Thành phố bước vào mùa mưa bằng những cơn dông bất chợt, khiến bầu trời ban chiều vốn dĩ đã xám xịt nay càng thêm nặng nề. Diệp Chi đứng dưới mái hiên của tòa chung cư cao cấp, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt quai chiếc túi xách đựng đầy những bản thảo nhạc phổ đã sờn mép. Cô nhìn dòng xe cộ hối hả qua lại, cảm thấy mình giống như một nốt nhạc lạc điệu trong một bản giao hưởng quá đỗi hào nhoáng của nơi này.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của cô. Là chị gái cô, Diệp Thảo.
“Chi à, chị xin lỗi nhé, chuyến bay bị hoãn vì bão nên chị không về kịp để đón em. Anh Bách đang ở nhà đấy, chị đã đưa mã số căn hộ cho anh ấy rồi. Em cứ vào trước, đừng ngại, dù sao sau này cũng là người một nhà cả.”
Diệp Chi mím môi, một cảm giác bất an dấy lên trong lòng. “Chị… hay là em ra khách sạn ở tạm mấy hôm? Anh Bách và em vốn dĩ không thân thiết lắm, ở chung như vậy có tiện không?”
“Kìa cái con bé này!” Giọng Diệp Thảo có chút trách móc nhưng vẫn đầy vẻ chiều chuộng. “Anh Bách là kiến trúc sư, anh ấy bận suốt ngày ở văn phòng, có mấy khi ở nhà đâu. Hơn nữa, căn hộ đó có hai tầng, em cứ ở tầng trên cho thoải mái. Chị đi công tác tận ba tháng, em ở nhà một mình chị không yên tâm. Cứ nghe chị, anh Bách thực ra rất tốt bụng, chỉ là hơi ít nói thôi.”
Cuộc gọi kết thúc, để lại cho Chi một khoảng lặng trống rỗng. Cô hít một hơi thật sâu, bước vào sảnh thang máy. Con số 28 đỏ rực nhảy múa trước mắt như một lời cảnh báo về những ngày tháng đầy biến động phía trước.
Khi cánh cửa căn hộ 2802 mở ra, một mùi hương gỗ đàn hương nồng nàn, thanh khiết ập vào khứu giác của cô. Đó không phải là mùi nước hoa công nghiệp rẻ tiền, mà là mùi của sự trưởng thành, lịch lãm và có chút gì đó xa cách. Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu xám và gỗ trầm, phản chiếu đúng tính cách của người chủ nhân mà cô vốn chỉ gặp qua vài lần trong các bữa tiệc gia đình.
Gia Bách đang đứng bên cửa sổ kính sát đất, tay cầm một ly cà phê còn nghi ngút khói. Anh không mặc vest như mọi khi mà chỉ diện một chiếc áo len mỏng màu đen, cổ áo hơi trễ để lộ phần xương quai xanh rắn rỏi. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng lưng anh sừng sững, toát lên một vẻ cô độc đầy cuốn hút.
Nghe thấy tiếng động, anh chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt sâu thẳm sau làn kính mỏng quét qua người Chi một lượt, khiến cô cảm thấy như mình đang bị một kiến trúc sư chuyên nghiệp bóc tách từng lớp cấu trúc bên trong.
“Đến rồi à?” Giọng anh trầm thấp, âm vực dày và có chút khàn đặc, rung lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng.
“Dạ… em chào anh Bách. Làm phiền anh mấy tháng tới rồi ạ.” Chi luống cuống cúi đầu, mái tóc đen dài rũ xuống che đi gương mặt đang hơi ửng hồng vì ngượng ngùng.
Bách không đáp ngay, anh đặt ly cà phê xuống bàn, bước lại gần cô. Mỗi bước chân của anh trên sàn gỗ đều phát ra âm thanh cực nhỏ nhưng lại như đập vào tim Chi. Anh dừng lại cách cô khoảng một sải tay, khoảng cách đủ gần để cô cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể anh, trộn lẫn với mùi đàn hương nồng đậm hơn bao giờ hết.
“Thảo nói em đang chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp Nhạc viện?” Anh hỏi, mắt nhìn vào chiếc túi đựng nhạc phổ của cô.
“Vâng, em cần một không gian yên tĩnh để tập đàn. Chị Thảo nói ở đây có đàn Piano…”
Bách khẽ gật đầu, đưa tay chỉ về phía góc phòng khách, nơi một chiếc Steinway & Sons màu đen bóng loáng đang tọa lạc đầy kiêu hãnh. “Nó là của Thảo mua nhưng cô ấy ít khi chạm vào. Em cứ dùng tùy ý, chỉ cần không chơi vào lúc quá muộn. Tôi cần yên tĩnh để làm việc.”
“Em hiểu rồi ạ.”
Bách cầm lấy chiếc vali nhỏ của cô, động tác dứt khoát và đầy nam tính. “Phòng của em ở tầng trên, cánh cửa bên trái. Đồ đạc trong nhà em cứ tự nhiên, trừ phòng làm việc của tôi ở tầng dưới. Tôi không thích người lạ chạm vào bản vẽ của mình.”
