MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG XÁC CHẾTChương 14: BÓNG MA TRONG ÁNH SÁNG BERLIN

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG XÁC CHẾT

Chương 14: BÓNG MA TRONG ÁNH SÁNG BERLIN

1,822 từ · ~10 phút đọc

Berlin vào những năm cuối thế kỷ 19 không còn là một thành phố cổ kính của vùng Phổ xưa cũ mà đã lột xác thành một con quái vật sắt thép và điện năng. Khi Arthur Thorne và Julian bước chân xuống ga tàu Anhalter, đập vào mắt họ không phải là những cỗ xe ngựa nhàn nhã mà là hệ thống đèn điện rực rỡ và những dây cáp chằng chịt như mạng nhện bao phủ khắp các đại lộ. Khói từ các nhà máy ở ngoại ô Spandau quyện với sương giá mùa đông tạo nên một bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và dầu máy. Thorne siết chặt chiếc vali chứa bộ thấu kính và đĩa phim bí mật, đôi mắt ông không ngừng quét qua những gương mặt hành khách, tìm kiếm sự hiện diện của những điệp viên thuộc tổ chức Chronos.

Họ thuê một căn phòng nhỏ tại một khách sạn hạng trung gần khu vực sản xuất của tập đoàn Siemens-Halske. Tại đây, Thorne bắt đầu ráp nối những mảnh ghép về "Dự án Icarus". Thông qua những bản vẽ thu nhỏ từ Geneva, ông nhận ra rằng Chronos không còn mặn mà với những cỗ pháo hơi nước cồng kềnh. Thay vào đó, họ đang tập trung vào điện năng cao thế và một thiết bị bay khí động học có khả năng thay đổi cục diện quân sự.

"Mọi thứ ở đây đều quá hiện đại, thưa ông Thorne," Julian vừa nói vừa kéo rèm cửa, nhìn xuống những chiếc xe điện đang chạy rầm rập dưới phố. "Cảm giác như chúng ta đang bước vào một thế kỷ khác vậy."

Thorne ngồi bên bàn, tay mân mê chiếc bánh răng nhỏ màu đen. "Điện năng là một con dao hai lưỡi, Julian. Nó có thể thắp sáng một thành phố, nhưng cũng có thể thiêu rụi nó trong một nhịp xung điện. Dự án Icarus mà Lombard nhắc đến chính là nỗ lực của Chronos nhằm điều khiển bầu trời bằng các thiết bị bay được nạp điện từ xa. Nếu họ thành công, không có biên giới nào là an toàn nữa."

Sáng hôm sau, Thorne và Julian thực hiện kế hoạch thâm nhập vào khu thí nghiệm cao thế. Thorne cải trang thành một thanh tra an toàn điện từ London, với bộ râu giả tỉ mỉ và một chất giọng quý tộc Anh đặc sệt. Julian đóng vai người phụ tá mang theo hòm dụng cụ đo đạc. Họ bước qua cổng kiểm soát của nhà máy với vẻ tự tin tuyệt đối, tận dụng sơ hở trong hệ thống hành chính quan liêu của người Đức.

Khi tiến sâu vào khu vực thí nghiệm số 9, Thorne sững người trước một khung cảnh kỳ vĩ. Một tháp Tesla khổng lồ đang phóng ra những tia sét nhân tạo xanh lét vào một vật thể hình thoi bằng nhôm nhẹ đang treo lơ lửng giữa không trung. Những kỹ sư mặc áo choàng trắng đang điên cuồng ghi chép số liệu dưới sự giám sát của một người phụ nữ có mái tóc vàng kim và đôi mắt sắc sảo như lưỡi dao.

"Hãy tăng cường độ dòng điện lên 50.000 volt," người phụ nữ ra lệnh bằng tiếng Đức chuẩn xác. "Chúng ta không có nhiều thời gian. Hội nghị tại Berlin sẽ diễn ra trong ba ngày tới, và Icarus phải bay được."

Thorne nhận ra người phụ nữ này ngay lập tức qua những hồ sơ mật của Interpol: Olga Romanova, một nhà vật lý học thiên tài người Nga từng bị trục xuất vì những thí nghiệm cấm, nay đã trở thành bộ não khoa học mới của Chronos.

