MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG XÁC CHẾTChương 6: NHỮNG QUÂN CỜ TRÊN ĐƯỜNG RAY

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG XÁC CHẾT

Chương 6: NHỮNG QUÂN CỜ TRÊN ĐƯỜNG RAY

2,640 từ · ~14 phút đọc

Ga tàu Westbahnhof vào buổi sáng khởi hành đi Paris ngập trong một biển người và âm thanh. Tiếng gầm rú của những đầu máy hơi nước khổng lồ trộn lẫn với tiếng còi chát chúa và tiếng xôn xao của giới thượng lưu Vienna. Arthur Thorne đứng lẫn trong đám đông, diện mạo của ông đã có sự thay đổi đáng kể. Thay vì bộ áo khoác dạ đen quen thuộc, ông mặc một bộ đồ complet ba mảnh màu xám bồ câu, tay cầm một cuốn danh mục đấu giá nghệ thuật và đeo một cặp kính gọng bạc không độ. Dưới danh nghĩa "Thomas Moore", một nhà giám định cổ vật, Thorne bước lên toa hạng nhất của chuyến tàu xuyên biên giới.

Toa tàu này khác hẳn với chuyến tàu tử thần đêm trước. Nó được trang trí bằng gỗ gụ đánh bóng, những tấm rèm nhung đỏ rực và không khí tràn ngập mùi nước hoa đắt tiền cùng khói thuốc xì-gà thượng hạng. Đây là chuyến tàu dành riêng cho những phái đoàn văn hóa, những nhà ngoại giao và giới buôn đồ cổ đang đổ về Paris để chuẩn bị cho kỳ triển lãm quốc tế.

Thorne tìm thấy chỗ ngồi của mình tại một khoang hạng nhất riêng biệt. Đối diện ông là một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài bệ vệ, gương mặt chữ điền với bộ râu quai nón được tỉa tót cầu kỳ. Ông ta đang chăm chú nghiên cứu một bàn cờ gỗ đặt trên chiếc bàn nhỏ gắn cố định cạnh cửa sổ.

“Một thế cờ thú vị, đúng không?” Người đàn ông ngước lên, đôi mắt xanh thẳm quan sát Thorne với vẻ dò xét lịch sự.

“Tàn cuộc của Lasker,” Thorne đáp ngắn gọn, cởi găng tay và ngồi xuống. “Trắng đang chiếm ưu thế về không gian, nhưng Đen lại có sự phòng thủ kín kẽ của các tốt.”

Người đàn ông mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều. “Một con mắt tinh đời. Tôi là Nam tước Von Rathenau. Còn ông, nếu tôi không nhầm với danh sách hành khách, là ông Moore?”

“Thomas Moore. Rất hân hạnh,” Thorne gật đầu.

“Ông Moore, ông đi Paris để săn lùng những bức họa thời Phục hưng hay để thưởng thức sự tráng lệ của tháp Eiffel đang dần hoàn thiện?”

“Tôi đi vì những thứ có giá trị vĩnh cửu hơn, thưa Nam tước. Những sự thật được ẩn giấu sau lớp sơn dầu cổ kính,” Thorne trả lời bằng một câu nói mang tính nước đôi đặc trưng.

Cuộc đối thoại bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của một người phụ nữ trẻ. Cô ta bước vào toa với một phong thái kiêu kỳ, diện chiếc váy dạ hội màu xanh khói và che mặt bằng một tấm mạng mỏng. Nam tước Von Rathenau đứng dậy chào đón.

“Giới thiệu với ông Moore, đây là Nữ bá tước Elena. Cô ấy là linh hồn của các buổi hòa nhạc tại Vienna và cũng là một người đam mê cờ vua không kém tôi.”

Thorne đứng dậy chào theo nghi thức. Tuy nhiên, sự chú ý của ông không đặt vào vẻ đẹp của Elena, mà đặt vào chiếc vòng tay bằng bạc cô đang đeo. Nó có một mặt dây chuyền nhỏ hình đồng hồ cát. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thorne, nhưng gương mặt ông vẫn giữ vẻ lạnh lùng như đá.

“Rất hân hạnh được gặp một nhà giám định danh tiếng,” Elena nói, giọng cô ta trong trẻo như tiếng chuông nhưng mang một hơi lạnh lẽo kỳ lạ. “Tôi nghe nói ông có thể phân biệt được một bức tranh thật và một bức tranh giả chỉ qua cách người họa sĩ xử lý các mảng tối?”

