Tiếng sóng đập vào mạn tàu S.S. Victoria vang lên như những nhát búa nện vào tấm vỏ thép lạnh lẽo. Maximilian Roth treo mình trên sợi dây cáp, thân hình ông dán chặt vào những tán đinh tán khổng lồ của con tàu vận tải đang lướt đi với tốc độ 12 hải lý trên giờ. Gió bura rít qua tai ông, mang theo cái lạnh cắt da của vùng biển Adriatic, nhưng sự tập trung của vị thám tử không hề lay chuyển. Ông hít một hơi thật sâu, tận dụng nhịp lắc lư của con tàu để đu người lên mép của cửa sập thủy lực đang mở hé ở mạn trái.
Bên trong, khoang phóng ngư lôi là một thế giới hoàn toàn khác. Ánh sáng từ những ngọn đèn điện bảo vệ trong lồng thép hắt lên một màu xanh sẫm lạnh lẽo. Không khí đặc quánh mùi dầu nén và ozone. Giữa khoang là một đường ray trượt dài, trên đó quả ngư lôi "Mũi tên bạc" nằm kiêu hãnh như một vị thần chết chóc bằng niken sáng bóng.
Roth nhẹ nhàng tiếp đất trên sàn kim loại nhám. Ông rút khẩu Gasser ra, nhưng ngay lập tức thu lại. Trong một không gian đầy các bình chứa khí Argon áp suất cao như thế này, một phát súng có thể biến cả con tàu thành một hỏa tiễn khổng lồ. Ông lấy từ trong túi áo ra một chiếc đèn pin nhỏ, loại thiết bị mới nhất của hãng Siemens, và bắt đầu soi vào hệ thống bảng điều khiển của ống phóng.
"Tôi đã đợi ngài lâu hơn tôi dự tính, Maximilian," một giọng nói bình thản vang lên từ phía bóng tối cuối khoang.
Roth không giật mình. Ông từ từ quay lại. Đứng cạnh đuôi quả ngư lôi là Vector. Lần này, hắn không mặc áo choàng mà mặc một bộ đồ bảo hộ bằng cao su dày, tay cầm một thiết bị điều khiển từ xa có dây dẫn.
"Ông đã tính toán rất kỹ về động lực học, Vector," Roth nói, giọng ông vang lên trung tính, vang vọng trong không gian hẹp. "Nhưng ông lại bỏ qua một biến số quan trọng trong tâm lý học: sự kiêu ngạo của một kỹ sư thường dẫn đến những sai sót trong chi tiết."
Vector mỉm cười, một nụ cười không mang chút hơi ấm. "Sai sót? Ngài đang đứng trong khoang phóng hoàn hảo nhất từng được chế tạo. Quả ngư lôi này sẽ rời khỏi đây trong 180 giây nữa. Nó sẽ không đâm vào S.M.S. Monarch. Nó sẽ lướt dưới bụng tàu và kích hoạt một luồng xung áp suất không khí nén cực đại, đủ để bẻ gãy sống tàu của niềm tự hào hải quân Áo mà không để lại một mảnh đạn nào. Một tai nạn 'vô hình' của cơ khí."
Roth bước lại gần quả ngư lôi, đôi mắt ông quét qua hệ thống van nạp. "Áp suất tĩnh trong bình chứa là 300 atmosphere. Để giải phóng nó một cách đột ngột mà không làm nổ ống phóng, ông phải dùng một hệ thống van giảm áp hai giai đoạn. Nhưng nhìn vào khớp nối ở giai đoạn thứ hai đi, Vector. Nó bị lệch 2 độ về phía trục tâm."
Gương mặt Vector hơi biến sắc. Hắn nhìn xuống khớp nối nạp khí.
"Khi áp suất tăng vọt từ 0 lên 300 trong vòng 0,5 giây, sự lệch trục đó sẽ tạo ra một hiện tượng xoáy Vortex," Roth tiếp tục phân tích, đôi bàn tay ông bắt đầu di chuyển về phía van an toàn thủ công. "Theo quy luật của chất lưu, luồng khí sẽ không thoát ra theo đường thẳng mà sẽ cuộn tròn, tạo ra nhiệt lượng ma sát cực lớn. Kết hợp với bột nhôm mà tôi đã trộn vào hệ thống bôi trơn ở cảng, quả ngư lôi này sẽ không rời khỏi ống. Nó sẽ bị kẹt lại và nung chảy vỏ niken ngay tại đây."