"Thật là một cảnh tượng ấn tượng, thưa bà Romanova," Thorne cất tiếng, bước ra từ bóng tối của dãy hành lang.

Olga quay phắt lại, tay đặt vào chiếc công tắc khẩn cấp. Các vệ binh ngay lập tức bao vây lấy hai người. "Một thanh tra người Anh xuất hiện ở khu vực cấm mà không có lịch hẹn trước? Ông Moore, hay tôi nên gọi ông bằng cái tên thám tử lừng danh Arthur Thorne?"

Thorne không hề nao núng, ông bước tới gần tháp điện, đôi mắt quan sát các bảng mạch. "Bà đang sử dụng nguyên lý cộng hưởng từ trường để duy trì độ nâng của vật thể, nhưng bà lại quên mất biến số về độ ẩm trong sương mù Berlin. Tại tần số này, chiếc máy của bà sẽ trở thành một cột thu lôi khổng lồ và thiêu cháy mọi thứ trong bán kính mười mét nếu có một trận mưa nhỏ."

Olga nheo mắt, ra hiệu cho các vệ binh lùi lại. "Ông rất am hiểu về điện năng, Thorne. Thật đáng tiếc khi ông lại chọn đứng về phía những chính phủ cũ kỹ và lạc hậu. Chronos không muốn chiến tranh, chúng tôi muốn sự thống trị của trí tuệ. Với Icarus, chúng tôi có thể mang năng lượng đến bất cứ nơi nào trên thế giới mà không cần dây dẫn."

"Và cũng có thể thả những quả bom điện từ vào bất cứ thủ đô nào bà muốn," Thorne tiếp lời với giọng mỉa mai. "Logic của bà bị che mờ bởi tham vọng, Olga. Bà không chế tạo công cụ cho nhân loại, bà đang chế tạo gông xiềng cho họ."

Olga cười nhạt, tay bà khẽ vẫy. Một luồng điện từ tháp Tesla bất ngờ phóng thẳng về phía chân Thorne, khiến sàn nhà bằng thép tóe lửa. "Ông có 15 phút để rời khỏi Berlin, Thorne. Nếu không, tôi sẽ dùng chính cơ thể ông để làm vật dẫn cho thí nghiệm tiếp theo của mình."

Thorne nhìn Julian, một ám hiệu kín đáo được trao đổi. Julian bất ngờ ném một túi bột than chì vào hệ thống máy biến áp gần đó. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, bụi than dẫn điện gây ra hiện tượng đoản mạch hàng loạt. Ánh sáng trong phòng thí nghiệm vụt tắt, thay vào đó là những tia lửa điện bắn tung tóe và tiếng hét của các kỹ sư.

Trong sự hỗn loạn, Thorne lao về phía bàn làm việc của Olga, vơ lấy xấp tài liệu có nhãn "Icarus - Giai đoạn cuối". Một vệ binh lao tới, nhưng Thorne dùng cây gậy ba-toong gạt phăng họng súng của hắn, bồi thêm một cú đấm chính xác vào quai hàm.

"Đi mau, Julian!" Thorne gầm lên.

Họ băng qua màn sương mù nhân tạo do các bình làm mát bị vỡ tạo ra. Olga hét lên trong giận dữ: "Bắt lấy chúng! Không được để tài liệu đó lọt ra ngoài!"

Cuộc truy đuổi diễn ra nghẹt thở qua những dãy nhà xưởng khổng lồ. Tiếng súng trường Mauser vang vọng giữa những tiếng máy nổ. Thorne và Julian trèo lên một hệ thống băng chuyền vận chuyển than, lao mình ra khỏi cửa sổ tầng ba và rơi xuống một chiếc xe tải chở bông đang đậu phía dưới.

"Chúng ta lấy được nó rồi chứ?" Julian thở hổn hển, phủi bụi bông trên mặt.

