MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG XÁC CHẾTChương 5: CHUYẾN TÀU ĐÊM VỀ VIENNA

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG XÁC CHẾT

Chương 5: CHUYẾN TÀU ĐÊM VỀ VIENNA

2,271 từ · ~12 phút đọc

Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray tạo nên một nhịp điệu đều đặn, đơn điệu, dễ dàng đưa những hành khách mệt mỏi vào giấc ngủ. Tuy nhiên, Arthur Thorne không nằm trong số đó. Ông ngồi thẳng lưng trong toa hạng nhất của chuyến tàu tốc hành chạy xuyên đêm từ vùng biên giới về phía thủ đô Vienna. Ngọn đèn dầu nhỏ treo trên vách toa tàu khẽ đung đưa theo mỗi khúc quanh, hắt những vệt sáng chập chờn lên tập hồ sơ màu xanh đậm mà ông đang đặt trên đùi.

Lâu đài Von Hauer đã lùi xa sau rặng núi Alps, nhưng những dư âm của vụ án mạng trong phòng kín vẫn còn hiện hữu rõ rệt trong tâm trí ông. Bác sĩ Mayer và Luật sư Marcus đã được bàn giao cho cảnh sát địa phương tại trạm dừng chân đầu tiên. Nhưng đối với Thorne, việc bắt giữ hung thủ chưa bao giờ là điểm kết thúc của một cuộc điều tra. Nó chỉ là việc tháo gỡ một nút thắt nhỏ trong một mạng lưới khổng lồ những sự kiện liên đới.

Ông lấy từ túi áo ra mảnh giấy nhỏ chứa danh sách những cái tên mà Nam tước đã nhắc đến trong di chúc. Cái tên đứng đầu danh sách: "Bá tước Von Ziedler".

Dưới ánh sáng lờ mờ, Thorne dùng chiếc kính lúp nhỏ để quan sát kỹ nét chữ. Nam tước đã viết cái tên này với một lực nhấn bút rất mạnh, cho thấy sự căm ghét hoặc nỗi sợ hãi tột độ. Von Ziedler không phải là một cái tên xa lạ trong giới ngoại giao Châu Âu. Hắn ta là một nhà công nghiệp có tầm ảnh hưởng lớn, đồng thời là kẻ đứng sau những dự án đường sắt chiến lược nối liền Đông và Tây Âu. Nếu Nam tước định chuộc lỗi cho vụ nổ mỏ đá năm 1874, thì Von Ziedler chắc chắn là kẻ đã hưởng lợi nhiều nhất từ việc bít kín sự thật đó.

Cửa toa tàu khẽ rung lên. Một người phục vụ tàu mặc đồng phục xanh sẫm bước vào, tay bưng một khay trà nhỏ.

"Trà của ngài, ông Thorne," người phục vụ nói bằng giọng trầm thấp, mắt nhìn xuống sàn.

"Cảm ơn. Hãy để nó lên bàn," Thorne đáp mà không ngước mắt khỏi tập hồ sơ.

Khi người phục vụ đặt tách trà xuống, Thorne chợt nhận thấy một chi tiết rất nhỏ. Bàn tay của người này không có những vết chai sần đặc trưng của một nhân viên phục vụ tàu hỏa lâu năm – những người thường xuyên phải bưng bê khay nặng và làm việc chân tay. Ngược lại, những ngón tay của anh ta dài, thon và có những vết sẹo nhỏ ở khớp ngón tay, dấu hiệu của một kẻ quen sử dụng vũ khí hoặc công cụ cơ khí chính xác.

"Đợi đã," Thorne lên tiếng khi người phục vụ vừa quay lưng định bước ra ngoài.

"Ngài cần gì thêm sao, thưa ngài?"

"Anh làm việc cho hãng tàu này bao lâu rồi?"

"Dạ, ba năm, thưa ngài."

Thorne mỉm cười nhạt, đôi mắt xám trở nên sắc lạnh. "Ba năm mà vẫn đeo phù hiệu của tuyến đường sắt Phương Bắc trên một chuyến tàu đi về phía Đông sao? Và tôi không biết từ bao giờ nhân viên tàu hỏa lại sử dụng loại dầu lau súng có mùi nồng như vậy để đánh bóng khay trà."

Người phục vụ khựng lại. Trong tích tắc, sự phục tùng giả tạo biến mất, thay vào đó là một luồng sát khí lạnh lẽo. Anh ta không quay lại mà bất ngờ xoay người, vung một chiếc khăn trắng che giấu một lưỡi dao mỏng lao thẳng về phía cổ họng của Thorne.

Phản xạ của một cựu đặc nhiệm không cho phép Thorne chậm trễ. Ông không lùi lại, mà chủ động nghiêng người sang một bên, dùng cây gậy ba-toong bằng gỗ sồi chặn đứng cổ tay của kẻ tấn công. Tiếng va chạm giữa gỗ và xương vang lên khô khốc. Lưỡi dao trượt qua vai áo dạ của Thorne, rạch một đường dài nhưng không chạm vào da thịt.

