Những ngày tiếp theo, căn hộ 2802 chìm vào một nhịp điệu kỳ lạ. Gia Bách và Diệp Chi giống như hai hành tinh có quỹ đạo khác nhau nhưng lại bị hút vào một lực hấp dẫn vô hình. Anh đi sớm về muộn, cô quanh quẩn với những bản nhạc và kỳ thi tốt nghiệp. Thế nhưng, dù không chạm mặt, sự hiện diện của người này luôn hiện hữu trong từng hơi thở của người kia.
Sáng thứ Bảy, thành phố đón một đợt nắng hanh vàng vọt. Chi thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô khoác lên mình chiếc váy hai dây bằng voan mỏng màu kem, mái tóc đen được búi cao để lộ gáy cổ trắng ngần, điểm xuyết vài sợi tóc tơ lơ thơ. Cô cứ ngỡ Bách đã đến văn phòng như mọi khi, nên thoải mái xuống bếp để chuẩn bị một chút bữa sáng đơn giản.
Nhưng khi vừa bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, Chi khựng lại.
Bách đang ngồi ở bàn ăn, chiếc sơ mi màu xanh đen xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ đôi cánh tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Anh không đọc tài liệu, cũng không dùng điện thoại, chỉ lặng lẽ ngồi đó quan sát những vệt nắng nhảy múa trên mặt bàn đá cẩm thạch. Ánh mắt anh ngước lên, va chạm trực diện với đôi chân trần của Chi đang đứng sững lại trên bậc thang.
“Tôi tưởng em chưa dậy.” Giọng anh vẫn thế, trầm thấp và có chút gì đó khiến người nghe phải rùng mình.
“Em… em xuống làm bữa sáng. Anh chưa đi làm sao?” Chi luống cuống, hai bàn tay đan vào nhau trước bụng. Cô chợt nhận ra chiếc váy ngủ mình đang mặc hơi ngắn, mỗi khi cô cử động, tà váy lại lướt nhẹ trên đùi.
Bách không trả lời câu hỏi đó. Anh đứng dậy, chậm rãi bước về phía bếp. “Cứ làm phần của em đi. Tiện thể cho tôi một tách cà phê đen, không đường.”
Căn bếp vốn dĩ rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội khi có sự hiện diện của anh. Chi đứng bên bệ bếp, cố gắng tập trung vào việc đập trứng và nướng bánh mì. Nhưng cô có thể cảm nhận rõ rệt ánh nhìn của Bách đang ghim chặt vào lưng mình. Anh đứng tựa lưng vào tủ lạnh, chỉ cách cô chưa đầy hai bước chân.
Mùi cà phê bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi bơ thơm ngậy và mùi hương cơ thể đặc trưng của Bách. Trong không gian hẹp, tiếng xèo xèo của chảo nóng và tiếng hơi thở dồn dập của Chi tạo nên một thứ âm thanh đầy căng thẳng.
“Chi này.”
Tiếng anh gọi khiến cô giật mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc xẻng lật. Cô quay lại, bắt gặp gương mặt anh đang ở rất gần. Bách hơi cúi người xuống, một tay chống lên bệ bếp, vô tình nhốt cô vào giữa cánh tay anh và bức tường phía sau.
“Dạ?”
“Dây áo của em bị tuột.”
Ngón tay trỏ của anh chậm rãi, cực kỳ chậm rãi lướt qua bờ vai mịn màng của cô, khẽ chạm vào sợi dây váy mỏng manh đang rũ xuống cánh tay. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột khiến Chi run bắn người. Đầu ngón tay anh nóng hổi, thô ráp, lướt qua làn da nhạy cảm như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Anh không chỉ kéo dây áo lên, mà còn để ngón tay nán lại trên xương quai xanh của cô thêm vài giây, một hành động đầy tính khiêu khích nhưng lại mang danh nghĩa “giúp đỡ”.
Tim Chi đập liên hồi, cô cảm giác như dưỡng khí trong căn bếp này đang bị anh hút cạn. Ánh mắt Bách nhìn xoáy vào đôi môi đang run rẩy của cô, một sự chiếm hữu không giấu giếm hiện rõ trong con ngươi đen láy ấy.
“Cảm… cảm ơn anh.” Cô lắp bắp, cúi gầm mặt xuống để tránh cái nhìn thiêu đốt của anh.
