Ánh sáng ban mai ngày hôm sau không mang lại sự ấm áp. Nó chỉ là một dải màu xám bạc yếu ớt lờ mờ hiện ra sau những rặng thông bị tuyết nhấn chìm. Bão đã ngớt, nhưng cái lạnh vẫn bao trùm lấy lâu đài Von Hauer như một lớp liệm đá. Arthur Thorne đứng bên cửa sổ lớn của phòng khách, quan sát Miller và hai người hầu đang dùng xẻng dọn dẹp lối đi trước sảnh chính. Công việc tiến triển chậm chạp; tuyết dày đến gần một mét ở những đoạn trũng.
Trong phòng khách, Bác sĩ Hans Mayer ngồi bất động trên chiếc ghế bành gỗ, hai tay bị cùm bằng chiếc còng số tám thép mà Thorne luôn mang theo bên mình. Gương mặt của Mayer giờ đây không còn vẻ trí thức điềm đạm thường thấy; nó trống rỗng, như một ngôi nhà đã bị rút cạn linh hồn sau khi thực hiện xong sứ mệnh báo thù.
Ở phía đối diện, Luật sư Marcus đang lật giở những tờ giấy trên bàn với vẻ mặt căng thẳng tột độ. Ông ta liên tục đổ mồ hôi dù nhiệt độ trong phòng rất thấp.
“Ông Thorne,” Marcus ngẩng lên, giọng ông ta khản đặc. “Tôi đã kiểm tra lại két sắt trong thư viện theo chỉ dẫn của ông. Bản di chúc mới mà Nam tước nhắc đến tối qua… nó không có ở đó.”
Thorne xoay người lại, đôi mắt xám bình thản khóa chặt vào gương mặt của vị luật sư. “Ông muốn nói rằng một tài liệu quan trọng, thứ được coi là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Nam tước, đã biến mất ngay trong một tòa lâu đài bị cô lập?”
“Tôi đã lục soát kỹ mọi ngóc ngách. Chỉ có bản di chúc cũ từ năm 1885, bản mà theo đó Phu nhân Von Hauer và Trung úy Julian sẽ thừa kế phần lớn tài sản. Bản di chúc mới, thứ mà Nam tước nói là sẽ ‘chuộc lỗi’, hoàn toàn không để lại dấu vết.”
Thorne không ngạc nhiên. Ông bước chậm rãi về phía bàn làm việc, tay vẫn cầm cây gậy ba-toong đầu chim ưng. “Thưa ông Marcus, trong nghề nghiệp của mình, tôi đã học được rằng vật chất không tự nhiên biến mất. Nó chỉ thay đổi hình thái hoặc bị che giấu bởi ý chí của con người. Có ba khả năng xảy ra: Một là Nam tước chưa kịp viết nó. Hai là kẻ giết người đã tiêu hủy nó. Và ba là… một ai đó trong chúng ta đang giữ nó.”
“Tôi không giết người!” Marcus gào lên, sự điềm tĩnh của một luật sư hoàn toàn biến mất. “Mayer đã thừa nhận tội lỗi rồi cơ mà!”
Bác sĩ Mayer lúc này mới khẽ ngước mắt lên, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo. “Tôi giết ông ta vì nợ máu, Marcus. Tôi không quan tâm đến những tờ giấy lộn về tài sản của các người. Khi tôi đâm con dao đó, trên bàn chỉ có những tấm bản đồ cũ. Tôi không thấy bản di chúc nào cả.”
Thorne gật đầu nhẹ. “Tôi tin bác sĩ Mayer. Một người đi tìm sự giải thoát cho vong linh của cha mình sẽ không bận tâm đến việc chiếm đoạt vài ngàn mẫu Anh đất rừng. Vậy chúng ta còn lại ai?”
Ông nhìn về phía cầu thang, nơi Trung úy Julian đang dìu Phu nhân Von Hauer đi xuống. Người phụ nữ trẻ mặc một bộ đồ tang bằng lụa đen, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại ánh lên một vẻ sắc sảo khó nắm bắt.
“Thưa Phu nhân,” Thorne nói, giọng chuẩn mực và lạnh lùng. “Chồng bà đã nhắc đến một sự chuộc lỗi trước khi chết. Bà có biết ông ấy định chuộc lỗi với ai không?”
Phu nhân Von Hauer ngồi xuống ghế, tay siết chặt chiếc khăn tay ren. “Friedrich thường xuyên mê sảng trong những tháng cuối đời. Ông ấy luôn miệng nói về những tiếng vang dưới hầm mỏ và những cái tên mà tôi chưa từng nghe thấy. Tôi nghĩ đó chỉ là sự hối lỗi muộn màng của một người già yếu, không phải là một kế hoạch thừa kế thực thụ.”