Kẻ sát thủ nhanh chóng hồi bộ, vung chân đá tung chiếc bàn nhỏ khiến tách trà nóng đổ ụp xuống sàn. Hắn ta di chuyển với sự linh hoạt của một con báo, rõ ràng được huấn luyện bài bản để giết người trong những không gian chật hẹp.

Thorne thu lại cây gậy, đứng vào thế thủ. "Ai gửi anh đến? Von Ziedler?"

Kẻ tấn công không đáp lời. Hắn lao tới lần nữa, lần này là một chuỗi những nhát đâm liên hoàn nhắm vào các huyệt đạo hiểm yếu. Thorne dùng tay trái gạt những cú đâm, tay phải sử dụng cây gậy ba-toong như một thanh kiếm ngắn, liên tục hóa giải các đòn đánh.

Cuộc chiến diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng va chạm của tay chân. Thorne biết rằng trong một không gian hẹp như toa tàu, sức mạnh cơ bắp không quan trọng bằng kỹ thuật đòn bẩy và sự điềm tĩnh. Ông nhận ra kẻ sát thủ đang cố gắng đẩy ông về phía cửa sổ của toa tàu.

"Trò chơi kết thúc rồi," Thorne gầm nhẹ.

Ông bất ngờ buông cây gậy, khiến kẻ sát thủ khựng lại trong một nhịp lỡ. Chớp thời cơ, Thorne lao vào áp sát, dùng kỹ thuật cận chiến của quân đội để khóa chặt cánh tay cầm dao của đối phương và thúc một cú gối mạnh vào mạn sườn hắn. Lưỡi dao rơi xuống sàn tàu.

Đúng lúc đó, đoàn tàu đi vào một đoạn cua gắt, khiến cả hai mất thăng bằng. Thorne nhanh chóng rút khẩu súng ngắn Webley từ trong bao da dưới nách, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào ngực kẻ lạ mặt.

"Đứng yên, nếu anh không muốn kết thúc chuyến đi này trong một chiếc túi đựng xác," Thorne ra lệnh bằng giọng nói đều đều nhưng đầy đe dọa.

Kẻ sát thủ đứng dựa vào vách toa tàu, máu chảy ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt hắn vẫn đầy vẻ thách thức. Hắn ta thọc tay vào túi áo ngực. Thorne siết nhẹ cò súng, nhưng kẻ đó không rút ra vũ khí. Thay vào đó, hắn lấy ra một viên nang nhỏ và cắn nát nó.

"Không!" Thorne lao tới ngăn cản, nhưng đã quá muộn.

Cơ thể kẻ sát thủ co giật mạnh, đôi mắt trợn ngược và chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, hắn ngã xuống sàn, hơi thở nồng nặc mùi hạnh nhân đắng của xyanua. Một cái chết nhanh chóng và chuyên nghiệp.

Thorne đứng dậy, cất súng và hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Ông nhìn thi thể kẻ sát thủ, rồi nhìn tách trà đã đổ trên sàn. Ông dùng khăn tay thấm một chút nước trà, đưa lên mũi ngửi. Không có mùi lạ.

"Hắn không định đầu độc mình. Hắn muốn tự tay giết mình để đảm bảo cái chết được xác nhận," Thorne tự nhủ.

Ông bắt đầu khám xét thi thể. Không có giấy tờ tùy thân, không có phù hiệu. Tuy nhiên, trên bả vai trái của kẻ chết, có một vết xăm nhỏ hình một con rắn đang quấn quanh một chiếc đồng hồ cát.

"Hội nghị Bóng tối," Thorne lẩm bẩm. "Biểu tượng của những kẻ tin rằng thời gian của trật tự cũ đã hết."

Tiếng ồn ào ở hành lang vang lên. Có vẻ như tiếng va chạm của cuộc chiến đã thu hút sự chú ý. Thorne nhanh chóng thu dọn tập hồ sơ của mình, nhặt lưỡi dao của kẻ sát thủ và cất vào một chiếc khăn giấy. Khi người trưởng tàu và những hành khách khác chạy đến toa của ông, Thorne đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Có chuyện gì vậy, thưa ngài?" người trưởng tàu hốt hoảng nhìn thi thể trên sàn.

"Một vụ mưu sát bất thành," Thorne đáp ngắn gọn. "Người này giả danh nhân viên của các ông. Hãy thông báo cho cảnh sát đường sắt ở ga tiếp theo. Tôi sẽ viết một bản tường trình chi tiết."

Suốt quãng đường còn lại về Vienna, Thorne không ngủ một giây nào. Ông ngồi thức trắng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối ngoài cửa sổ. Sự xuất hiện của sát thủ ngay lập tức sau vụ án tại lâu đài Von Hauer chứng tỏ rằng mạng lưới của Von Ziedler rộng lớn và nhạy bén hơn ông tưởng. Chúng có tai mắt ở khắp nơi, từ các trạm dừng chân cho đến các tuyến tàu hỏa.

Sáng sớm hôm sau, đoàn tàu tiến vào ga Westbahnhof của Vienna. Thủ đô của Đế quốc Áo - Hung hiện ra dưới làn sương sớm với vẻ tráng lệ và cổ kính. Những cỗ xe ngựa bắt đầu lăn bánh trên những con phố lát đá, tiếng chuông nhà thờ vang vọng trong không gian.