“Mảng tối không bao giờ biết nói dối, thưa Nữ bá tước,” Thorne đáp, ngồi xuống lại vị trí của mình. “Trong hội họa cũng như trong cuộc sống, ánh sáng có thể bị dàn dựng, nhưng bóng tối luôn giữ lại bản chất thực sự của sự vật.”

Chuyến tàu bắt đầu chuyển bánh, rời khỏi nhà ga và lao vào vùng ngoại ô Vienna. Tiếng xình xịch đều đặn của đường ray tạo nên một phông nền cho cuộc đấu trí ngầm trong khoang tàu. Nam tước Von Rathenau mời Thorne chơi một ván cờ để giết thời gian. Thorne đồng ý.

Trong khi di chuyển các quân cờ, Thorne vận dụng khả năng quan sát thực nghiệm của mình. Ông nhận thấy Nam tước Rathenau có bàn tay của một người quen cầm quyền trượng, nhưng lòng bàn tay lại có những vết chai mờ ở vị trí thường xuyên tiếp xúc với tay lái của một chiếc xe hơi đời mới – thứ công nghệ mà tổ chức Chronos đang ráo riết đầu tư.

“Ông Moore,” Rathenau vừa đẩy quân Tượng lên vị trí tấn công vừa nói. “Ông nghĩ sao về tương lai của Châu Âu? Có người nói rằng hòa bình hiện tại chỉ là một lớp sáp mỏng che đậy một lò lửa đang trực chờ bùng nổ.”

“Sáp là một chất liệu thú vị,” Thorne đáp, liếc nhìn quân Mã của mình. “Nó có thể dùng để niêm phong những lá thư tuyệt mật, nhưng cũng có thể dùng để khóa chặt một ổ khóa nếu người ta biết cách. Tôi vừa đi qua vùng Alps và thấy rằng ngay cả những lâu đài kiên cố nhất cũng không thể chống lại sự tan chảy của những bí mật cũ.”

Cánh tay của Rathenau khựng lại trong một phần mười giây. Đó là tất cả những gì Thorne cần để xác nhận: người đàn ông này biết về vụ án tại lâu đài Von Hauer.

“Vùng Alps vào mùa này thật khắc nghiệt,” Nữ bá tước Elena xen vào, cô ta đang nhâm nhi một ly rượu vang trắng. “Tôi nghe nói có một Nam tước tội nghiệp vừa qua đời ở đó. Thật là một mất mát cho giới quý tộc.”

“Mất mát hay sự thanh lọc?” Thorne hỏi lại, giọng ông trung tính đến mức đáng sợ. “Nam tước Von Hauer đã để lại một bản di chúc rất chi tiết. Có những cái tên trong đó có thể làm đảo lộn cả bảng xếp hạng của giới thượng lưu tại Paris sắp tới.”

Bầu không khí trong khoang tàu đột ngột trở nên ngột ngạt. Nam tước Rathenau đặt quân Hậu xuống bàn cờ với một lực mạnh hơn mức cần thiết. “Cờ vua là trò chơi của các biểu tượng, ông Moore. Đôi khi, một quân Hậu mạnh mẽ phải bị hy sinh để bảo vệ vương quốc. Và đôi khi, những kẻ tò mò quá mức về di chúc của người khác thường không kịp nhìn thấy cái kết của ván cờ.”

“Đó là một lời khuyên hay một lời đe dọa, thưa Nam tước?”

“Đó là một quy luật vật lý,” Rathenau cười, nhưng đôi mắt ông ta không cười. “Một vật chuyển động quá nhanh trên một quỹ đạo không xác định sẽ sớm va chạm và vỡ tan.”

Thorne nhìn vào bàn cờ. Ông nhận thấy quân Tượng của Rathenau đang ở một vị trí rất lạ. Nó không tấn công trực diện vào vua, mà dường như đang bảo vệ một khoảng trống vô hình trên bàn cờ. Ông chợt nhớ lại sơ đồ hệ thống sưởi tại lâu đài Von Hauer. Có một sự tương đồng kỳ lạ giữa cách các quân cờ được sắp xếp và cách các ống dẫn khí ngầm được bố trí.

Ông nhận ra rằng cuộc gặp gỡ này không phải là tình cờ. Tổ chức Chronos đã cử những quân cờ cao cấp nhất đến để đo lường ông. Họ không muốn giết ông ngay lập tức bằng một sát thủ tầm thường trên tàu đêm như trước; họ muốn thăm dò xem Thorne đã biết được bao nhiêu về "Hội nghị Bóng tối".