“Thật sao?” Thorne rút từ túi áo ra mẩu giấy cháy dở mà ông tìm thấy trong lò sưởi đêm qua. “ ‘…trả giá… 1874…’. Mảnh giấy này được xé ra từ một loại giấy nến đặc biệt, loại giấy mà các luật sư thường dùng để lập văn bản chính thức. Và nó nằm trong lò sưởi phòng Nam tước.”
Thorne tiến lại gần Phu nhân. “Điều thú vị là, nhiệt độ cháy của loại giấy này rất cao. Để nó cháy rụi hoàn toàn cần một khoảng thời gian nhất định. Nếu Nam tước tự tay đốt nó, ông ta hẳn phải làm điều đó trước khi bị Mayer tấn công. Nhưng tại sao một người lại mời chúng ta đến để công bố di chúc, rồi lại đốt nó ngay trước giờ G?”
Căn phòng rơi vào im lặng. Chỉ có tiếng lửa lách tách trong lò sưởi. Thorne đột ngột quay sang Julian.
“Trung úy, cậu nói cậu vào phòng để lấy xấp thư của cha mình. Cậu có thấy tập tài liệu nào có bìa màu xanh đậm trên bàn không?”
Julian nhíu mày suy nghĩ. “Có… tôi nhớ là có một tập tài liệu như vậy. Nhưng lúc tôi lấy xấp thư, tôi lỡ tay làm đổ lọ mực. Mực loang ra che khuất phần lớn bìa tập tài liệu đó. Tôi không dám chạm vào vì sợ để lại dấu vết.”
Thorne mỉm cười. “Cảm ơn cậu, Julian. Chi tiết lọ mực đổ là chìa khóa.”
Ông quay lại bàn làm việc của Marcus, cầm lấy tập di chúc cũ năm 1885 lên. “Thưa các vị, tối qua khi tôi khám nghiệm hiện trường, tôi đã nhận thấy vết mực trên bàn nằm dưới cánh tay Nam tước, nhưng ống tay áo của ông ta lại sạch sẽ. Điều này chứng minh rằng sau khi Nam tước chết và sau khi Julian lấy xấp thư, đã có một người thứ ba vào phòng.”
Mọi người nín thở. Thorne tiếp tục với giọng nói đều đều như đang giảng bài tại học viện cảnh sát.
“Kẻ thứ ba này vào phòng, thấy Nam tước đã chết. Thay vì hô hoán, kẻ đó đã nhìn thấy bản di chúc mới trên bàn – thứ di chúc sẽ tước đoạt toàn bộ quyền lợi của hắn. Kẻ đó đã cầm tập tài liệu đi, nhưng vì mực vẫn còn ướt, hắn đã dùng một chiếc khăn tay hoặc một mảnh vải để lót tay. Đó chính là lý do vết mực trên bàn bị nhòe đi theo một hướng nhất định mà tôi đã đo đạc được.”
Thorne đột ngột bước đến trước mặt Luật sư Marcus. “Ông Marcus, ông có thói quen sử dụng loại mực đen Pelican phải không? Loại mực có độ bám dính cực cao và rất khó tẩy rửa.”
Marcus run rẩy, tay giấu vào sau lưng. “Tôi… tôi luôn dùng loại mực đó. Nó là tiêu chuẩn cho các văn bản pháp lý.”
“Vậy thì,” Thorne nhanh như cắt chộp lấy bàn tay phải của Marcus và lật ngửa nó ra. “Dù ông đã cố gắng lau chùi bằng xà phòng, nhưng kẽ móng tay của ông vẫn còn những vệt màu đen nhạt của mực Pelican. Và quan trọng hơn…”
Thorne dùng cây gậy ba-toong chỉ vào chiếc cặp da của Marcus đang đặt dưới sàn. “Trong ngăn bí mật của chiếc cặp đó, tôi tin rằng có một tập tài liệu màu xanh đậm đang bị dính mực.”
Marcus khuỵu xuống sàn nhà. Ông ta không còn gì để chối cãi. “Tôi không giết ông ấy! Tôi chỉ… tôi chỉ thấy nó nằm đó. Nếu bản di chúc đó được công bố, gia đình tôi sẽ phá sản. Nam tước muốn dành toàn bộ tiền bạc để lập quỹ cứu trợ cho gia đình các nạn nhân năm 1874. Ông ta điên rồi! Đó là tài sản của gia tộc Von Hauer!”
