Bóng tối của Paris vào lúc ba giờ sáng mang một vẻ tịch liêu đáng sợ. Những con hẻm lát đá của khu phố Faubourg Saint-Germain im lìm dưới ánh đèn dầu leo loét, chỉ có tiếng bước chân của Arthur Thorne vang lên đều đặn, khô khốc. Ông không đi bằng trục đường chính mà luồn lách qua những lối đi hẹp dành cho người hầu, tận dụng mọi bóng râm của các gờ tường để che giấu hành tung. Sau vụ nổ hơi nước tại dinh thự Von Ziedler, chắc chắn mạng lưới cảnh sát mật của Pháp và các điệp viên của Chronos đang sục sạo khắp các cửa ngõ thành phố.
Thorne dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi khiêm tốn nằm sau bức tường phủ đầy dây thường xuân của một tòa nhà không có biển hiệu. Đây không phải là Đại sứ quán Anh chính thức trên đường Faubourg Saint-Honoré – nơi mà ông biết chắc chắn đang bị giám sát chặt chẽ – mà là một cơ sở liên lạc tuyệt mật của Cơ quan Tình báo Quân đội.
Ông gõ vào cánh cửa theo một nhịp điệu đặc biệt: ba nhịp ngắn, một nhịp dài, và hai nhịp nhẹ.
Một khe nhỏ trên cửa mở ra, đôi mắt cảnh giác nhìn quét qua người ông. Thorne không nói lời nào, chỉ đưa ra một chiếc nhẫn bạc có khắc phù hiệu của Trung đoàn Đặc nhiệm số 1 mà ông từng phục vụ. Cánh cửa mở ra đủ rộng để ông lách vào, rồi lập tức được đóng sập lại với những tiếng chốt sắt nặng nề.
"Ông Thorne, ngài Đại sứ đang đợi ông ở hầm rượu," một người đàn ông mặc thường phục, nhưng có dáng đứng thẳng tắp của một lính canh, nói khẽ.
Dưới hầm rượu của tòa nhà, không gian được bài trí như một thư viện quân sự thu nhỏ. Ngài Đại sứ Sir Reginald đứng cạnh một chiếc bàn bản đồ lớn, tay cầm một ly rượu brandy nhưng vẻ mặt thì tối sầm lại. Khi thấy Thorne bước vào với bộ quần áo rách nát và gương mặt dính đầy mồ hôi, ông ta khẽ thở dài.
"Arthur, ông luôn biết cách tạo ra một lối vào chấn động. Von Ziedler vừa báo cáo một vụ nổ do tai nạn lò hơi và cáo buộc một kẻ khủng bố ẩn danh đã thâm nhập vào tư gia của ông ta."
"Sự thật luôn là một loại chất nổ mạnh mẽ, thưa Sir Reginald," Thorne bình thản ngồi xuống ghế, đặt tập hồ sơ thấm đẫm mồ hôi lên bàn. "Von Ziedler không chỉ là một nhà công nghiệp. Ông ta là một kẻ buôn bán cái chết. Và đây là danh sách những kẻ đã ký tên vào bản giao kèo với quỷ dữ."
Sir Reginald cầm tập hồ sơ lên, bàn tay ông ta khựng lại khi nhìn thấy con dấu sáp đen của Bộ Chiến tranh. Ông ta lật nhanh qua các bức ảnh thực nghiệm tại vùng Alps năm 1874. Sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường như tiếng đếm ngược của một quả bom.
"Nếu những tài liệu này là thực, Arthur, nó sẽ xóa sổ sự cân bằng quyền lực hiện tại. Anh và Pháp đang đàm phán về một thỏa ước quân sự, nhưng nếu người Pháp biết rằng các tập đoàn công nghiệp Đức đang thử nghiệm vũ khí hơi nước áp suất cao ngay trên lãnh thổ của các đồng minh tiềm năng, chiến tranh sẽ nổ ra ngay sáng mai."
Thorne nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt ông sắc lẹm. "Điều đáng sợ không phải là chiến tranh giữa các quốc gia, mà là việc chính các quan chức trong Bộ Chiến tranh của chúng ta cũng có tên trong danh sách nhà đầu tư bí mật này. Chronos không chọn phe, Sir Reginald. Họ đang tạo ra một thế giới mà ở đó, quốc gia chỉ là những con tốt cho các nghiệp đoàn vũ khí."