Đến trưa, đoàn tàu dừng lại tại một nhà ga nhỏ ở biên giới để kiểm tra giấy tờ. Thorne bước ra hành lang để hít thở không khí. Ông quan sát thấy hai người đàn ông mặc áo khoác dài đứng ở cuối toa, mắt không rời khỏi cửa khoang của ông. Họ không phải cảnh sát biên giới; dáng vẻ của họ giống như những tay đấm thuê chuyên nghiệp của các nghiệp đoàn công nghiệp Phổ.

Thorne quay lại khoang tàu, nhưng lần này ông không ngồi vào bàn cờ. Ông lấy từ túi áo ra một tờ báo và bắt đầu đọc. Thực tế, ông đang sử dụng sự phản chiếu của mặt kính cửa sổ để quan sát Nữ bá tước Elena. Cô ta đang loay hoay với chiếc túi xách nhỏ của mình. Thorne thấy cô ta lấy ra một lọ nước hoa nhỏ bằng pha lê, nhưng thay vì xịt lên cổ, cô ta lại nhỏ một giọt lên một mảnh giấy và khéo léo nhét nó vào khe hở của bàn cờ gỗ.

Một thiết bị liên lạc cổ điển. Mảnh giấy thấm hóa chất sẽ đổi màu hoặc hiện chữ dưới tác động của nhiệt độ hoặc một loại dung môi cụ thể.

“Tôi xin lỗi, tôi cảm thấy hơi chóng mặt,” Elena đứng dậy. “Tôi cần về toa của mình để nghỉ ngơi.”

Khi cô ta đi khỏi, Nam tước Rathenau cũng đứng dậy. “Tôi phải đi gặp một vài người bạn ở toa ăn uống. Ông Moore, hy vọng khi tôi quay lại, ván cờ của chúng ta sẽ có một bước ngoặt mới.”

Chỉ còn lại một mình trong khoang, Thorne lập tức hành động. Ông không chạm vào bàn cờ ngay. Thay vào đó, ông đeo găng tay lụa, lấy từ trong ví ra một chiếc nhíp nhỏ. Ông nhẹ nhàng lật bàn cờ lên. Ở phía dưới gầm bàn, có một thiết bị cơ khí nhỏ xíu được gắn vào bằng sáp. Đó là một chiếc máy nghe lén đời đầu, sử dụng nguyên lý rung động của màng mỏng để truyền âm thanh qua khung tàu.

“Công nghệ của Von Ziedler,” Thorne lẩm bẩm.

Ông không gỡ bỏ thiết bị đó. Thay vào đó, ông lấy một mẩu giấy từ túi mình, viết lên đó một dòng chữ bằng mật mã quân đội mà ông đã học được thời còn là đặc nhiệm: “Con rắn đã cắn vào đuôi mình. Hẹn gặp lại tại Paris.” Ông nhét mẩu giấy vào đúng vị trí mà Elena đã để mảnh giấy trước đó, sau đó cẩn thận sắp xếp lại các quân cờ trên bàn theo một thế cờ hoàn toàn khác – một thế cờ mang tên "Sự chiếu tướng của kẻ vô danh".

Chuyến tàu tiếp tục lao về phía Tây. Thorne ngồi khoanh tay, nhắm mắt lại. Ông đang vận dụng kỹ thuật "Tĩnh lặng" để tái dựng lại toàn bộ cấu trúc của tổ chức Chronos dựa trên những gì ông vừa quan sát. Nam tước Rathenau là bộ não điều phối, Elena là người liên lạc, và những kẻ ở hành lang là lực lượng hành pháp.

Nhưng còn một người nữa. Một người mà Thorne cảm nhận được sự hiện diện nhưng chưa nhìn thấy mặt. Kẻ đó đang ở toa cuối cùng của đoàn tàu, nơi có những hòm hàng được dán nhãn "Thiết bị triển lãm nghệ thuật". Dựa vào trọng lượng của toa tàu khi đi qua những đoạn dốc, Thorne tính toán được rằng những hòm hàng đó chứa một thứ gì đó nặng hơn rất nhiều so với tranh vẽ hay tượng điêu khắc. Có thể là kim loại. Có thể là vũ khí.

Vào khoảng 8 giờ tối, chuyến tàu đi vào địa phận nước Pháp. Ánh đèn của những thị trấn nhỏ vụt qua cửa sổ như những đốm lửa trong đêm. Thorne lấy khẩu súng ngắn Webley ra kiểm tra lần cuối, sau đó giấu nó vào trong cuốn danh mục nghệ thuật đã được khoét rỗng phần giữa.