Bách khẽ cười nhạt, một nụ cười không mang theo hơi ấm nhưng lại đầy mê hoặc. Anh cầm lấy tách cà phê cô vừa pha, uống một ngụm rồi xoay người bước ra phòng khách, để lại cô đứng đó với trái tim vẫn còn chưa thôi thổn thức.
Chiều hôm đó, Diệp Thảo gọi điện Video cho cả hai. Nhìn thấy chị gái cười rạng rỡ qua màn hình điện thoại, lòng Chi dâng lên một nỗi tội lỗi cực hạn.
“Anh Bách có bắt nạt em không Chi? Nhìn mặt anh ấy lạnh lùng thế thôi chứ thực ra chiều em lắm đấy.” Thảo cười trêu chọc.
Chi liếc nhìn Bách đang ngồi ở sofa đối diện. Anh thản nhiên nhìn vào màn hình, cánh tay vắt vẻo trên thành ghế, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp điệu đều đặn.
“Không đâu chị, anh Bách giúp đỡ em rất nhiều.” Chi nói dối, cổ họng khô khốc.
“Bách à, nhớ chăm sóc em gái em cẩn thận nhé. Nó còn trẻ con lắm, anh đừng có nghiêm khắc quá.”
Bách khẽ nhếch môi, ánh mắt anh rời khỏi màn hình điện thoại, trượt sang người Chi đang ngồi khép nép ở góc sofa bên kia. Một ánh nhìn đầy thâm ý mà chỉ hai người mới hiểu.
“Em yên tâm, anh sẽ ‘chăm sóc’ cô ấy thật tốt.”
Từ “chăm sóc” được anh nhấn mạnh một cách đầy ẩn dụ, khiến sống lưng Chi lạnh toát. Cô vội vàng đứng dậy, lấy cớ phải vào phòng tập đàn để thoát khỏi cuộc trò chuyện đầy áp lực này.
Tiếng đàn Piano vang lên trong căn hộ, nhưng thay vì những bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, ngón tay Chi lại gõ xuống những nốt nhạc dồn dập, hỗn loạn như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô cố gắng dùng âm nhạc để xua đi cảm giác nóng bỏng trên vai, nơi ngón tay anh đã chạm vào.
Thế nhưng, Chi không biết rằng, ở ngoài phòng khách, Gia Bách đang tựa lưng vào cửa phòng đàn, lắng nghe từng nhịp điệu đứt quãng của cô. Anh châm một điếu thuốc, làn khói xám mờ ảo bao phủ lấy gương mặt góc cạnh. Trong bóng tối, đôi mắt anh rực lên một sự thèm khát nguyên thủy.
Anh biết mình đang đi trên băng mỏng. Anh biết cô là em vợ, là người mà anh phải bảo vệ chứ không phải là đối tượng để khao khát. Nhưng sự ngây thơ pha lẫn vẻ quyến rũ chết người của Chi giống như một loại độc dược mà anh đã lỡ nếm trải.
Đêm hôm đó, thành phố lại đổ mưa. Chi trằn trọc không ngủ được, cô bước ra ban công phòng mình để hít thở không khí. Gió lạnh thổi tung mái tóc, khiến cô rùng mình. Đang định trở vào phòng, cô bất chợt nhìn xuống ban công tầng dưới.
Bách đang đứng đó, ngửa mặt lên trời để mặc những hạt mưa lất phất rơi vào mặt. Anh chỉ mặc một chiếc quần dài, để trần phần thân trên vạm vỡ với những múi cơ săn chắc và những vết sẹo mờ nhạt của thời gian. Dưới ánh đèn đường xa xa, cơ thể anh trông như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ bằng đồng.
Dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Bách ngẩng đầu lên.
Bốn mắt chạm nhau giữa màn mưa mờ ảo. Không có lời nói nào được thốt ra, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng tim đập dồn dập. Chi không chạy trốn, cô bị đóng đinh tại chỗ bởi ánh nhìn mãnh liệt của anh. Bách từ từ đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi dài, rồi phà khói về phía cô. Làn khói trắng nhanh chóng bị gió cuốn đi, nhưng sự căng thẳng giữa hai tầng lầu thì vẫn vẹn nguyên, đặc quánh và đầy tội lỗi.
Đó là một bản giao hưởng không có lời, nơi những nốt nhạc cấm kỵ bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.