẽ về hệ thống điều khiển của Icarus. "Thiết bị này không bay bằng khí nóng hay động cơ cánh quạt thông thường. Nó sử dụng hiện tượng ion hóa không khí để tạo ra lực đẩy. Nếu tháp truyền dẫn tại đền Walhalla được kích hoạt, cỗ máy đó có thể di chuyển với vận tốc của một viên đạn. Vấn đề là, nguồn năng lượng đó lấy từ đâu khi chưa có dây dẫn?"
"Bằng cách rút năng lượng từ chính điện trường khí quyển," Katya trả lời, đôi môi khẽ mím lại. "Và Walhalla, với vị trí trên đỉnh đồi cao sát sông Danube, là cột thu lôi hoàn hảo nhất. Họ định tạo ra một cơn bão điện nhân tạo để trình diễn sức mạnh trước các nguyên thủ."
Khi đoàn tàu dừng lại ở Regensburg vào rạng sáng, không khí nồng nặc mùi ẩm ướt của sông nước và vị kim loại của những xưởng rèn Phổ. Họ nhanh chóng di chuyển bằng ngựa về phía đông, nơi ngôi đền Walhalla hiện ra sừng sững trên đỉnh đồi Bräuberg. Kiến trúc tân cổ điển của nó, mô phỏng theo đền Parthenon, vốn là nơi tôn vinh những anh hùng đức hạnh, nhưng giờ đây nó bị bao phủ bởi những giàn giáo thép và những dây cáp đồng khổng lồ chạy dọc theo các cột đá hoa cương trắng.
"Nhìn kìa," Julian thầm thì, chỉ tay về phía đỉnh đền. "Đó không phải là tượng thần, đó là một khối cầu kim loại."
Thorne nheo mắt quan sát qua chiếc kính viễn vọng nhỏ. "Đó là điện cực trung tâm. Họ đang biến toàn bộ ngôi đền thành một chiếc bình Leyden khổng lồ để tích trữ điện năng. Chúng ta phải vào trong trước khi buổi lễ bắt đầu vào lúc chính ngọ."
Dưới sự dẫn dắt của Katya, họ thâm nhập qua một lối đi ngầm vốn dành cho hệ thống thoát nước của công trình. Bên trong lòng đất của Walhalla không phải là những hầm mộ yên tĩnh, mà là một mê cung của những máy phát điện cơ khí và những dãy ắc quy axit chì xếp chồng lên nhau. Tiếng vo ve của dòng điện chạy qua các dây dẫn tạo nên một áp lực đè nặng lên màng nhĩ.
"Tôi sẽ đi về phía phòng điều khiển trung tâm để vô hiệu hóa hệ thống ổn định," Katya ra hiệu. "Ông Thorne, ông và phụ tá của mình phải tìm cách làm ngắn mạch cuộn dây Tesla chính ở phía sau tượng thần Odin. Nếu không, khi Icarus cất cánh, nó sẽ giải phóng một xung điện từ làm cháy sạch mọi thứ trong vùng này."
Thorne gật đầu, nhưng đôi mắt thám tử của ông vẫn thoáng qua một sự ngờ vực. "Hãy cẩn thận, Katya. Sự hy sinh vì lý tưởng là tốt, nhưng đừng để mình trở thành một phần của bộ máy đó."
Ông và Julian tách ra, len lỏi qua những bánh răng khổng lồ đang xoay của hệ thống làm mát. Khi họ đến được gian chính điện, cảnh tượng hiện ra vô cùng tráng lệ nhưng cũng đầy rẫy sự đe dọa. Giữa những bức tượng bán thân của các vĩ nhân Đức là chiếc máy bay Icarus – một khối kim loại hình thoi bóng loáng, không cánh, lơ lửng cách mặt đất nửa mét nhờ từ trường. Olga Romanova đang đứng trên một bục cao, tay cầm một thiết bị điều khiển nạm vàng, bên cạnh cô ta chính là Pierre Lombard, kẻ mà Thorne tưởng đã chết.