Đột nhiên, tiếng phanh tàu rít lên chói tai. Toàn bộ đoàn tàu rung chuyển dữ dội, khiến Thorne suýt bị hất văng khỏi ghế. Tiếng kim loại va chạm và tiếng hét vang lên từ phía trước.

Một vụ va chạm? Hay một sự sắp đặt?

Thorne lao ra hành lang. Khói trắng từ đầu máy bắt đầu tràn vào toa tàu. Trong màn khói ảnh ảo, ông thấy Nam tước Rathenau đang bình thản bước ra khỏi toa ăn uống, nhưng lần này trên tay ông ta là một chiếc mặt nạ phòng độc đời đầu.

“Ông Moore,” tiếng của Rathenau vang lên qua lớp mặt nạ, méo mó và đáng sợ. “Tôi đã nói rồi, chuyển động quá nhanh sẽ dẫn đến va chạm.”

Các nhân viên bảo vệ của Chronos bắt đầu tràn vào toa tàu với vũ khí trên tay. Thorne nhanh chóng rút cuốn danh mục nghệ thuật, nhưng ông không bắn vào họ. Ông bắn vào chiếc đèn dầu trên trần toa tàu.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, dầu lửa bắn tung tóe và ngọn lửa bùng lên, tạo thành một bức tường ngăn cách giữa Thorne và những kẻ tấn công. Trong sự hỗn loạn đó, Thorne không chạy về phía lối thoát, mà ông lao ngược về phía toa hàng cuối cùng.

Ông biết rằng, nếu muốn ngăn chặn "Hội nghị Bóng tối", ông phải tìm ra thứ vũ khí đang được vận chuyển trong những hòm hàng kia. Đó không chỉ là bằng chứng, đó là chiếc chìa khóa để giải mã sự chuộc lỗi mà Nam tước Von Hauer đã phải trả bằng mạng sống.

Trong bóng tối của toa hàng, Thorne đối mặt với một chiếc hòm gỗ khổng lồ bị xích chặt. Trên mặt hòm có một dòng chữ bằng tiếng Đức: “Projekt Phönix – 1894”.

Tiếng bước chân dồn dập đang tiến gần. Thorne lấy chiếc kính lúp ra, tập trung ánh sáng từ ngọn lửa phía xa để quan sát ổ khóa của chiếc hòm. Đây không phải là một ổ khóa bình thường; nó là một hệ thống khóa mã hóa bằng số.

“Vật lý, toán học và logic,” Thorne thì thầm, tay ông bắt đầu xoay những vòng số dựa trên những con số mà ông đã tìm thấy trong nhật ký của Nam tước Von Hauer.

Tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Nắp hòm mở ra, để lộ một khối kim loại hình trụ với những đường ống dẫn áp suất phức tạp. Một cỗ máy giết người hàng loạt dựa trên áp suất hơi nước – thứ vũ khí mà các đế quốc đang khao khát.

“Vậy ra đây là sự thật của năm 1874,” Thorne nói, đôi mắt ông ánh lên sự phẫn nộ lạnh lùng.

Vụ nổ mỏ đá năm xưa không phải là tai nạn, mà là một cuộc thử nghiệm thực tế trên con người của Dự án Phượng Hoàng này. Và giờ đây, chúng đang đưa nó đến Paris để chào hàng cho những kẻ cầm quyền cao nhất.

Thorne rút một chai hóa chất nhỏ từ túi mình – một hỗn hợp axit nitric mạnh. Ông đổ nó vào bộ phận điều khiển của cỗ máy. Khói xanh bốc lên, những mạch chì bắt đầu tan chảy.

“Thomas Moore có thể chết trên chuyến tàu này,” Thorne nhìn về phía cánh cửa toa hàng đang bị phá tung bởi những kẻ truy đuổi. “Nhưng Arthur Thorne thì không.”

Ông lao mình ra khỏi cửa toa hàng đang chạy chậm dần do vụ tai nạn, lăn mấy vòng trên nền cỏ sương giá của vùng ngoại ô Paris. Khi đoàn tàu bốc cháy dữ dội ở phía sau, Thorne đứng dậy, phủi bụi trên bộ đồ xám và bước đi về phía ánh sáng le lói của kinh đô ánh sáng.

Cuộc điều tra chỉ mới thực sự bắt đầu.