Sir Reginald đặt tập hồ sơ xuống, ông ta bước đi chậm rãi quanh bàn bản đồ. "Ông muốn tôi làm gì với những thứ này? Gửi về London sao? Telegraph sẽ bị chặn, và nếu tôi gửi qua đường ngoại giao chính thức, nó sẽ bị tiêu hủy trước khi kịp đến tay Thủ tướng."
"Tôi cần một cuộc gặp mặt trực tiếp với tùy viên quân sự Pháp," Thorne nói, giọng đanh thép. "Chúng ta phải đưa cho họ bằng chứng về việc Von Ziedler đang lừa dối họ. Dự án Phượng Hoàng không phải là một công cụ hòa bình. Nó là một hệ thống pháo hơi nước tầm xa có khả năng phá hủy toàn bộ các pháo đài biên giới chỉ trong vài phút."
"Và nếu tôi nói với ông rằng tùy viên quân sự Pháp cũng có thể đã bị mua chuộc?" Sir Reginald hỏi ngược lại, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc.
"Đó là lý do tôi không tin bất cứ ai, thưa ngài. Kể cả ngài."
Thorne đột ngột đứng dậy. Trong khoảnh khắc đó, Sir Reginald đưa tay về phía ngăn kéo bàn. Thorne nhanh hơn, cây gậy ba-toong của ông vung lên, chặn cứng cổ tay vị Đại sứ ngay khi ông ta vừa chạm vào báng súng ngắn giấu kín.
"Phản ứng chậm hơn mười năm trước rồi, Reginald," Thorne nói lạnh lùng. "Tôi đã quan sát cách ngài cầm ly rượu. Ngài luôn liếc nhìn về phía cửa sổ thông gió ở góc phòng – nơi lý tưởng để một tay súng bắn tỉa quan sát vị trí ngồi của khách. Và ngài đã không ngạc nhiên khi thấy con dấu của Bộ Chiến tranh. Ngài đã biết về nó từ trước."
Sir Reginald cười nhạt, một nụ cười đầy sự cay đắng và phản bội. "Arthur, ông quá thông minh cho cái nghề này. Lẽ ra ông nên ở lại vùng núi và chết cùng với Nam tước Von Hauer. Thế giới này không vận hành bằng logic của ông. Nó vận hành bằng sự thỏa hiệp."
Đúng lúc đó, từ phía cửa sổ thông gió, một chấm đỏ từ kính ngắm laser sơ khai – một loại công nghệ thử nghiệm của Chronos – quét lên ngực của Thorne.
Thorne không hoảng loạn. Ông biết rằng nếu hắn bắn ngay lúc này, thi thể của ông sẽ nằm lại hầm rượu này và sự thật sẽ biến mất mãi mãi. Ông dùng tay trái siết chặt cổ tay của Reginald, dùng chính thân hình của vị Đại sứ làm lá chắn sống.
"Bảo hắn hạ súng xuống, hoặc ngài sẽ là người đầu tiên nếm trải cảm giác của một viên đạn 45 li từ khẩu Webley của tôi," Thorne gằn giọng, khẩu súng trong túi áo khoác của ông đã lên nòng từ lâu.
"Đừng bắn!" Sir Reginald hét lên về phía góc tối. "Thorne, chúng ta có thể thương lượng. Ông muốn tiền? Hay một danh tính mới tại Mỹ?"
"Tôi muốn sự chính xác," Thorne đáp. "Tôi muốn biết ai đã ra lệnh giết Nam tước Von Hauer. Là ngài, hay là Von Ziedler?"
"Von Ziedler đã ra tay, nhưng tôi là người cung cấp mốc thời gian khi ông đến lâu đài. Nam tước đã quá già yếu để giữ bí mật, và ông ta là một kẻ phản bội lý tưởng của Chronos."
Thorne cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào. Những người mà ông từng tôn trọng, những kẻ mang danh bảo vệ quốc gia, giờ đây chỉ là những con sâu mọt đục khoét tương lai. Ông ra hiệu cho Sir Reginald lùi về phía cửa hầm.
"Chúng ta sẽ đi khỏi đây. Ngài sẽ đưa tôi đến gặp người đứng đầu cơ quan phản gián Pháp. Nếu ngài có bất cứ hành động nào đáng ngờ, tôi sẽ không ngần ngại bóp cò. Một Đại sứ chết vì mưu sát sẽ tạo ra một vụ bê bối đủ lớn để dư luận phải soi xét vào những gì ngài đang che giấu."
Họ bước lên cầu thang trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi bước chân là một cuộc đấu trí. Thorne phải tính toán mọi biến số: tay súng bắn tỉa ở phía sau, các vệ binh ở đại sảnh, và cả sự xảo quyệt của Reginald.
