Paris hiện ra trước mắt Arthur Thorne không phải với vẻ rực rỡ thường thấy của một "Kinh đô ánh sáng", mà là một mê cung của những âm mưu được bao phủ bởi làn sương mù dày đặc từ sông Seine. Sau khi thoát khỏi đoàn tàu bốc cháy vùng ngoại ô, Thorne đã di chuyển bằng một chiếc xe chở cỏ của nông dân để vào trung tâm thành phố. Bộ đồ complet màu xám bồ câu đắt tiền giờ đây lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt xám của ông vẫn giữ được sự tinh anh, sắc lẹm của một kẻ săn mồi đang dần tiến gần đến hang ổ của đối phương.
Ông dừng chân tại một nhà trọ rẻ tiền nằm trong khu phố Latinh, nơi những sinh viên nghèo và những kẻ tha hương thường tụ tập. Sau khi tẩy rửa sạch sẽ dấu vết của vụ tai nạn và thay một bộ trang phục mới – một bộ đồ đen chuẩn mực của giới trí thức trung lưu – Thorne bước ra đường phố. Điểm đến của ông là Đại lộ Champs-Élysées, nơi dinh thự của Bá tước Von Ziedler tọa lạc như một biểu tượng cho quyền lực công nghiệp đang trỗi dậy.
Thorne đứng quan sát từ xa. Dinh thự Von Ziedler là một kiệt tác kiến trúc thời Napoléon III với những hàng cột đá hoa cương và những bức tượng thiên thần bằng đồng. Đêm nay, nơi đây đang diễn ra một buổi dạ tiệc sang trọng. Những cỗ xe ngựa bóng loáng nối đuôi nhau dừng trước sảnh, trút xuống những quý ông trong bộ đồ đuôi tôm và những quý bà lộng lẫy trong những bộ váy lụa xòe rộng.
"Hội nghị Bóng tối không diễn ra ở phòng họp, nó diễn ra ngay giữa tiếng nhạc valse và mùi rượu vang," Thorne tự nhủ.
Ông lấy từ trong túi ra một chiếc thiệp mời có viền vàng mà ông đã "mượn" được từ chiếc túi xách của Nữ bá tước Elena trong lúc hỗn loạn trên tàu. Cái tên trên thiệp là Nam tước Von Rathenau. Dưới ánh đèn đường, Thorne dùng một chiếc bút mực đặc chế để chỉnh sửa vài nét trên dòng chữ, biến nó thành một lời mời dành cho "Ông Thomas Moore – Cố vấn cao cấp về cổ vật".
Việc bước qua cổng dinh thự đòi hỏi một sự điềm tĩnh tuyệt đối. Thorne giữ cho nhịp thở đều đặn, đôi tay đút vào túi áo khoác, nơi khẩu súng Webley đã được tháo rời các bộ phận để tránh bị phát hiện bởi những tay bảo vệ có con mắt nhà nghề. Khi bước vào sảnh chính, ông lập tức bị choáng ngợp bởi hàng ngàn ngọn nến được thắp sáng trên những chùm đèn pha lê khổng lồ. Tiếng dàn nhạc dây chơi những bản nhạc của Strauss vang vọng, tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng giả tạo.
Thorne không vội vã. Ông nhận một ly champagne từ người phục vụ và bắt đầu quá trình "trinh sát hiện trường". Bằng kỹ năng phân tích thực nghiệm, ông chia căn phòng thành các khu vực kiểm soát. Khu vực trung tâm là sàn khiêu vũ – nơi các tin tức vô hại được trao đổi. Các góc khuất và ban công – nơi các thỏa thuận kinh doanh diễn ra. Và tầng trên – nơi các phòng làm việc đóng kín, nơi trái tim của tổ chức Chronos đang đập.
Ông nhìn thấy Nữ bá tước Elena đang khiêu vũ cùng một sĩ quan quân đội Pháp. Cô ta trông vẫn lộng lẫy, không có dấu vết nào của vụ tai nạn tàu hỏa. Điều này chứng minh rằng vụ va chạm đã được dàn xếp tỉ mỉ để những người của Chronos có thể rút lui an toàn trong khi tiêu diệt những kẻ cản trở.
“Ông Moore, thật bất ngờ khi thấy ông vẫn giữ được bộ dạng chỉnh tề như vậy sau một hành trình gian khổ.”
Thorne xoay người lại. Đứng trước mặt ông là một người đàn ông cao lớn, mái tóc bạc trắng chải ngược ra sau, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra một áp lực vô hình. Đó chính là Bá tước Von Ziedler.
“Thưa Bá tước, những cổ vật quý giá thường phải trải qua lửa đỏ để chứng minh giá trị thực sự của mình,” Thorne đáp bằng giọng trung tính, khẽ nhấp một ngụm rượu.