"Ngài đang lừa tôi," Vector gằn giọng, ngón tay hắn siết chặt thiết bị điều khiển. "Ngài không thể thâm nhập vào hệ thống bôi trơn trong khoảng thời gian ngắn như vậy."
"Ông quên Bác sĩ Thorne rồi sao?" Roth nhếch môi. "Trong khi ông mải mê với những bản vẽ vĩ mô, ông ấy đã thực hiện công việc vi mô thông qua các ống dẫn phụ ở cầu cảng. Khoa học y pháp dạy chúng tôi rằng những thứ nhỏ bé nhất thường mang lại kết quả khủng khiếp nhất."
Cơn giận dữ bùng phát trên mặt Vector. Hắn lao tới, tung một cú đấm về phía Roth. Vị thám tử né người, dùng khuỷu tay chặn đứng đòn tấn công và tung một cú đá tống vào bụng đối thủ. Hai người vật lộn trên sàn kim loại giữa những đường ống hơi nước nóng bỏng.
Vector không chỉ là một kỹ sư, hắn còn là một kẻ chiến đấu thiện nghệ. Hắn rút ra một đoạn dây thép mỏng, định siết cổ Roth. Roth dùng cả hai tay giữ chặt cổ tay đối phương, đôi chân ông đạp mạnh vào thành ống phóng để lấy đà xoay người. Trong khoảnh khắc đối đầu cận kề cái chết, Roth nhìn thấy bảng đồng hồ áp suất của quả ngư lôi. Kim đồng hồ đang bắt đầu rung động dữ dội—dấu hiệu cho thấy phản ứng nhiệt nhôm đã bắt đầu khởi phát bên trong hệ thống van.
"Nhìn kìa, Vector!" Roth hét lên giữa tiếng thở dốc. "Áp suất đang tăng không kiểm soát! Nếu ông không ngắt quy trình nạp, cả hai chúng ta sẽ bị nén nát bởi làn sóng xung kích này!"
Vector liếc nhìn bảng đồng hồ. Kim áp suất đã chạm vạch 320 và vẫn đang nhích lên. Hắn hiểu rằng với tư cách là người thiết kế, con số đó nghĩa là sự hủy diệt. Sự hoảng sợ lần đầu tiên xuất hiện trong đôi mắt thông tuệ kia. Hắn buông tay khỏi cổ Roth, lao về phía bảng điều khiển để tìm cách xả áp khẩn cấp.
Nhưng các van đã bị bột nhôm làm cứng đặc dưới tác động của nhiệt độ.
"Vô ích thôi!" Roth gượng dậy, ông chộp lấy một chiếc búa tạ lớn dùng để sửa chữa máy móc treo trên tường. "Chúng ta phải phá vỡ cửa sập bên ngoài để giảm áp suất môi trường xuống ngay lập tức!"
Roth vung búa nện mạnh vào chốt thủy lực của cửa sập mạn tàu. Mỗi nhát búa vang lên như tiếng chuông báo tử. Vector cũng lao vào giúp sức, sự thù hận tạm thời nhường chỗ cho bản năng sinh tồn. Hai kẻ đối đầu giờ đây đang cùng nhau chống lại con quái vật áp suất mà chính họ đã đánh thức.
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Không khí bắt đầu xé toạc các vòng đệm cao su. Sau nhát búa thứ mười, cửa sập thủy lực bỗng nhiên bật tung dưới áp lực kinh người từ bên trong.
"XUỲ...!!!!"
Lực nén khí thoát ra tạo thành một luồng phản lực cực mạnh hất văng cả Roth và Vector về phía sau khoang tàu. Nước biển lạnh buốt từ vịnh Trieste tràn vào như một thác lũ, làm dịu đi cái nóng của phản ứng hóa học nhưng cũng đe dọa nhấn chìm toàn bộ khoang máy.