Thorne rút từ trong áo ra xấp bản vẽ, nhưng gương mặt ông không hề có vẻ nhẹ nhõm. "Đây chỉ là một phần, Julian. Nhưng nhìn xem, Olga không làm việc một mình. Những bản vẽ này có chữ ký của một nhân vật khác, một kẻ mà chúng ta tưởng đã chết ở Thụy Sĩ: Pierre Lombard."

Julian sững sờ. "Lombard? Nhưng ông nói hắn đã chết trong vụ cháy ngân hàng?"

"Đó là sai lầm của tôi," Thorne siết chặt nắm tay. "Hắn đã dùng cái chết giả để cắt đứt mọi mối liên hệ và chuyển toàn bộ nguồn lực về Berlin. Chronos không chỉ có những bánh răng, chúng đã bắt đầu có linh hồn của những kẻ bất tử."

Họ xuống xe tại một khu phố nghèo ở ngoại ô, nơi sương mù bảo vệ họ khỏi những ánh mắt soi mói. Thorne mở bản vẽ ra dưới ánh đèn đường mờ ảo. Ông nhận ra một tọa độ được đánh dấu đỏ: Đền Walhalla tại Regensburg.

"Đó là nơi Hội nghị Bóng tối cuối cùng sẽ diễn ra," Thorne thầm thì. "Chúng định trình diễn Icarus trước các lãnh đạo tối cao của khối Liên minh Trung tâm. Nếu thỏa ước này được ký kết, một cuộc đại chiến thế giới sẽ là điều không thể tránh khỏi."

Julian nhìn Thorne, đôi mắt người lính trẻ đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu được sự lo âu. "Chúng ta chỉ có hai người, thưa ông. Làm sao chúng ta có thể ngăn chặn cả một hội nghị đầy rẫy quân đội bảo vệ?"

Thorne nhìn vào những tia điện vẫn còn lập lòe từ phía nhà máy Siemens ở đằng xa. "Chúng ta sẽ không dùng súng đạn, Julian. Chúng ta sẽ dùng chính thứ vũ khí mà chúng tự hào nhất. Chúng ta sẽ làm quá tải hệ thống của Icarus và biến buổi trình diễn của chúng thành một thảm họa kỹ thuật không thể cứu vãn. Logic sẽ đánh bại tham vọng, nếu chúng ta biết cách xoay chuyển các biến số."

Đúng lúc đó, một bóng đen cao gầy bước ra từ phía sau một thùng hàng. Đó không phải là người của Chronos. Người phụ nữ này mặc một bộ đồ da đen sẫm, gương mặt lạnh lùng và trên tay là một chiếc huy hiệu hình con đại bàng hai đầu của mật vụ Nga.

"Chào ông Thorne," người phụ nữ nói bằng giọng trầm thấp. "Tôi là Katya, đặc vụ của Sa hoàng. Chúng ta có cùng một kẻ thù chung là Olga Romanova. Tôi đề nghị một sự hợp tác."

Thorne nheo mắt, tay vẫn đặt trên đốc gậy. "Người Nga quan tâm đến một dự án điện năng tại Berlin từ khi nào?"

"Từ khi chúng tôi biết Olga định dùng Icarus để tấn công Saint Petersburg," Katya bước tới ánh sáng. "Chronos không thuộc về quốc gia nào, ông Thorne. Chúng là kẻ thù của nhân loại. Và tôi có thứ mà ông đang cần: mật mã để thâm nhập vào đền Walhalla."

Arthur Thorne im lặng trong giây lát, bộ óc thám tử của ông đang phân tích mọi khả năng. Một đồng minh mới, một mục tiêu cũ, và một tương lai đang treo trên sợi dây điện cao thế của Berlin.

"Được thôi, Katya," Thorne cuối cùng cũng lên tiếng. "Nhưng hãy nhớ, trong trò chơi của tôi, sự phản bội là một biến số dẫn đến cái chết nhanh nhất."

Ba bóng người lẩn khuất vào bóng đêm của Berlin, hướng về phía Nam, nơi những đỉnh núi Bavaria và ngôi đền Walhalla đang chờ đợi một cuộc đối đầu cuối diện, nơi ánh sáng của điện năng và bóng tối của âm mưu sẽ giao thoa một lần cuối cùng.