Lombard vẫn lịch lãm trong bộ đồ quý tộc, nhưng một nửa khuôn mặt của hắn đã bị bỏng nặng, minh chứng cho vụ cháy tại Geneva. Hắn đang tiếp đón các vị tướng lĩnh Phổ và những nhà ngoại giao nước ngoài.
"Các vị đang chứng kiến sự kết thúc của kỷ nguyên bộ binh," Lombard nói, giọng khàn đặc nhưng đầy kiêu hãnh. "Với Icarus, chúng ta không cần chiếm giữ đất đai. Chúng ta chỉ cần chiếm giữ bầu trời."
Thorne nấp sau một cột trụ lớn, ông lấy từ trong túi ra một thiết bị nhỏ mà ông đã chế tạo nhanh trên tàu – một máy phát xung nhiễu sử dụng lò xo đồng hồ và nam châm vĩnh cửu. "Julian, cậu hãy leo lên giàn giáo kia. Khi tôi ra hiệu, hãy thả sợi dây xích đồng này vào lõi của cuộn dây thứ cấp. Nó sẽ gây ra hiện tượng cộng hưởng ngược."
"Nhưng thưa ông, nếu làm vậy, tia sét sẽ đánh trực tiếp vào vị trí của cậu mất," Julian lo lắng.
"Cậu phải đeo đôi găng tay cao su cách điện này vào. Và quan trọng nhất, hãy nhảy xuống bể nước ngay khi sợi xích chạm vào lõi. Đó là cơ hội duy nhất."
Thorne bước ra khỏi bóng tối, tiếng giày của ông vang lên trên sàn đá, thu hút sự chú ý của toàn bộ đại sảnh. "Một bài diễn thuyết rất hay, Lombard. Nhưng ông quên mất một chi tiết: những anh hùng ở Walhalla này tôn vinh danh dự, không phải những kẻ ám sát núp sau những bánh răng."
Lombard xoay người lại, gương mặt biến dạng của hắn giật mạnh khi thấy Thorne. "Arthur Thorne. Ông đúng là một con bọ không biết mệt mỏi. Lần này ông định phá hủy cái gì nữa? Một di sản quốc gia sao?"
Olga Romanova bước tới mép bục, ánh mắt bà rực lửa. "Hệ thống đã được niêm phong, Thorne. Không có cách nào để ông ngăn chặn dòng điện này đâu. Icarus sẽ cất cánh và thế giới sẽ phục tùng."
"Thế giới không phục tùng những kẻ không thể kiểm soát được chính phát minh của mình," Thorne bình thản nói, ông liếc nhìn Julian đã vào vị trí. "Bà nghĩ mình đang điều khiển dòng điện, nhưng thực chất bà đang khiêu khích một con quái vật. Hệ thống của bà có một lỗi thiết kế ở bộ phận bù pha. Khi tần số đạt ngưỡng 50 hertz, nó sẽ tự kích hoạt hiện tượng hồ quang nội tại."
Olga biến sắc, bà quay lại nhìn bảng đồng hồ áp suất điện. "Làm sao ông biết..."
"Bởi vì tôi đã dành cả đời để nghiên cứu những sự sai lệch, Olga. Và bà là một sự sai lệch lớn nhất của khoa học."
"Giết hắn ngay!" Lombard gầm lên với các lính canh.
Tiếng súng nổ vang rền trong chính điện. Thorne lao mình xuống sau một bục đá, đồng thời hét lớn: "Ngay bây giờ, Julian!"
Từ trên cao, Julian tung sợi xích đồng xuống. Sợi xích rít qua không trung như một con rắn kim loại, rơi trúng vào tâm của cuộn dây Tesla khổng lồ phía sau bục điều khiển. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Những luồng điện xanh tím phóng ra dữ dội, tạo thành những con rồng lửa điện bò khắp mái vòm đền Walhalla.