Quả ngư lôi "Mũi tên bạc" bị đẩy lệch khỏi đường ray trượt, nó trôi lơ lửng trong khoang chứa ngập nước rồi từ từ chìm xuống đáy biển sâu, mang theo tất cả những hằng số mật mã và tham vọng của Hội Huynh Đệ Thợ Rèn.
Roth bám được vào một thanh xà gồ trên trần, ông nhìn xuống. Vector đã bị dòng nước cuốn trôi ra phía cửa sập đang mở toang. Hắn cố bám lấy mép tàu, đôi mắt nhìn xoáy vào Roth một lần cuối trước khi bị bóng tối và sóng dữ của biển Adriatic nuốt chửng.
"Kết thúc rồi," Roth thầm nói, hơi thở ông đứt quãng.
Con tàu S.S. Victoria bắt đầu nghiêng hẳn về một bên do lượng nước tràn vào quá lớn. Tiếng còi báo động khẩn cấp vang lên khắp tàu. Roth biết mình phải rời khỏi đây trước khi con tàu lật úp. Ông bơi qua làn nước đục ngầu, thoát ra ngoài qua cửa sập và hướng về phía ánh đèn le lói từ chiếc xuồng máy của Bác sĩ Thorne đang kiên nhẫn đợi ở phía xa.
Khi được Thorne kéo lên xuồng, toàn thân Roth run cầm cập vì nhiễm lạnh, nhưng đôi mắt ông vẫn giữ được vẻ sáng suốt kỳ lạ.
"Quả ngư lôi?" Thorne hỏi, tay vội vàng quấn tấm chăn dạ quanh người bạn mình.
"Đã nằm sâu dưới đáy vịnh," Roth trả lời, giọng ông khàn đặc. "Cùng với kẻ đã tạo ra nó."
Họ nhìn lại phía sau. Con tàu S.S. Victoria đang chìm dần, những cột khói đen bị dập tắt bởi nước biển. Phía xa, con tàu chiến S.M.S. Monarch vẫn lừng lững tiến đi trên mặt biển bình yên, những thủy thủ trên đó hoàn toàn không biết rằng một cuộc chiến công nghệ vừa diễn ra ngay dưới chân họ.
"Ngài nghĩ Vector còn sống không?" Thorne nhìn vào màn đêm mịt mù.
Roth im lặng một lúc lâu. Ông nhớ lại ánh mắt của Vector lúc bị cuốn đi—không phải ánh mắt của kẻ thất bại, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy một công thức mới.
"Trong khoa học, không có gì thực sự biến mất, Thorne," Roth nói khi chiếc xuồng máy hướng về phía cảng Trieste. "Vật chất chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Vector có thể đã chết, nhưng những hạt giống của Hội Huynh Đệ đã được gieo rắc khắp châu Âu. Chúng ta chỉ mới thắng một trận đánh trong một cuộc chiến dài hơi mà vũ khí là trí tuệ."
Đêm Giáng sinh năm 1894 kết thúc với một sự tĩnh lặng đến lạ thường trên biển cả. Maximilian Roth tựa lưng vào mạn xuồng, ông lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra. Nó đã ngừng chạy do thấm nước biển, kim đồng hồ dừng lại đúng vào khoảnh khắc cửa sập bị phá vỡ. Đối với ông, đó là một biểu tượng hoàn hảo: thời gian của những âm mưu cũ đã dừng lại, nhưng một thời đại mới, đầy rẫy những áp lực và bí mật, đang bắt đầu mở ra.
"Về nhà thôi, bác sĩ," Roth khép mắt lại. "Vienna đang đợi chúng ta, và tôi tin rằng sáng mai, những tờ báo sẽ chỉ đưa tin về một con tàu vận tải gặp tai nạn cơ khí tình cờ."
Sự thật, một lần nữa, lại nằm lại trong hồ sơ mật của Maximilian Roth—vị thám tử của những quy luật vật lý và những sự thật không bao giờ được phép công bố.