Từ “người lạ” phát ra từ miệng anh khiến Chi thoáng chạnh lòng. Đúng vậy, dù anh là chồng sắp cưới của chị gái cô, nhưng đối với anh, cô vẫn chỉ là một kẻ lạ đột ngột xâm nhập vào không gian sống hoàn hảo của mình.
Đêm đó, Diệp Chi nằm trong căn phòng mới, lắng nghe tiếng mưa rả rích đập vào cửa kính. Căn phòng quá rộng, chiếc giường quá êm ái, nhưng cô lại không sao chợp mắt được. Một phần vì lạ nhà, phần lớn hơn là vì sự hiện diện của người đàn ông ở tầng dưới. Cô có thể nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của anh đi lại, tiếng lật giấy sột soạt, và cả tiếng máy pha cà phê hoạt động giữa đêm khuya.
Cơn khát khiến Chi quyết định rời khỏi giường. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu xanh rêu, khoác thêm chiếc áo choàng mỏng bên ngoài. Cô rón rén đi xuống cầu thang gỗ, cố gắng không phát ra tiếng động.
Căn phòng khách lúc này chỉ còn ánh sáng hắt ra từ phòng làm việc của Bách. Cửa phòng anh không đóng kín, một vệt sáng dài trải dài trên hành lang. Chi đi ngang qua, không kìm được sự tò mò mà liếc nhìn vào trong.
Bách đang ngồi trước bàn làm việc đại, vây quanh bởi hàng chồng bản vẽ và những mô hình kiến trúc tinh xảo. Anh đã tháo kính, một tay xoa thái dương, tay kia nới lỏng cúc áo sơ mi trên cùng. Dưới ánh đèn bàn, làn da anh mang tông màu mật ong khỏe khoắn, những thớ cơ ở cánh tay cuộn lên theo mỗi cử động. Trông anh lúc này không còn vẻ đạo mạo thường thấy mà mang một sự phong trần, hoang dại đầy nguy hiểm.
Bất chợt, Bách ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm thẳng vào ánh mắt của Chi đang đứng trong bóng tối.
Thời gian như ngừng trôi. Chi đứng sững lại, hơi thở trở nên dồn dập. Trong bóng tối, cô cảm thấy mình như một con mồi nhỏ bé bị phát hiện bởi một loài thú săn mồi kiêu hãnh. Bách không hề tỏ ra bất ngờ, anh chậm rãi đứng dậy, bước ra phía cửa.
Khi anh đứng chắn trước mặt cô, Chi mới nhận ra mình nhỏ bé đến thế nào. Đỉnh đầu cô chỉ mới chạm đến cằm anh.
“Khát nước sao?” Anh hỏi, giọng nói lúc này càng thêm trầm đục vì sương đêm.
“Dạ… em… em đi lấy nước.” Chi lúng túng, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo choàng, nhưng chiếc váy lụa bên trong quá mỏng, dường như không thể che giấu được sự run rẩy của cơ thể cô trước sức ép của anh.
Bách nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt anh trượt từ gương mặt nhỏ nhắn xuống phần cổ trắng ngần, rồi dừng lại ở đôi chân trần của cô trên sàn gỗ lạnh lẽo. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt anh rồi vụt tắt.
“Sàn nhà lạnh, sau này nhớ mang dép.”
Nói rồi, anh đi lướt qua cô, vào bếp lấy một chai nước khoáng rồi đưa cho cô. Ngón tay anh vô tình chạm vào mu bàn tay Chi khi đưa chai nước. Một sự tiếp xúc thoáng qua, nhưng đủ để khiến một luồng điện xẹt qua, chạy thẳng vào tim cô. Tay anh rất nóng, nóng như một ngọn lửa nhen nhóm giữa đêm mưa lạnh giá.
“Cảm ơn anh.” Chi nhận lấy chai nước, cúi đầu chạy vội lên lầu như thể đang trốn chạy một điều gì đó đáng sợ.
Về đến phòng, tim cô vẫn còn đập loạn nhịp. Cô áp chai nước lạnh vào má, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đây mới chỉ là ngày đầu tiên. Còn ba tháng nữa. Ba tháng sống chung với người đàn ông mà mỗi hơi thở, mỗi bước đi đều tỏa ra một thứ từ trường khiến cô không thể ngó lơ.
Ở tầng dưới, Gia Bách quay trở lại bàn làm việc, nhưng anh không thể tập trung vào bản vẽ trước mặt nữa. Mùi hương hoa bưởi nhạt nhòa nhưng thanh khiết từ mái tóc của Diệp Chi vẫn còn vương lại trong không gian, khiêu khích khứu giác vốn dĩ cực kỳ nhạy cảm của anh.
Anh cầm ly cà phê đã nguội ngắt, nhìn lên trần nhà, nơi những tiếng bước chân nhỏ bé của cô vừa đi qua. Một cảm giác rạo rực lạ lùng nảy sinh trong lòng người đàn ông vốn luôn kiểm soát tốt lý trí của mình. Anh biết, bản giao hưởng này từ giây phút này đã bắt đầu những nốt nhạc không nằm trong dự tính.
Tội lỗi? Có lẽ là có. Nhưng sự kích thích từ "trái cấm" mang tên em vợ lại giống như một loại độc dược ngọt ngào, âm thầm ngấm vào máu thịt anh trong đêm muộn thành phố đầy mưa.