“Tài sản được xây dựng trên xương máu thì sớm muộn cũng sẽ trở về với cát bụi,” Thorne nói ngắn gọn. Ông cầm lấy chiếc cặp của Marcus, mở ra và lấy tập tài liệu màu xanh đậm. Đúng như dự đoán, một góc của nó bị thấm mực đen, trùng khớp với vết mực trên bàn làm việc của nạn nhân.
Thorne mở bản di chúc ra, lướt nhanh qua những điều khoản. Ông dừng lại ở trang cuối cùng, nơi có chữ ký của Nam tước và một dấu dấu sáp đỏ.
“Thật đáng tiếc cho ông, Marcus,” Thorne thở dài. “Nếu ông đọc kỹ hơn, ông sẽ thấy Nam tước vẫn để lại cho ông một khoản thù lao hậu hĩnh vì sự trung thành của cha ông ngày xưa. Nhưng bây giờ, tội danh tiêu hủy di chúc và cản trở điều tra sẽ khiến ông mất tất cả.”
Lúc này, Miller bước vào phòng, gương mặt lộ rõ sự nhẹ nhõm. “Thưa ông Thorne, con đường đã được thông suốt một phần. Xe ngựa đã sẵn sàng.”
“Tốt lắm, Miller. Hãy đưa Bác sĩ Mayer và Luật sư Marcus lên xe. Trung úy Julian, tôi cần cậu đi cùng để giám sát họ cho đến khi gặp được lực lượng hiến binh tại thị trấn.”
Julian gật đầu, đặt tay lên bao kiếm. “Rõ thưa ông Thorne. Tôi sẽ không để họ thoát.”
Khi đoàn người chuẩn bị rời đi, Phu nhân Von Hauer bước đến gần Thorne. Cô ta nhìn ông với ánh mắt phức tạp, nửa nể sợ, nửa căm ghét. “Ông đã phá nát căn nhà này, ông Thorne. Sau ngày hôm nay, cái tên Von Hauer sẽ chỉ còn gắn liền với những vụ bê bối.”
Thorne chỉnh lại chiếc mũ phớt, đôi mắt ông nhìn xa xăm vào những đỉnh núi tuyết. “Tôi không phá nát gì cả, thưa Phu nhân. Tôi chỉ vén bức màn nhung lên để ánh sáng chiếu vào những góc tối mà các người đã cố tình lờ đi suốt hai mươi năm. Sự thật đôi khi rất tàn nhẫn, nhưng nó là thứ duy nhất giúp chúng ta thực sự được tự do.”
Chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, tiếng lục lạc vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Thorne không lên xe ngay. Ông đứng lại ở cổng lâu đài, lấy tẩu thuốc ra và châm lửa. Làn khói xanh nhạt tan biến vào không trung.
Vụ án tại lâu đài Von Hauer đã khép lại về mặt thủ phạm, nhưng Thorne biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự kiện lớn hơn. Trong tập di chúc mới, Nam tước có nhắc đến một cái tên: "Hội nghị Bóng tối tại Paris". Đó là nơi những kẻ thầu khoán và các chính trị gia biến chất đang lên kế hoạch cho một cuộc chia chác địa chính trị mới tại Châu Âu.
Thorne rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ mà ông đã giấu kín, không cho ai thấy. Đó là một danh sách các cái tên được kẹp bên trong bản di chúc. Đứng đầu danh sách là một cái tên quen thuộc từ thời ông còn ở Scotland Yard.
“Vậy ra, các người vẫn còn hoạt động,” ông thì thầm.
Ông bước lên chiếc xe ngựa cuối cùng dành cho mình. Miller đứng ở bậc cửa, cúi chào sâu sắc. “Ông sẽ quay lại chứ, thưa ông Thorne?”
“Hy vọng là không, Miller. Một nơi đẹp đẽ như thế này không nên có thêm bất cứ vụ án mạng nào nữa.”
Chiếc xe lăn bánh xuống dốc, để lại tòa lâu đài Gothic cô độc giữa vùng Alps hùng vĩ. Arthur Thorne nhắm mắt lại, nhưng tâm trí ông đã bắt đầu phác thảo những bước đi tiếp theo. Một vụ án kết thúc thường là chìa khóa để mở ra một vụ án khác phức tạp hơn, đáng sợ hơn.
Châu Âu cuối thế kỷ 19 đang chuyển mình mãnh liệt giữa ánh sáng của cách mạng công nghiệp và bóng tối của những âm mưu chính trị. Và Arthur Thorne, với đôi mắt xám sắc lạnh và bộ óc logic tuyệt đối, sẵn sàng bước vào trung tâm của cơn bão đó.