Von Ziedler cười, một điệu cười không mang lại hơi ấm. “Tôi rất thích sự ví von của ông. Nam tước Von Hauer cũng từng nói với tôi những điều tương tự. Thật đáng tiếc khi ông ấy không thể có mặt ở đây đêm nay để chiêm ngưỡng tương lai mà chúng tôi đang xây dựng.”
“Tương lai dựa trên ‘Dự án Phượng Hoàng’, thưa ngài?”
Cái tên vừa thốt ra khiến cơ mặt của Von Ziedler cứng lại trong tích tắc. Ông ta ra hiệu cho hai người đàn ông mặc đồ đen đứng gần đó lùi lại, rồi bước lại gần Thorne, giọng hạ thấp xuống.
“Ông Moore – hay tôi nên gọi ông bằng cái tên thực sự, Arthur Thorne? Ông đang chơi một trò chơi rất nguy hiểm. Ông nghĩ rằng một vài mẩu giấy trong di chúc và một bộ óc phá án có thể ngăn cản được bánh xe lịch sử sao?”
“Lịch sử được viết bởi những kẻ chiến thắng, nhưng nó được xây dựng trên những sự thật không thể chối bỏ,” Thorne nhìn thẳng vào mắt đối thủ. “Mười hai công nhân ở vùng Alps năm 1874 không phải là nạn nhân của một vụ tai nạn. Họ là những vật thí nghiệm đầu tiên cho loại vũ khí áp suất hơi nước mà ông định bán cho các cường quốc đêm nay. Nam tước Von Hauer đã chết vì ông ta không còn chịu đựng được sức nặng của những bóng ma đó.”
Von Ziedler lắc nhẹ ly rượu của mình. “Họ là cái giá phải trả cho sự tiến bộ khoa học. Thế giới đang thay đổi, Thorne. Ngựa sẽ được thay thế bằng động cơ, và những thanh kiếm sẽ trở nên vô dụng trước sức mạnh của áp suất và nhiệt độ. Nếu ông thông minh, ông nên đứng về phía chúng tôi. Chúng tôi cần những người có khả năng quan sát như ông.”
“Tôi thích quan sát sự thật hơn là phục vụ cho một sự dối trá vĩ đại,” Thorne đáp.
Đúng lúc đó, một tiếng chuông vàng vang lên từ phía cầu thang chính. Von Ziedler khẽ cúi chào Thorne. “Thứ lỗi cho tôi, giờ giới thiệu ‘kỷ nguyên mới’ đã đến. Sau buổi lễ này, chúng ta sẽ có một cuộc nói chuyện dài hơn… trong một không gian kín đáo hơn.”
Von Ziedler bước lên bục cao, thu hút sự chú ý của toàn bộ quan khách. Thorne nhận thấy sự căng thẳng bao trùm lấy các vị khách ngoại giao. Họ đang chờ đợi một thứ gì đó có thể thay đổi cán cân quyền lực tại Châu Âu.
Trong khi Von Ziedler đang diễn thuyết về sự hợp tác công nghiệp, Thorne lặng lẽ rời khỏi sảnh chính. Ông di chuyển về phía hành lang dẫn đến phòng làm việc tư nhân của Bá tước. Dựa vào sơ đồ dinh thự mà ông đã ghi nhớ qua các bản vẽ kiến trúc cổ tại hiệu sách ở Vienna, ông biết có một lối đi bí mật dành cho người hầu dẫn trực tiếp vào phòng lưu trữ.
Hành lang tầng hai tối và yên tĩnh hơn. Thorne lấy ra một bộ dụng cụ mở khóa nhỏ. Cánh cửa gỗ sồi dày hiện ra trước mắt. Bằng sự nhạy cảm của các đầu ngón tay, ông cảm nhận được các lẫy khóa đang chuyển động. "Cạch". Cánh cửa mở ra.
Bên trong phòng làm việc là một không gian sặc mùi giấy cũ và dầu máy. Giữa phòng đặt một mô hình thu nhỏ của "Dự án Phượng Hoàng" – khối kim loại hình trụ mà ông đã thấy trên tàu, nhưng ở đây nó hoàn thiện hơn. Thorne bước tới bàn làm việc của Von Ziedler, tìm kiếm bản danh sách những nhà đầu tư.
Ông lật nhanh qua các tập hồ sơ. Đây rồi. Một tập tài liệu mang nhãn "Hội nghị 1895 – Paris". Bên trong không chỉ có danh sách các chính trị gia, mà còn có những bức ảnh chụp các cuộc thử nghiệm thực tế. Thorne cảm thấy máu mình sôi lên khi nhìn thấy hình ảnh những người nông dân tội nghiệp bị biến dạng do tác động của áp suất hơi nước cực đại.
“Mày không nên thấy những thứ này, Thorne.”