Khối cầu điện cực trên đỉnh đền nổ tung, hàng ngàn mảnh kính và kim loại rơi xuống như mưa rào. Chiếc Icarus bắt đầu rung lắc dữ dội, những tia lửa điện bắn ra từ thân máy, thiêu cháy các bảng mạch. Các vị nguyên thủ quốc gia hoảng loạn chạy thoát thân, trong khi Lombard cố gắng túm lấy Olga để kéo bà rời khỏi khu vực đang sụp đổ.
"Không! Công trình của tôi!" Olga gào lên, bà cố lao lại phía cỗ máy nhưng một tia sét nhân tạo đã đánh sập cột trụ đá phía trên, nhấn chìm bục điều khiển trong đống đổ nát.
Thorne nhào tới phía Julian, người vừa kịp rơi xuống bể nước làm mát. Ông kéo người cộng sự trẻ dậy giữa làn khói mù mịt. "Đi mau! Toàn bộ hệ thống ắc quy bên dưới đang bị quá tải, nó sẽ nổ tung trong vài giây nữa!"
Họ chạy thoát ra khỏi ngôi đền đúng lúc một vụ nổ điện hóa dữ dội làm rung chuyển cả đỉnh đồi Bräuberg. Những cột khói xanh và mùi axit nồng nặc bốc lên cao. Walhalla, nơi từng là biểu tượng của vinh quang, giờ đây chìm trong ánh lửa của sự sụp đổ công nghệ.
Khi đứng từ xa nhìn lại, Thorne thấy một bóng đen đang lẩn vào rừng. Đó là Katya. Cô ta mang theo một chiếc cặp nhỏ – có lẽ là những ghi chép cốt lõi nhất mà cô ta đã lấy được từ phòng điều khiển. Katya nhìn lại phía Thorne, khẽ nghiêng đầu như một lời chào tạm biệt trước khi biến mất hoàn toàn.
"Cô ta đã lừa chúng ta, thưa ông Thorne," Julian nói, tay vẫn còn run vì điện giật. "Cô ta dùng chúng ta để tạo sự hỗn loạn để lấy đi dữ liệu cho Sa hoàng."
Thorne lấy chiếc khăn tay lau vết bụi trên mặt, gương mặt ông không có vẻ gì là ngạc nhiên. "Trong thế giới của những bóng ma này, Julian, không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có những lợi ích tạm thời giao nhau. Nhưng ít nhất, Icarus đã bị tiêu diệt. Chronos đã mất đi đôi cánh."
"Còn Lombard và Olga?"
Thorne nhìn vào đống đổ nát đang bốc cháy. "Lombard là một kẻ sống sót, hắn sẽ lại xuất hiện. Còn Olga... bà ta đã chết cùng với tham vọng của mình. Khoa học không có đạo đức là một nấm mồ tự đào sẵn."
Hai người đi bộ xuống đồi, hướng về phía Regensburg. Trên sông Danube, sương mù bắt đầu tan, để lộ những tia nắng đầu tiên của buổi chiều. Arthur Thorne biết rằng cuộc chiến với Chronos vẫn chưa kết thúc. Walhalla chỉ là một trạm dừng chân trong một mạng lưới tội ác toàn cầu. Những bánh răng vẫn đang xoay đâu đó ở London, Berlin hay Saint Petersburg, và ông sẽ phải tiếp tục đuổi theo chúng cho đến khi nhịp tích tắc cuối cùng của sự dối trá ngừng lại.
"Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, thưa ông?" Julian hỏi khi họ bước lên xe ngựa.
Thorne mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng chữ ngắn gọn. "Về London. Tôi cần kiểm tra lại một vài báo cáo từ phương Đông. Chronos không chỉ nhìn về phía Tây, họ đang tìm kiếm một thứ gì đó ở vùng Tây Tạng... một thứ cổ xưa hơn cả điện năng."
Chiếc xe ngựa lăn bánh, để lại sau lưng một đống tro tàn của kỷ nguyên sắt thép, mang theo một thám tử và một bí ẩn mới đang dần hiện hình trong sương mù của lịch sử.