Khi vừa bước ra sảnh chính, Thorne nhận thấy sự khác lạ. Các lính canh không còn đứng ở vị trí cũ. Thay vào đó là một sự im lặng chết chóc. Trên sàn đá cẩm thạch, những vệt máu tươi kéo dài về phía căn phòng dành cho khách.
Một bóng người phụ nữ bước ra từ bóng tối. Nữ bá tước Elena. Trên tay cô ta không còn là chiếc ly rượu vang, mà là một khẩu Browning nhỏ gọn. Gương mặt cô ta không còn vẻ quý tộc kiêu kỳ, mà thay vào đó là sự lạnh lùng của một sát thủ chuyên nghiệp.
"Ngài Đại sứ, ông thật vô dụng," Elena nói bằng giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. "Lẽ ra ông phải kết thúc việc này từ dưới hầm."
"Elena... tôi đã cố..." Sir Reginald lắp bắp.
"Trật tự đi," Elena ngắt lời, rồi xoay sang Thorne. "Ông Thorne, tôi thực sự ngưỡng mộ khả năng sống sót của ông. Nhưng ông đang đứng trong một tòa nhà đã bị chúng tôi bao vây. Dự án Phượng Hoàng không chỉ là một cỗ máy. Nó là một mạng lưới những con người có cùng chí hướng. Ông không thể giết được một ý tưởng."
"Ý tưởng về một cuộc thảm sát hàng loạt để trục lợi không phải là một lý tưởng, nó là một căn bệnh," Thorne đáp, đôi mắt ông không rời khỏi họng súng của Elena. "Và tôi là một bác sĩ chuyên điều trị những căn bệnh như vậy bằng phương pháp phẫu thuật loại bỏ."
Thorne bí mật dùng chân đá vào một chiếc chân đèn bằng đồng nặng nề cạnh lối đi. Chiếc đèn đổ xuống, tạo ra một tiếng động vang dội và làm chao đảo ánh sáng trong sảnh. Trong tích tắc của sự xao nhãng, ông đẩy mạnh Sir Reginald về phía Elena.
Tiếng súng vang lên. Viên đạn của Elena găm thẳng vào vai của Sir Reginald khiến ông ta ngã gục. Thorne lập tức lao mình về phía sau một cây cột lớn, rút khẩu Webley và bắn trả. Hai viên đạn nổ giòn giã, bắn nát chùm đèn pha lê phía trên đầu Elena, khiến hàng ngàn mảnh kính rơi xuống như mưa rào.
Elena hét lên và lùi lại. Thorne tận dụng màn sương kính và bóng tối để thoát ra cửa sau. Ông không chạy ra phố mà leo lên mái nhà của tòa kiến trúc lân cận. Từ trên cao, ông nhìn xuống thấy những chiếc xe ngựa của Chronos đang bao vây toàn bộ khu vực.
Paris đang thức giấc, nhưng không phải bằng ánh bình minh ấm áp, mà bằng tiếng còi của cảnh sát và những tiếng súng nổ lẻ tẻ. Arthur Thorne biết mình giờ đây là kẻ thù của cả hai phía: tổ chức Chronos và những kẻ phản bội trong chính phủ Anh.
Ông mở tập hồ sơ ra, lấy chiếc bật lửa và đốt cháy danh sách những kẻ phản bội ngay trên mái nhà. Ông đã ghi nhớ mọi cái tên bằng trí nhớ siêu đẳng của mình. Việc giữ lại tờ giấy này giờ đây chỉ khiến nó dễ rơi vào tay kẻ khác. Khi mảnh giấy cuối cùng hóa thành tro bụi, Thorne nhìn về phía sông Seine.
"Trận chiến cuối cùng sẽ diễn ra tại Hội chợ Thế giới," ông tự nhủ.
Đó là nơi Von Ziedler dự định ra mắt bản thử nghiệm thực tế của pháo hơi nước trước sự chứng kiến của tất cả các nguyên thủ quốc gia. Nếu Thorne không thể ngăn chặn nó, lịch sử nhân loại sẽ rẽ sang một hướng đẫm máu mà không một logic nào có thể cứu vãn.
Ông lẩn khuất vào những ống khói của Paris, biến mất trong làn sương mù buổi sớm. Arthur Thorne, người thám tử với niềm tin tuyệt đối vào khoa học và sự thật, giờ đây đang chuẩn bị cho một cuộc phá án mà cái giá phải trả có thể là chính sự tồn vong của thế giới mà ông hằng biết.