Một giọng nói vang lên từ phía cửa sổ. Thorne quay lại, tay đặt vào vị trí súng Webley. Nam tước Von Rathenau đứng đó, trên tay là một chiếc nỏ nhỏ gọn của Thụy Sĩ – loại vũ khí không gây tiếng động, cực kỳ nguy hiểm trong không gian hẹp.
“Rathenau. Ông vẫn thích những thứ cổ điển dù đang phục vụ cho một tổ chức công nghiệp sao?” Thorne hỏi, đôi mắt quan sát các lối thoát.
“Cổ điển hay hiện đại không quan trọng, miễn là nó giết được người,” Rathenau bước tới. “Mày đã phá hỏng cỗ máy trên tàu. Đó là một sai lầm đắt giá. Đêm nay, mày sẽ là vật thí nghiệm cuối cùng cho phiên bản hoàn thiện này.”
Rathenau ra hiệu về phía mô hình trên bàn. Thorne nhận ra đó không phải là mô hình trang trí; nó được kết nối với hệ thống khí nóng của dinh thự. Một tiếng rít nhỏ bắt đầu vang lên. Áp suất trong phòng đang tăng lên đột ngột.
Thorne tính toán nhanh trong đầu. Với thể tích căn phòng này và công suất của lò hơi bên dưới, ông chỉ có khoảng ba phút trước khi màng nhĩ bị vỡ hoặc nồng độ oxy giảm xuống mức nguy hiểm.
“Ông cũng đang ở trong phòng này, Rathenau. Ông định cùng chết với tôi sao?”
“Tao có mặt nạ phòng độc,” Rathenau cười nhạt, lấy từ túi áo ra một thiết bị nhỏ áp vào mũi. “Vĩnh biệt, thám tử.”
Rathenau bóp cò nỏ. Mũi tên xé gió lao về phía Thorne. Bằng một phản xạ nhanh như chớp, Thorne không tránh sang bên mà lao người xuống dưới bàn làm việc bằng gỗ sồi dày. Mũi tên cắm phập vào mặt gỗ, rung lên bần bật.
Thorne rút khẩu Webley ra. Ông không bắn vào Rathenau. Ông bắn vào đường ống dẫn hơi nước phía sau lưng gã.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên. Hơi nước nóng rực phun ra như một vòi rồng trắng xóa. Rathenau hét lên đau đớn khi lớp hơi nước 100 độ C trực tiếp chạm vào da thịt. Trong màn sương mù mịt, Thorne lao tới, dùng cây gậy ba-toong đánh gục đối thủ và tước lấy chiếc mặt nạ phòng độc.
Ông nhanh chóng thu thập các tập hồ sơ quan trọng, nhét chúng vào túi áo khoác. Áp suất trong phòng lúc này đã khiến các cửa kính cửa sổ bắt đầu rạn nứt. Thorne lấy một chiếc ghế gỗ nặng, đập mạnh vào cửa sổ. Tiếng kính vỡ tan tành, không khí lạnh của đêm Paris tràn vào, trung hòa áp suất trong phòng.
Thorne leo ra ngoài ban công, dùng một sợi dây thừng bện sẵn trong thắt lưng để tụt xuống vườn hoa phía dưới. Khi chạm đất, ông nghe thấy tiếng còi báo động vang lên từ phía dinh thự.
Ánh đèn pin của lực lượng bảo vệ quét qua các lùm cây. Thorne chạy băng qua khu vườn, vượt qua bức tường đá cao và biến mất vào bóng tối của các con hẻm nhỏ.
Tại một quán cà phê vắng vẻ bên bờ sông Seine, Arthur Thorne ngồi xuống, mồ hôi đầm đìa. Ông mở tập hồ sơ ra. Dưới ánh sáng le lói, ông nhìn thấy một con dấu sáp màu đen trên trang cuối cùng của danh sách nhà đầu tư.
Đó không phải là con dấu của Von Ziedler. Đó là con dấu của Bộ Chiến tranh.
“Trò chơi này lớn hơn tôi tưởng,” Thorne thì thầm, tay siết chặt tập tài liệu. “Không chỉ là một tập đoàn công nghiệp, mà là cả một bộ máy nhà nước đang chuẩn bị cho một cuộc tàn sát.”
Ông lấy chiếc đồng hồ túi ra xem. Đã 2 giờ sáng. Đêm Paris vẫn còn dài, và những bóng ma từ quá khứ ở vùng Alps giờ đây đã theo chân ông đến tận trung tâm quyền lực của thế giới. Nhưng Arthur Thorne không hề sợ hãi. Với ông, logic là thứ vũ khí duy nhất có thể xuyên thủng màn đêm của sự dối trá.
Ông đứng dậy, kéo cao cổ áo dạ và bước về phía Đại sứ quán Anh. Ông biết mình đang mang theo thứ có thể ngăn chặn một cuộc chiến tranh, hoặc chính nó sẽ khiến ông trở thành kẻ bị săn lùng gắt gao nhất Châu Âu.