Thorne xuống tàu, hòa mình vào dòng người đông đúc. Ông không đi thẳng về khách sạn mà ghé vào một hiệu sách nhỏ nằm trong một con ngõ hẹp phía sau nhà hát Opera. Chủ hiệu sách là một người đàn ông già nua, lưng còng, đeo một cặp kính dày cộp.

"Chào buổi sáng, ông bác sĩ," Thorne lên tiếng.

Người già ngước lên, đôi mắt sáng rực sau lớp kính. "Arthur Thorne? Tôi tưởng ông đang đi nghỉ dưỡng ở vùng núi?"

"Kỳ nghỉ của tôi đã kết thúc sớm vì một vài 'vị khách' không mời mà tới, Albert. Tôi cần ông giúp tôi tra cứu một vài thứ."

Albert dẫn Thorne vào căn phòng phía sau, nơi chứa đầy những cuốn sách cũ và những tệp hồ sơ mật được thu thập từ khắp Châu Âu. Thorne đưa cho Albert xem bản sao danh sách những cái tên và biểu tượng hình con rắn quấn đồng hồ cát.

"Con rắn và đồng hồ cát..." Albert nheo mắt. "Đây là biểu tượng của một tổ chức cực đoan hình thành sau cuộc chiến Pháp - Phổ. Chúng tự gọi mình là Chronos. Mục tiêu của chúng là phá hủy sự cân bằng quyền lực giữa các đế quốc để thiết lập một trật tự kinh tế mới dựa trên sự độc quyền công nghiệp. Von Ziedler là một trong những nhà tài trợ lớn nhất."

"Chúng đang lên kế hoạch cho một hội nghị tại Paris," Thorne nói thêm.

Albert thở dài, lấy ra một bản đồ lớn của Paris. "Paris vào mùa xuân tới sẽ là một cái lò lửa. Có tin đồn về một dự án vũ khí mới được thử nghiệm, thứ có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh trong tương lai. Có lẽ Nam tước Von Hauer đã nắm giữ một phần bản thiết kế hoặc bằng chứng về việc thử nghiệm trái phép này trên người dân vùng Alps năm đó."

Thorne siết chặt tay cầm cây gậy. Những mảnh ghép bắt đầu khớp lại. Vụ nổ mỏ đá năm 1874 không đơn thuần là một tai nạn kỹ thuật do hệ thống sưởi. Đó có thể là một cuộc thử nghiệm vũ khí áp suất hơi nước sơ khai mà Nam tước đã được thuê để che đậy. Và sự chuộc lỗi của ông ta chính là đe dọa trực tiếp đến bí mật của Chronos.

"Tôi cần một lộ trình an toàn để đến Paris mà không bị những 'người phục vụ tàu' khác làm phiền," Thorne nói.

"Sẽ rất khó khăn, Arthur. Chúng biết ông đã rời vùng núi. Nhưng có một cách. Ngày mai sẽ có một chuyến tàu chở các phái đoàn văn hóa và nghệ sĩ từ Vienna đến Paris cho kỳ triển lãm. Ông có thể đi cùng họ dưới danh nghĩa một nhà sưu tầm nghệ thuật hoặc một nhà phê bình văn học."

Thorne gật đầu. "Hãy chuẩn bị giấy tờ cho tôi. Tên tôi sẽ là Thomas Moore."

Rời khỏi hiệu sách, Thorne bước đi trên những con phố nhộn nhịp của Vienna. Ông cảm nhận được những ánh mắt dõi theo mình từ những góc tối, những bóng người lảng vảng sau những cột đèn. Trận chiến tại lâu đài chỉ là màn khai cuộc. Giờ đây, ông đang dấn thân vào một cuộc chơi lớn hơn, nơi ranh giới giữa chính trị, khoa học và tội ác mờ mịt hơn bao giờ hết.

Ông dừng lại trước một tiệm cà phê, gọi một ly đen đặc và lấy cuốn sổ tay ra. Ông bắt đầu tính toán các thông số về lực tác động của lưỡi dao tối qua. Dựa vào tốc độ và góc đánh, kẻ sát thủ rõ ràng được đào tạo tại một trường quân sự ở Đông Phổ. Điều này cho thấy mối liên hệ mật thiết giữa các tập đoàn công nghiệp và bộ máy quân sự.

Arthur Thorne nhấp một ngụm cà phê đắng, đôi mắt ông lạnh lùng quan sát dòng người qua lại. Ông biết rằng mỗi bước đi tiếp theo của mình đều có thể là bước đi cuối cùng. Nhưng đối với một người đã nhìn thấy tận cùng của sự mục nát trong tâm hồn con người, nỗi sợ hãi từ lâu đã được thay thế bằng một sự tò mò điềm tĩnh.

"Đến lúc rồi," ông nói khẽ, mắt nhìn về phía chân trời nơi Paris đang chờ đợi với những bí mật đáng sợ hơn bất cứ vụ án mạng phòng kín nào.